CON NUÔI
Con nuôi là một loại ấu trùng gọi là ấu trùng sâu keo, thân mình màu xanh lục, ăn thực vật nên thường làm nguy hại thực vật, cho nên nó là một loại sâu hại.
Con nuôi là công cụ một đời của đàn tò vò đông đúc, mà tò vò chính là ong đất, thường thường đi bắt con nuôi đem về nuôi trong tổ của nó, sau đó để trứng trong thân thể của con nuôi, đợi đến khi ấu trùng của tò vò nở ra thì lấy con nuôi làm thức ăn nuôi ấu trùng lớn lên.
Người xưa vì không quan sát rõ ràng nên ngộ nhận là con tò vò không sinh ấu trùng, cho nên đi bắt con nuôi đem về nhà làm con của mình, do đó dùng “con nuôi” làm ví dụ nhận nghĩa tử để nuôi dưỡng.
(Chuyện ngày xưa, suy tư ngày nay)
Suy tư:
Có những đứa con nuôi rất có hiếu thảo với cha mẹ nuôi của mình, và ngược lại cũng có những đứa con nuôi bất hiếu với cha mẹ nuôi của mình, bất hiếu là phủ nhận công lao nuôi nấng dạy dỗ của cha mẹ đã nuôi mình, có hiếu là chăm sóc và đối xử với cha mẹ nuôi của mình như những người con ruột của cha mẹ nuôi vậy…
Có những cặp vợ chồng vì lý do sức khỏe mà không có con, nên xin con nuôi về nuôi và yêu thương chúng nó như con mình đẻ ra; có những người giàu lòng bác ái nhận những đứa bé bất hạnh làm con nuôi của mình; lại có những người nuôi con nuôi là để phục vụ cho mưu đồ đen tối của mình, như khi con nuôi lớn thì bán cho nhà chứa, bắt làm những chuyện phi pháp.v.v…
Đức giám mục và các linh mục là những người không có con ruột (bởi vì không kết hôn), nhưng con tinh thần thì vẫn có mà có nhiều, bởi vì giáo dân được các ngài –qua bí tích Rửa Tội- đã tái sinh họ làm con Thiên Chúa và con Hội Thánh, do đó mà giáo dân chính là những người con tinh thần của các ngài. Nhưng, trong những đứa con tinh thần này lại có những đứa bất hiếu chửi rủa cha mẹ mình vì các ngài không làm theo như họ muốn, vì các ngài không thỏa mãn tham vọng của họ, họ chửi rủa cho sướng miệng để thỏa mãn tính kiêu căng của mình, mà không nhìn thấy những nỗi đau khổ của cha mẹ mình…
Nhưng các ngài vẫn còn có những đứa con tinh thần biết hiếu thảo với mình, những đứa con luôn cầu nguyện và bênh vực cha mẹ, dù cho cha mẹ đang mạnh khỏe hay đau yếu, đang vui hay đang buồn, bởi vì họ hiểu rất rõ lời dạy của Chúa Giê-su:
“Thật, Thầy bảo thật anh em:
ai đón tiếp người Thầy sai đến
là đón tiếp Thầy,
và ai đón tiếp Thầy
là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.” (Ga 14, 20)
Cha mẹ nuôi hay cha mẹ ruột ruột cũng đều là cha mẹ, bởi vì bên có công sinh thành và bên có công dưỡng dục, phận làm con thì nhất định phải có hiếu với cha mẹ mình.
Đó chính là căn bản của đạo làm người vậy.
-----------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Con nuôi là một loại ấu trùng gọi là ấu trùng sâu keo, thân mình màu xanh lục, ăn thực vật nên thường làm nguy hại thực vật, cho nên nó là một loại sâu hại.
Con nuôi là công cụ một đời của đàn tò vò đông đúc, mà tò vò chính là ong đất, thường thường đi bắt con nuôi đem về nuôi trong tổ của nó, sau đó để trứng trong thân thể của con nuôi, đợi đến khi ấu trùng của tò vò nở ra thì lấy con nuôi làm thức ăn nuôi ấu trùng lớn lên.
Người xưa vì không quan sát rõ ràng nên ngộ nhận là con tò vò không sinh ấu trùng, cho nên đi bắt con nuôi đem về nhà làm con của mình, do đó dùng “con nuôi” làm ví dụ nhận nghĩa tử để nuôi dưỡng.
(Chuyện ngày xưa, suy tư ngày nay)
Suy tư:
Có những đứa con nuôi rất có hiếu thảo với cha mẹ nuôi của mình, và ngược lại cũng có những đứa con nuôi bất hiếu với cha mẹ nuôi của mình, bất hiếu là phủ nhận công lao nuôi nấng dạy dỗ của cha mẹ đã nuôi mình, có hiếu là chăm sóc và đối xử với cha mẹ nuôi của mình như những người con ruột của cha mẹ nuôi vậy…
Có những cặp vợ chồng vì lý do sức khỏe mà không có con, nên xin con nuôi về nuôi và yêu thương chúng nó như con mình đẻ ra; có những người giàu lòng bác ái nhận những đứa bé bất hạnh làm con nuôi của mình; lại có những người nuôi con nuôi là để phục vụ cho mưu đồ đen tối của mình, như khi con nuôi lớn thì bán cho nhà chứa, bắt làm những chuyện phi pháp.v.v…
Đức giám mục và các linh mục là những người không có con ruột (bởi vì không kết hôn), nhưng con tinh thần thì vẫn có mà có nhiều, bởi vì giáo dân được các ngài –qua bí tích Rửa Tội- đã tái sinh họ làm con Thiên Chúa và con Hội Thánh, do đó mà giáo dân chính là những người con tinh thần của các ngài. Nhưng, trong những đứa con tinh thần này lại có những đứa bất hiếu chửi rủa cha mẹ mình vì các ngài không làm theo như họ muốn, vì các ngài không thỏa mãn tham vọng của họ, họ chửi rủa cho sướng miệng để thỏa mãn tính kiêu căng của mình, mà không nhìn thấy những nỗi đau khổ của cha mẹ mình…
Nhưng các ngài vẫn còn có những đứa con tinh thần biết hiếu thảo với mình, những đứa con luôn cầu nguyện và bênh vực cha mẹ, dù cho cha mẹ đang mạnh khỏe hay đau yếu, đang vui hay đang buồn, bởi vì họ hiểu rất rõ lời dạy của Chúa Giê-su:
“Thật, Thầy bảo thật anh em:
ai đón tiếp người Thầy sai đến
là đón tiếp Thầy,
và ai đón tiếp Thầy
là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.” (Ga 14, 20)
Cha mẹ nuôi hay cha mẹ ruột ruột cũng đều là cha mẹ, bởi vì bên có công sinh thành và bên có công dưỡng dục, phận làm con thì nhất định phải có hiếu với cha mẹ mình.
Đó chính là căn bản của đạo làm người vậy.
-----------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com