DIỆU THỦ KHÔNG KHÔNG

N2T


Thời Đường Đức Tôn, Ngụy Bác và Lưu Xương Duệ không hợp nhau, bèn mời kiếm hiệp Nhiếp Ổn Nương đi giết Lưu Xương Duệ.

Không ngờ, Nhiếp Ổn Nương lại được Lưu Xương Duệ nhiệt tình khoản đãi rất hậu mà ngấm ngầm bảo vệ Lưu Xương Duệ. Ngụy Bác lại sai một kiếm sĩ khác là Thanh Thanh Nhi đi hành thích, nhưng Thánh Thanh Nhi lại bị bại dưới tay của Nhiếp Ôn Nương, Ngụy Bác chỉ có cách là đi mời cao thủ đệ nhất võ lâm là diệu thủ Không Không Nhi thân hành ra quân, Nhiếp Ổn Nương biết mình không thể đánh lại Không Không Nhi, bèn lấy một chuổi ngọc quấn quanh cổ của Lưu Xương Duệ.

Khi diệu thủ Không Không Nhi hành thích, quả thật một nhát kiếm đâm ngay chuổi ngọc, ông ta từ trước đến nay không hề đâm trật thì cảm thấy mất mặt xấu hổ mà bỏ đi.

Do đó mà người đời sau mượn chiêu kiếm pháp cao siêu của Không Không Nhi mà ví cho kỷ thuật móc túi của những tên ăn cắp.

(Chuyện ngày xưa, suy tư ngày nay)

Suy tư:

Con người ta ai cũng có lòng tự trọng, lòng tự trọng càng cao thì cuộc sống của họ càng thêm phong phú, và do đó họ càng khó chấp nhận những sự sỉ nhục hoặc những sai lầm không đáng.

Cố chấp thì khác với tự trọng, cố chấp là cứng nhắc trong suy nghĩ mà tự trọng thì uyển chuyển trong suy tư, do đó mà người cố chấp thường thất bại và người tự trọng thì được nhiều người ủng hộ hơn.

Giáo dân cố chấp thì người ta không để ý cho lắm, nhưng một mục tử thường cố chấp thì chỉ trở thành kẻ độc tài độc đoán, và do đó mà ngài trở thành cô độc trong một nhà xứ to lớn, bởi vì ngài cố chấp trong những góp ý chân thành của giáo dân.

“Diệu thủ không không” là một chiêu thức kiếm pháp nhanh nhẹn, kiếm vung lên là đầu rơi máu chảy, nhưng đã trở thành câu thành ngữ dành cho những tên chuyên dùng hai ngón tay móc túi của người khác, tức là ăn cướp, ăn trộm.v.v...

Nguyên nhân cũng chỉ vì cố chấp mà thôi.

----------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com