MARIA: MẸ THIÊN CHÚA VÀ MẸ CỦA CHÚNG TA

Có không biết bao nhiêu những rối rắm, thất vọng và chán nản không ngờ mà chúng ta phải gánh chịu trong “cuộc sống thực tế” này. Chúng ta cần một ai đó để được giúp đỡ, nhìn vào cuộc sống của chúng ta, chỉ cho chúng ta biết chúng ta là ai, phù trợ chúng ta tự thân thích hợp để sống một cách trọn vẹn. Trong việc Cập nhật hóa Công giáo, chúng ta quay về với sự trung kiên trước “đời sống thực tế” của Mẹ Thiên Chúa để, trong việc tìm hiểu Mẹ đã sống đức tin như thế nào, chúng ta có thể tìm thấy sự can đảm và chấp nhận để thực hiện tương tự, hiệp nhất với Mẹ.

Maria, Mẹ của Thiên Chúa, cũng là Mẹ của chúng ta. Vì khi Mẹ Maria cho chúng ta Chúa Giê-su qua hồng ân của Thiên Chúa, nên thứ tự Chúa Giê- su cho Mẹ Maria đến Giáo hội khi Người nói với tông đồ được ưu ái, “Hãy nhìn, Mẹ của ngươi.” (Jn 19: 27).

THIÊN CHỨC LÀM MẸ CỦA MARIA VÀ TÌNH YÊU CỦA ĐỨC CHÚA CHA

Trong lịch sử duy nhất Adam là người không có mẹ. Thiên Chúa đã nhìn thấy tình trạng hỗn độn đó là gì mà nó đã đem đến cho Người một bài học và quả quyết nó không bao giờ xẩy ra một lần nữa. Vì hậu quả tội lỗi của Adam, Thiên Chúa đã cứu vớt nhân loại, và sự cứu rỗi sẽ có một người mẹ.

Thánh Phao-lô diễn tả sức hấp dẫn tột cùng của mình với sự kiện mà Con Một thiên Chúa đã có một người mẹ: “Nhưng khi thời điểm đã đến tràn trề, Thiên Chúa đã gửi Con Một của người từ giờ trở đi, ra đời bởi một phụ nữ … để chúng ta có thể lãnh nhận sự nuôi nấng như con cái” (Gal 4: 4-5). Nó không phải là cách này; Chúa Giê-su có thể vừa xuất hiện trên trần thế như hoàng đế-tư tế Melchizedek thời Cựu Ước, người mà đã không có cha, không có mẹ hay dòng dõi. Và cũng chẳng có thời gian khời đầu và kết thúc cuộc đời” (Heb 7: 3). Nhưng Thiên Chúa Đức Chúa Cha đã cho Con Một của Người có chủ tâm và mục đích tới một phụ nữ trong việc tạo hình hài. Tại sao?

Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II, trong tông huấn của Ngài về Mẹ Maria (Theotokos: Mary, Mother of God), nói rằng Mẹ Maria “đã được ban cho một chân dung đặc biệt hoàn toàn giữa thiên chức làm mẹ và cương vị người cha thánh thiện của mình.” Món quà của Đức Chúa Cha về thiên chức làm mẹ của Maria có thể, trong một chừng mực nào đó, được liên kết với Phép Thánh Thể. Bổn phận làm mẹ của Maria trở nên một ý nghĩa duy nhất bằng cách mà chúng ta có thể lãnh nhận Bản Thể của Chúa Giê-su Ki-tô một cách hoàn hảo hơn.

Thiên Chúa đã cho người mẹ Con Một của Người vì chúng ta. Bất cứ điều gì mà Thiên Chúa tạo thành có vẻ như trừu tượng, xa xôi, cách biệt, khó đoán, không thể nắm bắt hoặc hăm dọa đều được vượt qua trong mẹ. Mặc dù thần học về tư cách làm mẹ của Maria phong phú và phức tạp, ý nghĩa của nó trở nên trong sáng khi chúng ta suy tư những trải nghiệm của chính bản thân. Chẳng hạn, khi gặp những điều sai trái, lỗi lầm, chúng ta biết quay về đâu nếu không có mẹ?

Những người lính chết trên sa trường, được kể rằng, họ tự động kêu khóc đến mẹ của mình. Hầu hết như vậy, họ không mong chờ những người mẹ của mình “hiện ra”. Nhưng một điều gì đó hằn sâu trong sự từng trải về sự hiện hữu của mẹ đến để phù trợ họ trong giờ phút lâm chung. Vì lý do chính đáng, chúng ta kết luận lời nguyện, “Cầu cho chúng con. . . trong giờ lâm tử.”

Thiên Chúa Đức Chúa Cha quy định rằng mọi ủi an đối với nhân loại thuộc vế cái chết của Con Một Người. Có thể khóc than với mẹ mình đã làm cho sự đau đớn nhục hình về cái chết của Đức Ki-tô dễ dàng hơn khi sinh ra. Sự hiện diện của Mẹ maria dưới chân thập giá đã mang đến cho chúa Giê-su sự can đảm mạnh mẽ hơn để ghì chặt thân mình đóng đinh trên thập giá. Và Chúa của chúng ta đã cảm thông bao la bằng sự kiện mà người đã dành mẹ của Người là mẹ của chúng ta. “Khi Chúa Giê-su nhìn mẹ và người môn đệ của mình, những người mà được người yêu thương, người đã nói với mẹ, “Này Bà, hãy nhìn, con trai của Bà.” Rồi người quay sang người môn đệ, “hãy nhìn, mẹ của ngươi.” Và từ giờ phút đó, người môn đệ ấy đưa bà trở về nhà của mình (Jn 19: 26-27).

Nếu Chúa Giê-su không cho chúng ta mẹ của Người, chúng ta sẽ không khao khát một mối quan hệ như vậy phải không? Trong lời thuật về cuộc đời của mình, Thánh Teresa Avila đã viết, “Tôi nhớ mãi khi mẹ tôi qua đời tôi mới 12 tuổi hay ít hơn. Khi tôi bắt đầu đầu để hiểu những gì mà tôi đã mất, đã đi qua, đã khổ đau, trước hình ảnh của Mẹ Maria và tha thiết nài xin Bà với những giọt nước mắt dành cho mẹ tôi. Đối với tôi nó là thế mặc dù tôi đã thực hiện điều này một cách mộc mạc, chân thành và nó đã giúp tôi. Vì tôi đã tìm thấy thiện ý với Mẹ Maria tối thượng trong mọi điều mà tôi cầu xin Mẹ. Và cuối cùng Bà đã kéo tôi đến với Bà.” (Collected works).

Thậm chí chúng ta có những người mẹ tuyệt vời chảy vào chúng ta trong cuộc sống trưởng thành của mình, chúng ta vẫn tìm kiếm hình ảnh trung thực về mẹ sau cùng mà chúng ta có thể tự mình khám phá ở tận cùng sâu thẳm của chúng ta. Maria, Mẹ Thiên Chúa, là dung nhan thỉnh cầu phù hộ.

(Tháng Hoa nhớ Mẹ)