MỨT
Mứt, thời tam quốc gọi là “mật ngâm”, thời Tống thì gọi là “mật rán”, về sau, bởi vì nó là loại thực phẩm nên mới đổi dùng bộ “thực”.
Theo truyền thuyết, một đầy tớ nữ trong cung đình vì nhớ nhung chồng đang đánh nhau ngoài chiến trường, nên một hôm đang đi bách bộ phía sau vườn hoa, vô tình phát hiện quả mơ chín rơi rụng trong ổ ong mật, cô ta cảm thấy thật uổng phí, bèn leo lên cây nhặt trái mơ trong ổ ong mật mà ăn thì cảm thấy chua chua ngọt ngọt, ăn rất ngon, thế là cô ta hái tất cả trái mơ xuống đem về nhà bếp, dùng mật ong, đường và muối ngâm thành trái mơ mật.
Bởi vì trái mơ mật có vị chua chua ngọt ngọt giống như tâm tình nhớ nhung chồng vậy, nên dùng nó để làm quà tặng trong tiệc tiễn quân.
Tương truyền đó là nguyên nhân của “mứt”.
(Chuyện ngày xưa, suy tư ngày nay)
Suy tư:
Có những người khi có tâm sự buồn thì uống rượu liên tù tì, bất cần đời; có người khi buồn thì đóng cửa ở nhà không đi đâu cả; lại có người khi buồn thì sống buông thả...
Buồn thì ai cũng có, nhưng khi buồn mà lý trí vẫn còn, thì là cái buồn của người biết đem cái buồn biến thành niềm vui, đó là người có ý chí.
Chúa Giê-su cũng buồn lắm khi dùng bữa ăn vượt qua cuối cùng của mình với các môn đệ, nhưng từ trong nỗi buồn ấy Ngài để lại cho các môn đệ và nhân loại hai bí tích tràn đầy sức sống: bí tích Thánh Thể và bí tích Truyền chức Thánh, và từ trong hai bí tích này, mà Ngài vẫn cứ ở lại mãi với các môn đệ và Giáo Hội của Ngài cho đến tận thế.
Từ quả trái mơ tầm thường biến thành quả mứt ngon ngọt, từ trong nỗi buồn biến thành niềm vui của người nữ tỳ, và từ bữa tiệc ly biến thành bữa tiệc hằng sống trên thiên đàng của Chúa Giê-su...
Người Ki-tô hữu cũng sẽ không để cho hĩ nộ bi ai chi phối cuộc sống đầy hy vọng của mình, nhưng luôn cậy nhờ ơn Chúa để làm cho cuộc sống mình trở thành niềm vui cho mọi người.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Mứt, thời tam quốc gọi là “mật ngâm”, thời Tống thì gọi là “mật rán”, về sau, bởi vì nó là loại thực phẩm nên mới đổi dùng bộ “thực”.
Theo truyền thuyết, một đầy tớ nữ trong cung đình vì nhớ nhung chồng đang đánh nhau ngoài chiến trường, nên một hôm đang đi bách bộ phía sau vườn hoa, vô tình phát hiện quả mơ chín rơi rụng trong ổ ong mật, cô ta cảm thấy thật uổng phí, bèn leo lên cây nhặt trái mơ trong ổ ong mật mà ăn thì cảm thấy chua chua ngọt ngọt, ăn rất ngon, thế là cô ta hái tất cả trái mơ xuống đem về nhà bếp, dùng mật ong, đường và muối ngâm thành trái mơ mật.
Bởi vì trái mơ mật có vị chua chua ngọt ngọt giống như tâm tình nhớ nhung chồng vậy, nên dùng nó để làm quà tặng trong tiệc tiễn quân.
Tương truyền đó là nguyên nhân của “mứt”.
(Chuyện ngày xưa, suy tư ngày nay)
Suy tư:
Có những người khi có tâm sự buồn thì uống rượu liên tù tì, bất cần đời; có người khi buồn thì đóng cửa ở nhà không đi đâu cả; lại có người khi buồn thì sống buông thả...
Buồn thì ai cũng có, nhưng khi buồn mà lý trí vẫn còn, thì là cái buồn của người biết đem cái buồn biến thành niềm vui, đó là người có ý chí.
Chúa Giê-su cũng buồn lắm khi dùng bữa ăn vượt qua cuối cùng của mình với các môn đệ, nhưng từ trong nỗi buồn ấy Ngài để lại cho các môn đệ và nhân loại hai bí tích tràn đầy sức sống: bí tích Thánh Thể và bí tích Truyền chức Thánh, và từ trong hai bí tích này, mà Ngài vẫn cứ ở lại mãi với các môn đệ và Giáo Hội của Ngài cho đến tận thế.
Từ quả trái mơ tầm thường biến thành quả mứt ngon ngọt, từ trong nỗi buồn biến thành niềm vui của người nữ tỳ, và từ bữa tiệc ly biến thành bữa tiệc hằng sống trên thiên đàng của Chúa Giê-su...
Người Ki-tô hữu cũng sẽ không để cho hĩ nộ bi ai chi phối cuộc sống đầy hy vọng của mình, nhưng luôn cậy nhờ ơn Chúa để làm cho cuộc sống mình trở thành niềm vui cho mọi người.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com