Tìm Kiếm Một Khuôn Mặt của Tinh Yêu
Khoa học đã khẳng định rằng con người sẽ chết rất nhanh nếu không có tình yêu. Không ai có thể sống mà không có Tình yêu. Tình yêu là cái gì đó thực sự linh thiêng mà cho dẫu biết bao nhiêu thế hệ đã cố gắng định nghĩa, nhưng chúng ta không bao giờ có được một định nghĩa hoàn hảo. Chính vì thế, nhân loại đã và vẫn đang còn cố gắng định nghĩa thế nào là tình yêu? Yêu là gì? Làm sao để chứng tỏ tình yêu? Etc.
Mới vài ngày đây thôi, em gái của tôi có gửi cho tôi một câu chuyện về tình yêu mà tôi nghĩ rằng nó có thể giúp tôi tìm kiếm một khuôn mặt của tình yêu trong muôn vàn khuôn mặt đã và đang cố gắng diễn tả Tình Yêu đích thực.
Một câu chuyện thật đã xảy ra như thế này. Một cô gái kết hôn. Đôi vợ chồng trẻ chung sống với mẹ chồng. Ngay từ những ngày đầu tiên đã xảy ra mâu thuẫn giữa mẹ chồng và con dâu. Chuyện muôn thủa mà! Tình hình càng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, không thể chịu nổi. Cãi nhau, trì chiết, nói xấu nói hành, mạt sát giữa mẹ chồng và con dâu đã trở nên cao điểm. Tội nghiệp anh chồng hiền lành chẳng biết xử lý thế nào cho phải vì bên tình bên hiếu bên nào cũng nặng. Nàng “dâu thảo” đã quyết tâm làm một cái gì đó để giải quyết vấn đề cho gọn gàng. Nàng tìm đến một bác sỹ quen nhờ giúp, với hy vọng một “liều độc dược” sẽ giải hóa được tình hình. Vị bác sỹ ân cần tìm cách giúp đỡ. Ông cho cô ta biết rằng nếu chuyện vỡ lở, cả hai sẽ cùng chết. Phải âm thầm kín đáo trong việc này để tránh mọi nghi ngờ. Và thuốc đã được đưa cho nàng dâu thảo với yêu cầu từ nay: (1) Cô sẽ phải đối xử với mẹ chồng như mẹ đẻ; (2) Sẽ nấu ăn thật ngon, và bỏ thuốc vào thức ăn. Thuốc sẽ ngấm dần; (3) Cô sẽ luôn tươi cười với mẹ chồng, và nói tốt về bà ta. Giao kèo đã được chấp thuận. Mọi sự được nàng dâu thảo làm đúng như chỉ dẫn.
Sau sáu tháng đầu độc mẹ chồng theo chỉ dẫn của bác sỹ, nàng dâu trở nên một con người hoàn toàn mới. Dường như tất cả những cộc cằn, thô lỗ…những sự xấu xa trong mọi khía cạnh nơi cô hôm nay đã được thay bằng những Đức tính mà chỉ có từ Thượng Đế ban. Mọi người đều nghe cô nói tốt về người mẹ chồng tuyệt vời của cô. Và hỡi ôi – mẹ cô cũng thế. Bà chăm lo cho cô con dâu vốn không hiền, nay ngoan; vốn không thảo nay khéo; vốn cộc cằn xấu xa, nay hiền dịu xinh đẹp, etc. Cả nhà như là Thiên Đàng. Tiếng cười và tình yêu tràn ngập. Niềm vui được nhân rộng khắp cả dòng tộc, quê hương….
Khi Bản Thiện của cô dâu thảo rộ nở, cô cảm thấy sợ hãi vì những viên thuốc cô đã từng bỏ vào thức ăn của mẹ chồng. Cô chạy đến vị bác sỹ xin cầu cứu. Cô van xin cho thứ thuốc có thể giải độc cho mẹ mình, vì không bao giờ trong đời, cô đã được hạnh phúc như lúc này. Không bao giờ cô có người mẹ đáng yêu như hiện tại. Vị bác sỹ tươi cười và cẩm thấy hãnh diện. Ông đã làm được cái gì đó. Ông đã biến được hận thù thành tình yêu. Xấu xa thành tươi đẹp, etc. Ông ân cần nói với cô gái: Chúc mừng cô. Tôi đã chẳng đưa cho cô chút độc dược nào, nhưng là thuốc bổ. Tôi đã chẳng thấy sự bệnh tật nào nơi mẹ cô, nhưng tôi thấy sự bệnh tật trong trái tim của cô. Vì thế, thứ thuốc mà tôi đã bảo cô uống hằng ngày là: sự hiếu thảo, tính nhân hiền, tính vui tươi, lòng nhân nghĩa, etc…có những thứ thuốc khác là chỉ biết nói tốt, không hại người và giết người vì buôn chuyện, nói hành…ect….và thực sự trái tim cô đã được cứu chữa. Hoa trái của tình yêu đã nở rộ. Cả dòng tộc cô và biết bao con người đã được hưởng nhờ bởi những trái tim nhân ái và yêu thương của gia đình cô. Ôi thật tuyệt vời – Gương mặt thật của tình yêu được tỏ lộ!
Đây là giây phút hạnh phúc nhất của cô gái này trong đời, vì cô đã không giết mẹ chồng mình. Vì lúc nay cô có một trái tim thực sự. Vì lúc này cô hiểu thế nào là yêu. Vì cô lúc này là người đáng yêu. Cô cũng có một bác sỹ thực sự và tuyệt vời.
Tình yêu sinh ra tình yêu và làm triển nở tình yêu. Khi tình yêu hiện diện, sẽ không còn bóng dáng của xấu xa và hận thù. Khi tình yêu hiện diện thì sẽ không còn chết chóc, mà là sự sống, niềm vui và hạnh phúc. Khi tình yêu hiện diện thì sẽ không còn cái gì không có thể, mà tất cả đều có thể. Với Thiên Chúa không có gì là không có thế là thế. Cho dù trong chính cái chết thì cũng là sự Sống và sự Phục Sinh.
Hôm nay Đức Giêsu nói với chúng ta: Anh em hãy yêu thương nhau, như chính thầy đã yêu thương anh em. Chính khi anh em yêu thương nhau, những người khác sẽ nhận ra anh em là môn đệ của thầy. Thật, Chúa “khôn” hết sức tưởng tượng của tôi! Ngài biết Tình Yêu sinh ra tình yêu. Ngài là Tình Yêu (1 Jn 1: 4, 8, 16) lớn đã sinh ra những tình yêu bé là mỗi chúng ta. Ngài biết rằng nếu chúng ta thực hành tình yêu của Ngài, thì mọi người sẽ nhận ra chúng ta là anh em của Ngài.
Nghĩ đến đây tôi cảm thấy hơi thẹn thùng và xấu hổ! Đã bao giờ, bao nhiêu người nhận ra Tình Yêu khi tiếp xúc gặp gỡ tôi? Đã bao giờ, và có ai không cảm nhận được Tình Yêu thực sự từ tôi? Tại sao bao nhiêu anh em của tôi, những người mà báo chí đang lên án là “ma quỉ” không nhận ra Tinh Yêu thực sự? Liệu tôi có dám can đảm hỏi câu này: Họ là ma quỉ, họ đang bệnh tật hay chính tôi, trái tim tôi đang bị bệnh hoạn? Hoặc chí it đi chăng nữa, trái tim tôi không có tình yêu, lòng vị tha, sự cởi mở chấp nhận, sự khiêm nhu, etc…để làm hé lộ Tình Yêu nơi anh em tôi? Liệu chúng ta có can đảm nhìn thẳng vào lòng mình để tìm kiếm một Gương Mặt của Tình Yêu thực sự: Người đã chết cho ta, là những con người tội lỗi, để ta được sống và có tình yêu?
Không có thứ độc dược nào có thể giúp chúng ta chứng tỏ Tình Yêu. Không có thứ độc dược nào có thể cho chúng ta sự sống, tình yêu, niềm vui, sự hạnh phúc, etc. Không có thứ độc dược nào có thể làm cho an hem chúng ta nhân ra sự thật và tình yêu. Chỉ có loại Độc Dược tuyệt vời là: lòng yêu mến, sự tha thứ, sự cởi mở chấp nhận, sự phục vụ, thái độ đón nhận, etc…mà qua đó mọi người sẽ nhân ra Anh Em là Môn Đệ của Thầy. Chúng con Xin Lỗi Chúa…Amen.
Khoa học đã khẳng định rằng con người sẽ chết rất nhanh nếu không có tình yêu. Không ai có thể sống mà không có Tình yêu. Tình yêu là cái gì đó thực sự linh thiêng mà cho dẫu biết bao nhiêu thế hệ đã cố gắng định nghĩa, nhưng chúng ta không bao giờ có được một định nghĩa hoàn hảo. Chính vì thế, nhân loại đã và vẫn đang còn cố gắng định nghĩa thế nào là tình yêu? Yêu là gì? Làm sao để chứng tỏ tình yêu? Etc.
Mới vài ngày đây thôi, em gái của tôi có gửi cho tôi một câu chuyện về tình yêu mà tôi nghĩ rằng nó có thể giúp tôi tìm kiếm một khuôn mặt của tình yêu trong muôn vàn khuôn mặt đã và đang cố gắng diễn tả Tình Yêu đích thực.
Một câu chuyện thật đã xảy ra như thế này. Một cô gái kết hôn. Đôi vợ chồng trẻ chung sống với mẹ chồng. Ngay từ những ngày đầu tiên đã xảy ra mâu thuẫn giữa mẹ chồng và con dâu. Chuyện muôn thủa mà! Tình hình càng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, không thể chịu nổi. Cãi nhau, trì chiết, nói xấu nói hành, mạt sát giữa mẹ chồng và con dâu đã trở nên cao điểm. Tội nghiệp anh chồng hiền lành chẳng biết xử lý thế nào cho phải vì bên tình bên hiếu bên nào cũng nặng. Nàng “dâu thảo” đã quyết tâm làm một cái gì đó để giải quyết vấn đề cho gọn gàng. Nàng tìm đến một bác sỹ quen nhờ giúp, với hy vọng một “liều độc dược” sẽ giải hóa được tình hình. Vị bác sỹ ân cần tìm cách giúp đỡ. Ông cho cô ta biết rằng nếu chuyện vỡ lở, cả hai sẽ cùng chết. Phải âm thầm kín đáo trong việc này để tránh mọi nghi ngờ. Và thuốc đã được đưa cho nàng dâu thảo với yêu cầu từ nay: (1) Cô sẽ phải đối xử với mẹ chồng như mẹ đẻ; (2) Sẽ nấu ăn thật ngon, và bỏ thuốc vào thức ăn. Thuốc sẽ ngấm dần; (3) Cô sẽ luôn tươi cười với mẹ chồng, và nói tốt về bà ta. Giao kèo đã được chấp thuận. Mọi sự được nàng dâu thảo làm đúng như chỉ dẫn.
Sau sáu tháng đầu độc mẹ chồng theo chỉ dẫn của bác sỹ, nàng dâu trở nên một con người hoàn toàn mới. Dường như tất cả những cộc cằn, thô lỗ…những sự xấu xa trong mọi khía cạnh nơi cô hôm nay đã được thay bằng những Đức tính mà chỉ có từ Thượng Đế ban. Mọi người đều nghe cô nói tốt về người mẹ chồng tuyệt vời của cô. Và hỡi ôi – mẹ cô cũng thế. Bà chăm lo cho cô con dâu vốn không hiền, nay ngoan; vốn không thảo nay khéo; vốn cộc cằn xấu xa, nay hiền dịu xinh đẹp, etc. Cả nhà như là Thiên Đàng. Tiếng cười và tình yêu tràn ngập. Niềm vui được nhân rộng khắp cả dòng tộc, quê hương….
Khi Bản Thiện của cô dâu thảo rộ nở, cô cảm thấy sợ hãi vì những viên thuốc cô đã từng bỏ vào thức ăn của mẹ chồng. Cô chạy đến vị bác sỹ xin cầu cứu. Cô van xin cho thứ thuốc có thể giải độc cho mẹ mình, vì không bao giờ trong đời, cô đã được hạnh phúc như lúc này. Không bao giờ cô có người mẹ đáng yêu như hiện tại. Vị bác sỹ tươi cười và cẩm thấy hãnh diện. Ông đã làm được cái gì đó. Ông đã biến được hận thù thành tình yêu. Xấu xa thành tươi đẹp, etc. Ông ân cần nói với cô gái: Chúc mừng cô. Tôi đã chẳng đưa cho cô chút độc dược nào, nhưng là thuốc bổ. Tôi đã chẳng thấy sự bệnh tật nào nơi mẹ cô, nhưng tôi thấy sự bệnh tật trong trái tim của cô. Vì thế, thứ thuốc mà tôi đã bảo cô uống hằng ngày là: sự hiếu thảo, tính nhân hiền, tính vui tươi, lòng nhân nghĩa, etc…có những thứ thuốc khác là chỉ biết nói tốt, không hại người và giết người vì buôn chuyện, nói hành…ect….và thực sự trái tim cô đã được cứu chữa. Hoa trái của tình yêu đã nở rộ. Cả dòng tộc cô và biết bao con người đã được hưởng nhờ bởi những trái tim nhân ái và yêu thương của gia đình cô. Ôi thật tuyệt vời – Gương mặt thật của tình yêu được tỏ lộ!
Đây là giây phút hạnh phúc nhất của cô gái này trong đời, vì cô đã không giết mẹ chồng mình. Vì lúc nay cô có một trái tim thực sự. Vì lúc này cô hiểu thế nào là yêu. Vì cô lúc này là người đáng yêu. Cô cũng có một bác sỹ thực sự và tuyệt vời.
Tình yêu sinh ra tình yêu và làm triển nở tình yêu. Khi tình yêu hiện diện, sẽ không còn bóng dáng của xấu xa và hận thù. Khi tình yêu hiện diện thì sẽ không còn chết chóc, mà là sự sống, niềm vui và hạnh phúc. Khi tình yêu hiện diện thì sẽ không còn cái gì không có thể, mà tất cả đều có thể. Với Thiên Chúa không có gì là không có thế là thế. Cho dù trong chính cái chết thì cũng là sự Sống và sự Phục Sinh.
Hôm nay Đức Giêsu nói với chúng ta: Anh em hãy yêu thương nhau, như chính thầy đã yêu thương anh em. Chính khi anh em yêu thương nhau, những người khác sẽ nhận ra anh em là môn đệ của thầy. Thật, Chúa “khôn” hết sức tưởng tượng của tôi! Ngài biết Tình Yêu sinh ra tình yêu. Ngài là Tình Yêu (1 Jn 1: 4, 8, 16) lớn đã sinh ra những tình yêu bé là mỗi chúng ta. Ngài biết rằng nếu chúng ta thực hành tình yêu của Ngài, thì mọi người sẽ nhận ra chúng ta là anh em của Ngài.
Nghĩ đến đây tôi cảm thấy hơi thẹn thùng và xấu hổ! Đã bao giờ, bao nhiêu người nhận ra Tình Yêu khi tiếp xúc gặp gỡ tôi? Đã bao giờ, và có ai không cảm nhận được Tình Yêu thực sự từ tôi? Tại sao bao nhiêu anh em của tôi, những người mà báo chí đang lên án là “ma quỉ” không nhận ra Tinh Yêu thực sự? Liệu tôi có dám can đảm hỏi câu này: Họ là ma quỉ, họ đang bệnh tật hay chính tôi, trái tim tôi đang bị bệnh hoạn? Hoặc chí it đi chăng nữa, trái tim tôi không có tình yêu, lòng vị tha, sự cởi mở chấp nhận, sự khiêm nhu, etc…để làm hé lộ Tình Yêu nơi anh em tôi? Liệu chúng ta có can đảm nhìn thẳng vào lòng mình để tìm kiếm một Gương Mặt của Tình Yêu thực sự: Người đã chết cho ta, là những con người tội lỗi, để ta được sống và có tình yêu?
Không có thứ độc dược nào có thể giúp chúng ta chứng tỏ Tình Yêu. Không có thứ độc dược nào có thể cho chúng ta sự sống, tình yêu, niềm vui, sự hạnh phúc, etc. Không có thứ độc dược nào có thể làm cho an hem chúng ta nhân ra sự thật và tình yêu. Chỉ có loại Độc Dược tuyệt vời là: lòng yêu mến, sự tha thứ, sự cởi mở chấp nhận, sự phục vụ, thái độ đón nhận, etc…mà qua đó mọi người sẽ nhân ra Anh Em là Môn Đệ của Thầy. Chúng con Xin Lỗi Chúa…Amen.