ÔM CHÂN PHẬT

N2T


Theo truyền thuyết, ở phía nam Vân Nam có một quốc gia, những người dân của quốc gia này là những Phật tử rất thành kính. Thời ấy, họ có một tập quán: phàm là người phạm tội thì phải bị xử tử, nếu bị truy đuổi gấp mà chạy vào trong chùa ôm chân tượng Phật mà sám hối, bày tỏ ý ăn năn hối cải, cải tà quy chánh thì quan phủ sẽ miễn xá cho tội chết.

Cho nên, có người cho rằng: “Ngày thường chẳng thắp nhang, khi gấp mới ôm chân Phật”, câu nói này là do các nhà sư của quốc gia này nói ra khi đến Trung Quốc truyền đạo.

Về sau, cũng có người đem câu nói này đổi thành “ngày thường không thắp nhang, lâm thời thì ôm chân Phật”.

(Chuyện ngày xưa, suy tư ngày nay)

Suy tư:

Có một vài người Ki-tô hữu khi gia đình làm ăn khá giả thì tuyên bố là mình tay trắng dựng nên sự nghiệp mà không cần Chúa Mẹ gì cả, đến khi tai nạn ập đến, vợ ốm con đau, thất nghiệp thì chạy đến ôm chân tượng Đức Mẹ Maria ở nơi những địa điểm hành hương; có một vài phụ huynh không lo dạy dỗ con cái, không kiểm soát bài vở học hành của con, đến khi con thi chuyển cấp, thi đại học thì đem tiền đến nhà thờ xin lễ cho con mình thi đậu đại học, ôm chân tượng các thánh để con mình tốt nghiệp...

Chỉ cần có một chút khôn ngoan thì người ta hiểu rằng: tài năng, trí tuệ, tài hoa, năng khiếu mà mình đang có là bởi ông trời ban cho; học hành thi cữ là do mình cố gắng chuyên chăm, Thiên Chúa chỉ ban ơn khi mình đã đem hết tài năng sức lực mà không được, hoặc việc mình đang làm là đẹp lòng Thiên Chúa.

Nếu mỗi giây phút trong cuộc sống mà mình biết “ôm chân Chúa”, tức là biết phó thác tin tưởng vào Thiên Chúa, thì chắc chắn không cần phải chạy đến ôm chân các tượng Chúa, tượng Mẹ, tượng các thánh, khi con cái thi cữ, khi làm ăn thất bại.v.v...

Đức tin là phó thác tin tưởng từng giây phút cho Đấng mà mình tin yêu: Thiên Chúa.

-----------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com