KHÔNG VÌ NĂM ĐẤU GẠO MÀ CÚI LẠY
Thời đông Tấn, ở Sài Tang xuất hiện một thi nhân gọi là Đào Tiềm (chính là Đào Uyên Chính), ông ta không thích làm quan, nhưng vì để nuôi gia đình nên đến Bành Trạch để làm huyện lịnh.
Một hôm, trong quận phái một đốc bưu đến Bàng Trạch để thị sát, ông ta ở trong khách điếm và bắt Đào Uyên Chính lập tức đến gặp ông ta. Mặc dù Đào Uyên Chính coi khinh loại người giả mượn danh nghĩa ra lệnh, nhưng cũng không thể không đi, nên lập tức khởi hành. Viên thư lại trong huyện nhìn thấy ông ta mặc áo bình thường thì kinh ngạc nói:
- “Đại nhân, đi tham kiến đốc bưu thì phải mặc áo quan, thắt đai lưng”.
Đào Uyên Chính thở dài một tiếng rồi nói:
- “Ta không muốn vì năm đấu gạo quan ban cho mà khom lưng đi lạy tên tiểu nhân”.
Nói xong thì từ chức về nhà.
(Chuyện ngày xưa, suy tư ngày nay)
Suy tư:
Ở đời, có những người vì mấy ngàn đồng bạc mà cầm dao chém giết bạn mình, có người vì mấy tiếng nói qua lại không đáng gì mà đốt cháy nhà hàng xóm, có người vì ham một chút chức quyền cỏn con mà bán con gái mình cho phường vô lại dâm ô. Tất cả những chuyện ấy đã và đang xảy ra trong xã hội loài người, tại sao vậy ? Thưa, tại vì tham sân si bám vào tâm hồn họ như những con hàu bám vào mạn thuyền gỗ làm hư hoại thuyền ghe...
Có một vài người đã dâng mình làm tôi Chúa rồi, nhưng vì coi tiền bạc cao trọng hơn Chúa, nên đi lòn cúi những nhà giàu có để họ dâng cúng cho nhiều, làm “lủng đoạn” nề nếp truyền thống của giáo xứ; có những người vì ham mê quyền lực danh vọng, nên đã bán mất lương tâm của mình để được chức tước “năm đấu gạo”, nên họ không thể trở thành người môn đệ hiền lành và khiêm tốn của Chúa Giê-su; lại có những người cả đời theo chân Chúa Giê-su, nhưng lại không qua nổi ải “ái tình”, thế là họ đánh mất sự bình an trong lương tâm của mình...
“Không vì năm đấu gạo mà khom lưng lạy tên tiểu nhân”, câu nói khảng khái này đáng cho chúng ta suy nghĩ trong cuộc sống của mình.
Người Ki-tô hữu không vì tiền tài, danh vọng và xác thịt chỉ đáng giá “năm đấu gạo” mà đánh mất linh hồn cao quý của mình, linh hồn đã được Chúa Giê-su đổ máu ra để chuộc lại từ trong tay của ma quỷ.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Thời đông Tấn, ở Sài Tang xuất hiện một thi nhân gọi là Đào Tiềm (chính là Đào Uyên Chính), ông ta không thích làm quan, nhưng vì để nuôi gia đình nên đến Bành Trạch để làm huyện lịnh.
Một hôm, trong quận phái một đốc bưu đến Bàng Trạch để thị sát, ông ta ở trong khách điếm và bắt Đào Uyên Chính lập tức đến gặp ông ta. Mặc dù Đào Uyên Chính coi khinh loại người giả mượn danh nghĩa ra lệnh, nhưng cũng không thể không đi, nên lập tức khởi hành. Viên thư lại trong huyện nhìn thấy ông ta mặc áo bình thường thì kinh ngạc nói:
- “Đại nhân, đi tham kiến đốc bưu thì phải mặc áo quan, thắt đai lưng”.
Đào Uyên Chính thở dài một tiếng rồi nói:
- “Ta không muốn vì năm đấu gạo quan ban cho mà khom lưng đi lạy tên tiểu nhân”.
Nói xong thì từ chức về nhà.
(Chuyện ngày xưa, suy tư ngày nay)
Suy tư:
Ở đời, có những người vì mấy ngàn đồng bạc mà cầm dao chém giết bạn mình, có người vì mấy tiếng nói qua lại không đáng gì mà đốt cháy nhà hàng xóm, có người vì ham một chút chức quyền cỏn con mà bán con gái mình cho phường vô lại dâm ô. Tất cả những chuyện ấy đã và đang xảy ra trong xã hội loài người, tại sao vậy ? Thưa, tại vì tham sân si bám vào tâm hồn họ như những con hàu bám vào mạn thuyền gỗ làm hư hoại thuyền ghe...
Có một vài người đã dâng mình làm tôi Chúa rồi, nhưng vì coi tiền bạc cao trọng hơn Chúa, nên đi lòn cúi những nhà giàu có để họ dâng cúng cho nhiều, làm “lủng đoạn” nề nếp truyền thống của giáo xứ; có những người vì ham mê quyền lực danh vọng, nên đã bán mất lương tâm của mình để được chức tước “năm đấu gạo”, nên họ không thể trở thành người môn đệ hiền lành và khiêm tốn của Chúa Giê-su; lại có những người cả đời theo chân Chúa Giê-su, nhưng lại không qua nổi ải “ái tình”, thế là họ đánh mất sự bình an trong lương tâm của mình...
“Không vì năm đấu gạo mà khom lưng lạy tên tiểu nhân”, câu nói khảng khái này đáng cho chúng ta suy nghĩ trong cuộc sống của mình.
Người Ki-tô hữu không vì tiền tài, danh vọng và xác thịt chỉ đáng giá “năm đấu gạo” mà đánh mất linh hồn cao quý của mình, linh hồn đã được Chúa Giê-su đổ máu ra để chuộc lại từ trong tay của ma quỷ.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com