ĐÓNG CỬA KHÔNG TIẾP
Đời Đường trong thành Tuyên có một kỷ nữ rất có tài hoa tên là Sử Phụng, cô ta phân khách ra làm ba loại: khách loại nhất không những phải có tiền mà còn phải có tài học, khách loại này có thể hưởng thụ được thiết bị hào hoa như “mê hương động”, “thần kê chẩm”, “tỏa liên đăng”; thiết bị của khách loại hai kém chút ít, nhưng vẫn có thể hưởng thụ các loại khoản đãi như “giao hồng bị”, “truyền hương chẩm”, “bát phân dương”; khách loại ba đại khái là những người không có tiền, không có thế lực và không có học vấn, loại khách này mà đến cổng thì Sử Phụng sẽ sai tỳ nữ đem một bát canh đến mời họ, ăn xong thì đi về ngay, không thể vào đến cửa phòng của ả.
Lâu ngày thành quen, hể khách nhìn thấy bát canh thang thì biết là phải đi chỗ khác chơi.
(Chuyện ngày xưa, suy tư ngày nay)
Suy tư:
Ngày nay ở các thành phố lớn và thành thị đều có các quán cà phê ôm giả hình “treo đầu dê bán thịt chó”, trong đó có các kỷ nữ giả hình tiếp viên, họ cũng phân biệt “trình độ” của khách làng chơi: đại gia là người có nhiều tiền nên ưu tiên trăm phần trăm; các công tử dùng tiền của cha mẹ để ăn chơi thì ưu tiên hai; các khách bình dân thì chỉ có thân mật chút ít mà thôi.
Phân biệt trình độ, phân biệt giai cấp, phân biệt nghèo giàu, phân biệt chủng tộc.v.v... thì chỉ có ngoài đời, ngoài xã hội mà thôi, vậy mà trong Giáo Hội địa phương cũng có phân biệt giai cấp giàu nghèo:
- Có một vài cha sở phân biệt lễ an táng của các ông bà cố (cha mẹ của linh mục) thì quan tài đặt giữa lòng nhà thờ (gần bàn thờ), nhưng của giáo dân bình thường thì đặt phía gần cửa chính nhà thờ (xa bàn thờ).
- Lại có một vài cha sở cấm không các linh mục là con cháu của người qua đời (cháu nội, cháu ngoại, bà con gần...) chủ tế hoặc đồng tế trong thánh lễ an táng, dù rằng đây là luật của Giáo Hội địa phương, nhưng quan trọng nhất vẫn là đức bác ái và sự hiệp thông giữa người sống và người chết.
- Hể giáo dân xin lễ nhiều tiền thì có treo cờ và ca đoàn hát, xin lễ tiền vừa vừa thì chỉ hát mà không treo cờ, xin lễ theo ý của tòa giám mục (ít tiền hơn) thì chỉ làm lễ “chay” mà không hát không hò gì cả.
Có một cha bề trên tổng quyền nói với các cha trong nhà dòng của mình: nếu là lễ hôn phối thì không nên đồng tế nếu gia chủ không mời, nhưng hể là thánh lễ an táng (nếu là người quen biết) thì dù gia quyến không mời đồng tế, nếu nghe tin và nếu có thể thì cũng đến đồng tế để cầu nguyện cho họ (đương nhiên là không nhận bỗng lễ và báo cho cha sở biết để ngài sắp xếp), bởi vì các linh hồn rất cần thánh lễ cầu nguyện cho họ.
Trong Nước Trời không hề có phân biệt giai cấp trình độ, mà Giáo Hội không phải là hình ảnh của Nước Trời trên thiên đàng hay sao ?
-------------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Đời Đường trong thành Tuyên có một kỷ nữ rất có tài hoa tên là Sử Phụng, cô ta phân khách ra làm ba loại: khách loại nhất không những phải có tiền mà còn phải có tài học, khách loại này có thể hưởng thụ được thiết bị hào hoa như “mê hương động”, “thần kê chẩm”, “tỏa liên đăng”; thiết bị của khách loại hai kém chút ít, nhưng vẫn có thể hưởng thụ các loại khoản đãi như “giao hồng bị”, “truyền hương chẩm”, “bát phân dương”; khách loại ba đại khái là những người không có tiền, không có thế lực và không có học vấn, loại khách này mà đến cổng thì Sử Phụng sẽ sai tỳ nữ đem một bát canh đến mời họ, ăn xong thì đi về ngay, không thể vào đến cửa phòng của ả.
Lâu ngày thành quen, hể khách nhìn thấy bát canh thang thì biết là phải đi chỗ khác chơi.
(Chuyện ngày xưa, suy tư ngày nay)
Suy tư:
Ngày nay ở các thành phố lớn và thành thị đều có các quán cà phê ôm giả hình “treo đầu dê bán thịt chó”, trong đó có các kỷ nữ giả hình tiếp viên, họ cũng phân biệt “trình độ” của khách làng chơi: đại gia là người có nhiều tiền nên ưu tiên trăm phần trăm; các công tử dùng tiền của cha mẹ để ăn chơi thì ưu tiên hai; các khách bình dân thì chỉ có thân mật chút ít mà thôi.
Phân biệt trình độ, phân biệt giai cấp, phân biệt nghèo giàu, phân biệt chủng tộc.v.v... thì chỉ có ngoài đời, ngoài xã hội mà thôi, vậy mà trong Giáo Hội địa phương cũng có phân biệt giai cấp giàu nghèo:
- Có một vài cha sở phân biệt lễ an táng của các ông bà cố (cha mẹ của linh mục) thì quan tài đặt giữa lòng nhà thờ (gần bàn thờ), nhưng của giáo dân bình thường thì đặt phía gần cửa chính nhà thờ (xa bàn thờ).
- Lại có một vài cha sở cấm không các linh mục là con cháu của người qua đời (cháu nội, cháu ngoại, bà con gần...) chủ tế hoặc đồng tế trong thánh lễ an táng, dù rằng đây là luật của Giáo Hội địa phương, nhưng quan trọng nhất vẫn là đức bác ái và sự hiệp thông giữa người sống và người chết.
- Hể giáo dân xin lễ nhiều tiền thì có treo cờ và ca đoàn hát, xin lễ tiền vừa vừa thì chỉ hát mà không treo cờ, xin lễ theo ý của tòa giám mục (ít tiền hơn) thì chỉ làm lễ “chay” mà không hát không hò gì cả.
Có một cha bề trên tổng quyền nói với các cha trong nhà dòng của mình: nếu là lễ hôn phối thì không nên đồng tế nếu gia chủ không mời, nhưng hể là thánh lễ an táng (nếu là người quen biết) thì dù gia quyến không mời đồng tế, nếu nghe tin và nếu có thể thì cũng đến đồng tế để cầu nguyện cho họ (đương nhiên là không nhận bỗng lễ và báo cho cha sở biết để ngài sắp xếp), bởi vì các linh hồn rất cần thánh lễ cầu nguyện cho họ.
Trong Nước Trời không hề có phân biệt giai cấp trình độ, mà Giáo Hội không phải là hình ảnh của Nước Trời trên thiên đàng hay sao ?
-------------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com