Cho đến khi vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con". (Ga 20, 19-31).
Sau cái chết tang thương của Chúa Giêsu, từ Đức Mẹ Maria là Mẹ Ngài cho đến 12 Tông Đồ, và tất cả mọi người ai đã từng đi theo Ngài, ai đã từng yêu kính Ngài, suy phục Ngài, cũng đều còn ở trong tâm trạng thật khủng hoảng, thật khiếp sợ, và cùng e ngại cho chính mình, vì sợ dân Do Thái. Cửa nhà của các Tông Đồ đang đóng thật kín, các ngài còn đang buồn sầu, còn đang ngỡ ngàng, và qua những lời được thuật lại những gì mà bà Maria Madalina đã chứng kiến tận mắt, là bà đã thấy, Đã Thấy Chúa Sống Lại Thật, và Ngài gởi bà lời nhắn cùng các tông đồ rằng Chúa sẽ hẹn gặp lại các ông.
Anh chị em thử tưởng tượng xem, Thầy của chúng ta vừa mới qua đời, khăn tang chúng ta còn đội đầu, mùi tang tóc cũng còn thoang thoảng chưa phôi phai, tinh thần còn mỏi mệt, ai ai cũng còn sửng sốt vì Thầy của chúng ta ra đi thật bất ngờ, thật nhanh chóng, không kịp được nghe những lời Người nhắn gửi, tuy dù Thầy đã ở cạnh chúng ta suốt 3 năm trời!? Bao nhiêu Lời khuôn vàng thước ngọc mà Thầy đã dậy dỗ chúng ta thật tường tận, thật thấu đáo, Thầy biết trí óc của anh chị em chúng ta thấp kém, nên Ngài đã dùng rất nhiều dụ ngôn để giảng dậy về Nước Trời của Ngài cho chúng ta dễ hiểu. Ấy thế mà chúng ta cũng vẫn còn ngây ngô và khờ khạo lắm chăng!? Thầy đã có báo trước là việc Thầy chết đi là để công trình Cứu Độ nhân loại của Ngài phải được thực thi, và sau 3 ngày Ngài sẽ sống lại, theo Thiên ý của Đức Chúa Cha trên trời.
11 môn đệ Người còn đang ủ dột trong một căn phòng được đóng kín mọi cửa nẻo, thì ô kìa mọi người hãy nhìn cho thật kỹ xem, ai đang đột ngột xuất hiện trước mặt chúng ta đó!??? Thầy của chúng ta đấy ư!??? Ôi! Sự thể thật ngỡ ngàng?? Có lý nào?? Nhưng Chúa Giêsu của chúng ta không để cho các ông sợ hãi và Ngài đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con".
"Bình an cho các con", quả là một lời nói thật giản đơn nhưng nghe thật an bình cho các môn đệ của Ngài. Thật sự là thế! Giữa mọi bất toàn, giữa mọi nghịch cảnh, giữa mọi khủng hoảng, giữa mọi thắc mắc, và mọi căng thẳng, vì không hiểu Thầy của mình ai đã ăn cắp xác, đem đi đâu? Mất Ngài thì toàn thể mọi người cảm thấy như rắn mất đầu, nay được Thầy hiện đến và được Thầy chúc Bình An cho, thì có phải mọi lo lắng đều đã được lập tức biến mất. Quả ai mà không mừng rỡ cho được khi mà mình tưởng người thân thương nhất của mình đã thật sự mất đi nay đã được Thầy cứu cho sống lại như sự việc mà Thầy đã cứu sống cho Lazarô em của Martha và Maria, và con trai của một bà già góa xưa kia!?
Ai mà không thương xót cho Thầy của mình được chứ!? Vì đã đi theo Thầy biết bao lâu nay, được Thầy dậy dỗ cho biết về Nước Trời của Thầy. Ôi! Nước Trời của Thầy thật đẹp đẽ thật sung sướng là nhường bao! Theo Thầy chúng con được nuôi ăn, được học hỏi, được thương yêu, được chăn dắt, học được bao nhiêu điều lành nơi Thầy, chứng kiến được bao nhiêu việc kỳ diệu mà Thầy đã làm trước mặt chúng con. Thầy đã dùng quyền bính của Nước Trời mà đã xua đuổi được bao nhiêu tà ma quỷ nhập. Thầy đã chữa được bao nhiêu người phong được sạch. Người hoại huyết cũng được lành sạch. Người tật nguyền, bệnh hoạn, và đã chết thối 4 ngày mà Thầy cũng đã cứu sống lại được. Nay Thầy đã biến khỏi trái đất này thì ai mà không ưu sầu cho được, hỡi thưa Thầy!. Chúng con những tưởng Thầy đến để cứu dân Ít-ra-en chúng con? Nhưng chẳng những Thầy cứu dân Ít-ra-en chúng con mà Thầy còn làm điều kỳ diệu hơn trăm ngàn lần thế nữa! Là Thầy đã Sống Lại, Thầy đã Phục Sinh, Thầy đã cứu vớt toàn thể nhân loại tội lỗi của chúng con, và từ nay toàn thể trên trời và dưới đất sẽ Chúc Tụng, Tôn Vinh, Hát Mừng, Bái Phục, Suy Tôn, Thầy là thật Con Thiên Chúa, là Vua trên các Vua, là Chúa trên các Chúa. Ngài đã chiến thắng Tử Thần. Ngài đã Khải Hoàn. Ngài đã trở nên Sáng Láng và Vinh Quang.
Thầy không những đem đến cho chúng con "Bình An" trong tâm hồn vì biết rằng từ đây chúng con hết thảy toàn thể nhân loại trên địa cầu, sẽ có Thầy sống luôn mãi bên cạnh chúng con. Thầy còn làm cho chúng con một việc trọng đại và vô cùng quan trọng là giúp chúng con luôn Tin Tưởng nơi Thầy, là với Thầy chúng con rất có Hy Vọng cũng sẽ được sống lại với Thầy ở ngày sau hết. Cùng hưởng mọi phúc vinh bên cạnh Ba Ngôi Thiên Chúa, Đức Mẹ Maria, toàn thể các đạo binh. Các Tổng Lãnh Thiên Thần, Triều Thần, Quản Thần, các Thánh nữ nam, cùng tất cả anh chị em chúng con trên trời.
Lậy Thầy Giêsu chí thánh của chúng con!
"Bình An" của Thầy thật quý trọng thay trong cuộc sống hằng ngày của chúng con. Bình An của Thầy quý hơn hết thảy mọi thứ quý giá (vô tri vô giác) mà trần gian này chúng không có thể mang lại cho chúng con được. Vâng, chỉ có Thầy và bình an của Thầy mới là Đường, Chân Lý, và là Sự Thật, để chúng con bước theo Thầy đến suốt cuộc đời của chúng con. Và Bình An của Thầy sẽ là Hạnh Phúc trên mọi sự hạnh phúc mà Thầy sẽ luôn ban cho chúng con, chứ không phải những sự gì nơi trần gian này! Và vì Nước Trời mới là Nơi chúng con phải tìm đến và tìm về, phải không thưa Thầy? Vì thế cho nên hiện giờ và mãi mãi chúng con không xin gì hơn là xin Bình An của Thầy ở với chúng con luôn mãi trong trái tim đau còn đau khổ, còn lo toan của chúng con. Amen.
Sau cái chết tang thương của Chúa Giêsu, từ Đức Mẹ Maria là Mẹ Ngài cho đến 12 Tông Đồ, và tất cả mọi người ai đã từng đi theo Ngài, ai đã từng yêu kính Ngài, suy phục Ngài, cũng đều còn ở trong tâm trạng thật khủng hoảng, thật khiếp sợ, và cùng e ngại cho chính mình, vì sợ dân Do Thái. Cửa nhà của các Tông Đồ đang đóng thật kín, các ngài còn đang buồn sầu, còn đang ngỡ ngàng, và qua những lời được thuật lại những gì mà bà Maria Madalina đã chứng kiến tận mắt, là bà đã thấy, Đã Thấy Chúa Sống Lại Thật, và Ngài gởi bà lời nhắn cùng các tông đồ rằng Chúa sẽ hẹn gặp lại các ông.
Anh chị em thử tưởng tượng xem, Thầy của chúng ta vừa mới qua đời, khăn tang chúng ta còn đội đầu, mùi tang tóc cũng còn thoang thoảng chưa phôi phai, tinh thần còn mỏi mệt, ai ai cũng còn sửng sốt vì Thầy của chúng ta ra đi thật bất ngờ, thật nhanh chóng, không kịp được nghe những lời Người nhắn gửi, tuy dù Thầy đã ở cạnh chúng ta suốt 3 năm trời!? Bao nhiêu Lời khuôn vàng thước ngọc mà Thầy đã dậy dỗ chúng ta thật tường tận, thật thấu đáo, Thầy biết trí óc của anh chị em chúng ta thấp kém, nên Ngài đã dùng rất nhiều dụ ngôn để giảng dậy về Nước Trời của Ngài cho chúng ta dễ hiểu. Ấy thế mà chúng ta cũng vẫn còn ngây ngô và khờ khạo lắm chăng!? Thầy đã có báo trước là việc Thầy chết đi là để công trình Cứu Độ nhân loại của Ngài phải được thực thi, và sau 3 ngày Ngài sẽ sống lại, theo Thiên ý của Đức Chúa Cha trên trời.
11 môn đệ Người còn đang ủ dột trong một căn phòng được đóng kín mọi cửa nẻo, thì ô kìa mọi người hãy nhìn cho thật kỹ xem, ai đang đột ngột xuất hiện trước mặt chúng ta đó!??? Thầy của chúng ta đấy ư!??? Ôi! Sự thể thật ngỡ ngàng?? Có lý nào?? Nhưng Chúa Giêsu của chúng ta không để cho các ông sợ hãi và Ngài đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con".
"Bình an cho các con", quả là một lời nói thật giản đơn nhưng nghe thật an bình cho các môn đệ của Ngài. Thật sự là thế! Giữa mọi bất toàn, giữa mọi nghịch cảnh, giữa mọi khủng hoảng, giữa mọi thắc mắc, và mọi căng thẳng, vì không hiểu Thầy của mình ai đã ăn cắp xác, đem đi đâu? Mất Ngài thì toàn thể mọi người cảm thấy như rắn mất đầu, nay được Thầy hiện đến và được Thầy chúc Bình An cho, thì có phải mọi lo lắng đều đã được lập tức biến mất. Quả ai mà không mừng rỡ cho được khi mà mình tưởng người thân thương nhất của mình đã thật sự mất đi nay đã được Thầy cứu cho sống lại như sự việc mà Thầy đã cứu sống cho Lazarô em của Martha và Maria, và con trai của một bà già góa xưa kia!?
Ai mà không thương xót cho Thầy của mình được chứ!? Vì đã đi theo Thầy biết bao lâu nay, được Thầy dậy dỗ cho biết về Nước Trời của Thầy. Ôi! Nước Trời của Thầy thật đẹp đẽ thật sung sướng là nhường bao! Theo Thầy chúng con được nuôi ăn, được học hỏi, được thương yêu, được chăn dắt, học được bao nhiêu điều lành nơi Thầy, chứng kiến được bao nhiêu việc kỳ diệu mà Thầy đã làm trước mặt chúng con. Thầy đã dùng quyền bính của Nước Trời mà đã xua đuổi được bao nhiêu tà ma quỷ nhập. Thầy đã chữa được bao nhiêu người phong được sạch. Người hoại huyết cũng được lành sạch. Người tật nguyền, bệnh hoạn, và đã chết thối 4 ngày mà Thầy cũng đã cứu sống lại được. Nay Thầy đã biến khỏi trái đất này thì ai mà không ưu sầu cho được, hỡi thưa Thầy!. Chúng con những tưởng Thầy đến để cứu dân Ít-ra-en chúng con? Nhưng chẳng những Thầy cứu dân Ít-ra-en chúng con mà Thầy còn làm điều kỳ diệu hơn trăm ngàn lần thế nữa! Là Thầy đã Sống Lại, Thầy đã Phục Sinh, Thầy đã cứu vớt toàn thể nhân loại tội lỗi của chúng con, và từ nay toàn thể trên trời và dưới đất sẽ Chúc Tụng, Tôn Vinh, Hát Mừng, Bái Phục, Suy Tôn, Thầy là thật Con Thiên Chúa, là Vua trên các Vua, là Chúa trên các Chúa. Ngài đã chiến thắng Tử Thần. Ngài đã Khải Hoàn. Ngài đã trở nên Sáng Láng và Vinh Quang.
Thầy không những đem đến cho chúng con "Bình An" trong tâm hồn vì biết rằng từ đây chúng con hết thảy toàn thể nhân loại trên địa cầu, sẽ có Thầy sống luôn mãi bên cạnh chúng con. Thầy còn làm cho chúng con một việc trọng đại và vô cùng quan trọng là giúp chúng con luôn Tin Tưởng nơi Thầy, là với Thầy chúng con rất có Hy Vọng cũng sẽ được sống lại với Thầy ở ngày sau hết. Cùng hưởng mọi phúc vinh bên cạnh Ba Ngôi Thiên Chúa, Đức Mẹ Maria, toàn thể các đạo binh. Các Tổng Lãnh Thiên Thần, Triều Thần, Quản Thần, các Thánh nữ nam, cùng tất cả anh chị em chúng con trên trời.
Lậy Thầy Giêsu chí thánh của chúng con!
"Bình An" của Thầy thật quý trọng thay trong cuộc sống hằng ngày của chúng con. Bình An của Thầy quý hơn hết thảy mọi thứ quý giá (vô tri vô giác) mà trần gian này chúng không có thể mang lại cho chúng con được. Vâng, chỉ có Thầy và bình an của Thầy mới là Đường, Chân Lý, và là Sự Thật, để chúng con bước theo Thầy đến suốt cuộc đời của chúng con. Và Bình An của Thầy sẽ là Hạnh Phúc trên mọi sự hạnh phúc mà Thầy sẽ luôn ban cho chúng con, chứ không phải những sự gì nơi trần gian này! Và vì Nước Trời mới là Nơi chúng con phải tìm đến và tìm về, phải không thưa Thầy? Vì thế cho nên hiện giờ và mãi mãi chúng con không xin gì hơn là xin Bình An của Thầy ở với chúng con luôn mãi trong trái tim đau còn đau khổ, còn lo toan của chúng con. Amen.