NGỦ CƯỜI THỨC CŨNG CƯỜI

N2T


Nghe nói thiền học Lâm Táp đại sư có một thói quen, mỗi tối trước khi ngủ thì cười rống một tiếng lớn, thanh âm vượt qua hành lang dội lại trong từng góc xó của thiền viện.

Mỗi buổi sáng khi thức dậy, việc thứ nhất mà ông ta làm là cười rống một tiếng, vì tiếng cười quá lớn nên các tăng lữ trong thiền viện đang ngủ say cũng phải giật mình tỉnh dậy.

Các đệ tử thường hỏi ông ta sáng tối cười lớn làm gì vậy, ông ta không trả lời.

Đợi khi ông ta chết, bí mật tiếng cười lớn cũng theo ông ta đi xuống mồ.

(Lắng nghe của loài ếch)

Suy tư:

Có những lúc việc người khác làm mà chúng ta không hiểu, vì không hiểu nên cảm thấy khó chịu hoặc cảm thấy không thuận mắt nên đi hỏi những người chung quanh, rồi bực tức, rồi phê bình, thế là có những lời bàn tán xì xào, không phải do người làm mà do chính cái tôi của mình vì ích kỷ mà gây ra hiềm tị. Nếu chúng ta trực tiếp đi hỏi ngay người làm thì chắc chắn có câu giải đáp thỏa đáng, thế là chẳng có chuyện gỉ xảy ra.

Có một vài người Ki-tô hữu khi thấy cha sở sửa chữa một vài nguyên tắc cho phù hợp với phụng vụ của Giáo Hội, thì xầm xì to nhỏ nào là cha cấp tiến, nào là cha chơi nổi, nào là cha nhiều chuyện. Thế là tiếng to tiếng nhỏ bay ra bay vào làm mất đoàn kết thiếu bác ái trong giáo xứ...

Thẳng thắn hỏi, trực tiếp đối thoại trong yêu thương và học hỏi thì mọi việc đều tốt lành, bởi vì việc gì cũng có nguyên nhân của nó.

Nguyên nhân của tiếng cười lớn buổi tối trước khi ngủ là để thức tỉnh các tăng lữ đừng ham chơi, đừng chiều chuộng xác thịt sau một ngày lao động mệt nhọc, nhưng hãy nhập vào tĩnh lặng; nguyên nhân tiếng cười lớn buổi sáng sớm lả đánh thức các tăng lữ tĩnh dậy, đùng quá ngủ mê, đừng quá ham ngủ, nhưng thức dậy để cầu nguyện cho tâm hồn và thân xác khỏe mạnh.

Nhân lành thì quả ngọt, nhân xấu thì quả đắng.

------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com