GIỐNG NGƯỜI MẤT TRÍ

N2T


Một gia đình năm người đang đùa giỡn trên bãi cát ven biển. Lũ trẻ có đứa chơi với cái phao nước, có đứa chơi đụn cát, vui chơi không giống nhau. Không lâu sau đó, có một bà già đi đến, tóc bay lỏa xỏa, áo quần xốc xếch, bà ta vừa nhặt những thứ tạp nhạp trên cát, miệng nói lẩm bẩm những gì không rõ.

Ba mẹ của bầy trẻ kêu chúng nó trở lại bên mình, ý muốn tụi nhỏ tránh xa bà già ấy. Khi bà già đi ngang qua chỗ họ, thì vẫn không ngừng khom lưng nhặt và mĩm cười với họ, nhưng họ đều không thèm đáp lại.

Qua nhiều ngày sau, họ mới biết bà già ấy suốt đời đi nhặt những mảnh thủy tinh bị vỡ trên bãi cát, để lủ trẻ chơi đùa khỏi đạp nhầm gây thương tích cho chúng nó.

(Lắng nghe của loài ếch)

Suy tư:

Không ai nhẫn tâm hất hủi những người khác, nhất là những người già cả và người bệnh hoạn, bởi vì họ cũng là một con người; không ai có thể đành lòng quay mặt với một người già khi họ nở nụ cười móm mém với mình, bởi vì đó chính là hình ảnh của cha mẹ và ông bà nội ngoại của mình, và xa hơn nữa, đó chính là hình ảnh của mình sau này.

Không phải tự nhiên mà con cái trở thành kẻ thiếu bác ái, nhưng chúng nó sống thiếu bác ái là chính cha mẹ đã không sống bác ái và dạy chúng nó sống ích kỷ; không phải tự nhiên mà con cái vô cảm trước người già lão mĩm cười với mình, nhưng chính cha mẹ đã có hành vi vô cảm với người khác, và dạy con cái biết lạnh lùng trước nụ cười cởi mở của người khác; không phải con cái tự nhiên xa cách nhà thờ, không muốn đến nhà thờ, nhưng là cha mẹ chúng nó đã xa cách nhà thờ trước, và dạy chúng nó phải tránh nhà thờ khi cha mẹ cứ hết phê bình cha sở này, lại đến chỉ trích ban hành giáo kia.v.v...

Hãy dạy con cái cảnh giác với tội lỗi và thân thiện với những người khác, nhất là với những người già cả, người bất hạnh và nghèo nàn, bằng không thì sẽ hối hận về sau.

----------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com