SUY NGHĨ GIỮA THÁNH VÀ TỤC

N2T


Có người thường thấy cha sở hay nói chuyện với một thiếu phụ mất hết thanh danh (có tiếng xấu) trong nhà xứ và nơi công cộng cũng như thế, các giáo dân trong giáo xứ vì chuyện này mà nhôn nhao bàn bạc to nhỏ.

Đức giám mục được tin nên gọi cha sở đến và chỉ trích nặng lời. Đức giám mục vừa mới mắng xong thì cha sở tiếp lời nói:

- “Thưa đức cha, xưa nay con vẫn cứ nghĩ rằng, khi cầu nguyện mà trong lòng vẫn nhớ người phụ nữ đẹp ấy, chi bằng khi nói chuyện với người phụ nữ đẹp ấy mà nhớ đến Thiên Chúa.”

(Lắng nghe của loài ếch)

Suy tư:

Có những cha sở vì công việc mục vụ mà phải tiếp xúc với nhiều hạng giáo dân trong giáo xứ của mình: đàn bà có, đàn ông có, thiếu nữ có, trẻ em có, thanh niên có, tất cả đều được ngài tiếp chuyện bởi vì ngài là cha là chủ gia đình, chuyện cũng thường thôi.

Có những cha sở nói: mình nói chuyện (với nữ giáo dân) quang minh chính đại thì có gì mà phải sợ mang tiếng.

Quang minh chính đại nhưng cần phải có thêm sự khôn ngoan kèm theo, cứ nói quang minh chính đại, nhưng ngày nào cũng vẫn cứ nói chuyện với một nữ giáo dân ấy thì chắc chắn là sẽ có tin đồn thổi, mà đồn thổi nghĩa là ít thì thổi phồng cho nhiều, gần thì thổi cho xa, đến lúc đó thì cha sở sẽ mất ăn mất ngủ vì tiếng đồn thổi ấy, dù cho mình có quang minh chính đại.

Giữa thánh và tục thì chỉ cách nhau có một sợi tóc, giữa tin đồn và sự quang minh chính đại thì chỉ cách nhau một bức tường nhà thờ, nhưng giữa sự thánh thiện và tội lỗi thì có lúc không phân biệt được vì có qúa nhiều lý do xem ra rất chính đáng.

Lúc đó thì không thể nói nhớ Chúa khi nói chuyện với người đẹp nhé. Ha ha ha...

----------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com