MƯA SỢ BỚT THUẾ

Lúc Nam Đường Lý Thăng hoàng đế tại vị, dân chúng trăm bề khổ cực.

Một năm trời đại hạn, dân chúng cầu đảo xin mưa, nhưng vẫn không có mưa. Một hôm, hoàng đế đang tổ chức yến tiệc trong hoa viên, thì đột nhiên vùng ngoại ô của kinh đô trời đổ mưa rất lớn.

Lý Thăng hỏi các đại thần : “Hiện tại vùng ngoại ô đô thành đã có mưa, duy chỉ có ở kinh đô là không có mưa, lẽ nào ở trong ngục có ai đó bị tội oan nên phạm đến ý trời chăng ?"

Giáo phường trưởng Thân Tiệm Cao cười nói : “Đó là vì mưa sợ bớt thuế, cho nên không dám tiến vào kinh thành ấy mà !”

Lý Thăng cười lớn, thế là ra lệnh bãi bỏ tất cả những thuế má bất hợp lí.

(Nam Đường thư)

Suy tư :

Mưa nắng chính là ân huệ mà Thiên Chúa ban cho con người cách...miễn phí, con người và mọi tạo vật đều tự do dùng mà không sợ phải nộp đồng nào.

Ân sủng của Thiên Chúa ban cho con người, cũng hoàn toàn miễn phí.

Mưa nắng là ban cho thân xác, ân huệ thì ban cho linh hồn, hồn và xác của chúng ta đều được Thiên Chúa chăm lo cách chu đáo, hơn tất cả mọi chính phủ, mọi đoàn thể trên thế giới chăm lo xoá đói giảm nghèo.. .

Chúng ta có thấy điều đó để dâng lời cảm tạ ơn Ngài, hay nóng một chút thì oán trách Thiên Chúa, mưa chút xíu thì kêu rên chịu không nổi với...ông trời.

Thiên Chúa là tình yêu, nên Ngài cũng muốn chúng ta lấy tình yêu để nhận ra tình yêu của Ngài trong nắng trong mưa, trong khi trở trời sai gió...