GƯƠNG MẶT ƯỚT

Chuyện người phụ nữ phạm tội ngoại tình có lẽ chỉ thánh sử Gioan ghi lại. Thế nhưng, câu chuyện ấy lại khắc sâu vào lòng người những ấn tượng khó quên. Ném đá trừng phạt người ngoại tình không là chuyện ghê gớm trong xã hội Do Thái bấy giờ, nhưng thái độ quá khích của lớp người ném đá, tâm trạng tủi nhục của người bị ném đá và thái độ bình tâm của Đức Giêsu mới là vấn đề cần quan tâm tìm hiểu. Nhóm người nổi loạn đòi ném đá thì thật đáng sợ. Không hiểu tại sao họ lại có vẻ kiên quyết trừng trị cô gái bất hạnh đó cho kỳ được, hình như họ có vẻ ác cảm với người ngoại tình lắm. Phải chăng chính vì tuân thủ luật tục Do Thái cách nghiêm túc mà họ trở nên như vậy, hay còn động lực nào khác thôi thúc họ chăng?

Án phạt ấy nghe có vẻ tàn nhẫn nhưng thật ra trong cuộc sống con người vẫn tàn nhẫn như vậy. Ngày nay người ta không còn cầm đá ném nhau nhưng người ta ném cái nhìn ác cảm, khắt khe, ích kỉ, ganh ghét, tố cáo, khinh miệt lẫn nhau. Không hiểu tại sao con người lại khó tha thứ, khó chấp nhận, khó bao dung với nhau đến vậy. Trong khi đó, chính họ cũng là người có lỗi, chính họ cũng là người được tha thứ. Cái khổ của nhân loại là ở chỗ đó, người có tội cứ kèn cựa với người phạm tội, ai cũng muốn cho mình trong sạch, tốt hơn người, không biết ai sẽ là người xấu đây? Người ta thường nói: lỗi người thì tỏ còn lỗi mình không thông. Cuộc sống khó như vậy đấy, không biết phải làm thế nào để con người ý thức, trưởng thành hơn hầu người có tội biết nhìn nhận lỗi lầm còn người không phạm tội thì biết bao dung, tha thứ.

Đức Giêsu không đứng ra làm trọng tài phân xử, cũng không đưa đáp án cho những kẻ vị luật nhưng Ngài muốn đưa nhân loại đến mức độ trưởng thành. Mức độ ấy là gì, chính là nhận biết tường tận căn tính của mình để quay về với tình thương của Thiên Chúa. Hiểu sự mỏng dòn, dễ sa ngã của mình để mà thông cảm, tha thứ cho người, chứ không phải để kết án. Tội là điều xấu nhưng không vì vậy mà tước bỏ phẩm giá của người phạm tội, cần phải biết trân trọng họ, chờ đợi họ trở về, cho họ cơ hội. Không có gì là không thể được đối với Thiên Chúa. Cần trông cậy vào ơn Chúa và tin vào sự hối cải của con người, đừng vội vàng kết án hay gay gắt với bất cứ tội phạm nào, đó không phải là cách để biến đổi họ nên tốt nhưng thật ra lại là đẩy họ xuống đáy vực thẳm của sự khinh miệt và mặc cảm. Do vậy, Đức Giêsu không hề trả lời khi bị chất vấn, nhưng Ngài muốn mời gọi, hãy có cái nhìn bao dung tha thứ cho yếu đuối lỡ lầm của người vì chính mình cũng vậy.

Nhóm người quá khích muốn đưa Đức Giêsu vào bẫy để kết tội Ngài có tuân giữ luật tục hay không, hoặc để thử xem Ngài dạy về lòng bác ái với con người nhưng đã sống thế nào. Biết rõ ý đồ không ngay lành của họ, Đức Giêsu vẫn kiên nhẫn để họ bình tâm nhìn lại mình. Câu hỏi thật đơn giản nhưng đi chiếc búa đóng sâu chiếc đinh sự thật vào cõi lòng của họ, khiến không ai trong họ có can đảm làm điều Đức Giêsu đề nghị: “Ai trong các ngươi sạch tội, hãy lấy đá ném người đàn bà này trước đi” (Ga 8, 7).

Không chỉ ngày xưa, với dân Do Thái nhưng ngày nay trên cả thế giới, bất kỳ ai nhận được câu hỏi này có lẽ cũng không hành động khác hơn được. Ai trong chúng ta dám cho mình sạch tội, chẳng ai sạch tội cả, ai cũng là người có tội, cũng là người được tha thứ và cần được tha thứ cũng như cần phải tha thứ. Có thái độ dứt khoát đối với tội là đúng, nhưng cần phải bao dung cho người có tội. Dứt khoát với tội, vì tội không đưa ta đến sự sống nhưng cần phải bao dung với người có tội vì chính họ được Thiên Chúa yêu thương cứu chuộc.

Thái độ tự tại, bình thản của Đức Giêsu trước sự nhóm người chống đối, khiêu khích cho ta bài học đối diện với những thách đố trong cuộc sống. Không biết Ngài đã viết gì trên đất mà chẳng một lời. Để rồi, từng người một, họ lần lượt bỏ đi, bắt đầu từ người lớn tuổi cho đến sau cùng, chẳng còn ai cả, tất cả bọn họ đều bỏ đi trước khi trả lời câu hỏi của Chúa. Chỉ còn lại người phạm tội và người tha tội. Không còn ai lên án người phụ nữ bất hạnh ấy nữa, không còn một ai!

Người hôm nay tưởng như phải chết thì lại được sống, chị được sống, vì được tha thứ. Thay vì tội làm chị chết, thì ơn tha thứ của Thiên Chúa đã phục sinh chị. Người tưởng mình thản nhiên sống thì lại chết vì sai lạc. Kẻ tưởng như đã thất bại nhục nhã nặng nề lại trở thành người chiến thắng, kẻ chiến thắng lại trở nên người chiến bại, không phải cuộc đời trớ trêu thay đổi số phận nhưng chính họ tự thay đổi vận mạng mình vì chai lỳ, cứng cỏi. Cô gái đáng thương hôm nay, có lẽ cả đời còn lại, cô không thể nào quên được Người hôm nay đã giải thoát cô, Người hôm nay đã phục sinh cô, Người hôm nay đã cứu vớt, xót thương cô. Nếu nhân loại cũng cảm nghiệm được cảm xúc mà cô trải nghiệm, có lẽ sẽ chẳng khắt khe với bất kỳ ai nữa.

“Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu. Thôi chị cứ về đi và từ nay đừng phạm tội nữa” (Ga 8, 11). Ước gì đây chính là câu nói trên đầu môi của nhân loại mỗi khi phải nghiêm khắc truớc lỗi lầm của người khác. Ước gì mọi người ai cũng cảm nhận được lời nói yêu thương này Thiên Chúa giành cho mình để không bao giờ thất vọng trước lầm lỗi yếu đuối của bản thân cũng như tha nhân.

Không phải chỉ người phụ nữ ấy mới bị ném đá nhưng ngày nay cả nhân loại vẫn bị ném đá. Người ta tự đấu đá nhau để tồn tại. Người Do Thái xưa, vẫn còn may mắn được Ngài nhắc nhở để mà bỏ đi, kẻ trước người sau, không dấn vào con đường nghiêm khắc với người khác. Ngày nay, chẳng còn ai nhắc nhở họ được hoặc có nhắc nhở họ cũng vẫn thẳng tay ném vào người có tội. Thế giới ngày nay mọi giá trị đều bị đảo lộn, không biết còn được mấy người ý thức về tội để mà không làm điều sai quấy nữa.

Lạy Chúa, sự thinh lặng của Ngài khiến con thán phục. Sự thinh lặng hết sức thánh thiện nhưng lại có sức mạnh biến đổi con người. Thái độ bao dung bình thản của Ngài đã dập tắt ngọn lửa ghét ghen, tàn nhẫn, độc ác của con người. Chính trái tim nhân hậu của Ngài đã cứu sống gương mặt ủ ê của người đàn bà phạm tội. Chưa hết hãi hùng trước thái độ hung hãn của bọn người quá khích, cô ấy đã đón nhận được sự ngạc nhiên tột bậc của sự lắng dịu bẽ bàng. Từng viên đá rớt xuống tay người là từng giọt nước mắt thống hối ăn năn của cô trào trụa. Nếu tha thứ là một cử chỉ đẹp nhất trong nhân loại tại sao con lại khó thực hiện đến như vậy. Xin giúp con biết học nơi Ngài bài học tha thứ trong nín lặng, cho dẫu có phải đối diện với cuộc đời bằng gương mặt ướt...