NGƯỜI KHIÊM TỐN KHÔNG TỰ NGUYỆN
Lão kinh sư bị bệnh nằm trên giường, các đệ tử nói chuyện nhỏ tiếng bên giường, ca ngợi ông ta đức hạnh cao siêu không ai có thể so bì được.
Một đệ tử nói: “Từ thời vua Sa-lô-mon cho đến nay, không ai có sự khôn ngoan vượt bực như thầy, đến cả đức tin của thầy thì cũng chỉ có tổ phụ Áp-bra-ham mới có thể bình luận.”
Một đệ tử khác nói xen vào: “Sự nhẫn nại của thầy đương nhiên so với ông Gióp thì không phân biệt ai cao ai thấp.”
Một đệ tử khác nói: “Nói đến sự trò chuyện thân mật giữa trời với người, thì chỉ có Môi-sen là có thể so với thầy mà thôi.”
Kinh sư trở mình trên giường hình như không được bình an. Sau khi các đệ từ rời khỏi đó thì bà vợ liền hỏi ông ta:
- “Ông có nghe các đệ tử ca ngợi ông chứ ?”
- “Đương nhiên.” Kinh sư trả lời.
- “Vậy thì sao lại bực tức ?”
- “Khiêm tốn của tôi !” kinh sư báo oán: “Không đề cập đến sự khiêm tốn của tôi.”
(Lắng nghe của loài ếch)
Suy tư:
Đệ tử thì luôn ca ngợi thầy của mình, đó là lẽ đương nhiên trong trời đất, chỉ có những đệ tự nào phản phúc, bất mãn hay không được thầy tin tưởng mới đi nói xấu thầy của mình.
Nhưng hiểu rõ thầy hơn ai hết chính là bản thân của thầy, bởi vì lời ca ngợi của đệ tử chỉ là những gì bên ngoài của thầy mà họ biết được, nhưng nội tâm bên trong như: tham vọng, kiêu ngạo, khiêm tốn, tận tâm, ghen ghét.v.v...thì chỉ có bản thân thầy mới biết được mà thôi.
Người tự trọng là người không muốn ai ca ngợi mình cả, bởi vì họ hiểu biết mình không xứng đáng với lời ca ngợi của mọi người, đó chính là khiêm tốn vậy. Khiêm tốn chính là biết rõ khả năng giới hạn của mình, là biết mình được cái này mà không được cái kia, là biết mình làm được điều này mà không làm được điều nọ.
Sự ca ngợi của người khác thường thì quá đáng, do đó vị thầy khiêm tốn thì luôn đau khổ và bất an trước những ca tụng khen ngợi của học trò và của người khác.
------------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Lão kinh sư bị bệnh nằm trên giường, các đệ tử nói chuyện nhỏ tiếng bên giường, ca ngợi ông ta đức hạnh cao siêu không ai có thể so bì được.
Một đệ tử nói: “Từ thời vua Sa-lô-mon cho đến nay, không ai có sự khôn ngoan vượt bực như thầy, đến cả đức tin của thầy thì cũng chỉ có tổ phụ Áp-bra-ham mới có thể bình luận.”
Một đệ tử khác nói xen vào: “Sự nhẫn nại của thầy đương nhiên so với ông Gióp thì không phân biệt ai cao ai thấp.”
Một đệ tử khác nói: “Nói đến sự trò chuyện thân mật giữa trời với người, thì chỉ có Môi-sen là có thể so với thầy mà thôi.”
Kinh sư trở mình trên giường hình như không được bình an. Sau khi các đệ từ rời khỏi đó thì bà vợ liền hỏi ông ta:
- “Ông có nghe các đệ tử ca ngợi ông chứ ?”
- “Đương nhiên.” Kinh sư trả lời.
- “Vậy thì sao lại bực tức ?”
- “Khiêm tốn của tôi !” kinh sư báo oán: “Không đề cập đến sự khiêm tốn của tôi.”
(Lắng nghe của loài ếch)
Suy tư:
Đệ tử thì luôn ca ngợi thầy của mình, đó là lẽ đương nhiên trong trời đất, chỉ có những đệ tự nào phản phúc, bất mãn hay không được thầy tin tưởng mới đi nói xấu thầy của mình.
Nhưng hiểu rõ thầy hơn ai hết chính là bản thân của thầy, bởi vì lời ca ngợi của đệ tử chỉ là những gì bên ngoài của thầy mà họ biết được, nhưng nội tâm bên trong như: tham vọng, kiêu ngạo, khiêm tốn, tận tâm, ghen ghét.v.v...thì chỉ có bản thân thầy mới biết được mà thôi.
Người tự trọng là người không muốn ai ca ngợi mình cả, bởi vì họ hiểu biết mình không xứng đáng với lời ca ngợi của mọi người, đó chính là khiêm tốn vậy. Khiêm tốn chính là biết rõ khả năng giới hạn của mình, là biết mình được cái này mà không được cái kia, là biết mình làm được điều này mà không làm được điều nọ.
Sự ca ngợi của người khác thường thì quá đáng, do đó vị thầy khiêm tốn thì luôn đau khổ và bất an trước những ca tụng khen ngợi của học trò và của người khác.
------------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com