Sự thánh thiện đích thực

Trong tập truyện có tựa đề “Bay Cao”, linh mục Anthony de Mello có kể câu chuyện như sau:

Có một linh sư An giáo nọ nổi tiếng là bậc thánh thiện. Ông đã mở được một trung tâm cầu nguyện và qui tụ được nhiều đệ tử. Ngày kia, có một người tìm thầy học đạo tình cờ đến trước cổng trung tâm. Con người khao khát chân lý từ bao nhiêu năm nay cảm thấy như được giác ngộ khi gặp gỡ với vị linh sư. Vị linh sư nói với anh ta như sau: “Trước khi nhận ngươi làm đệ tử, ta thấy cần phải thử thách ngươi về sự vâng lời. Đằng trước trung tâm, có một dòng sông dày đặc cá sấu. Ta muốn ngươi phải lội qua dòng sông ấy”.

Không một chút do dự, người thanh niên để nguyên áo xống lăn mình xuống dòng sông. Vừa lội qua dòng sông, anh vừa hô lớn: “Tung hô quyền năng kỳ diệu của thầy tôi”. Trước sự ngạc nhiên của nhiều người và của chính vị linh sư, người thanh niên đã bơi qua dòng sông và trở về an toàn.

Sự kiện nầy càng làm cho vị linh sư tin rằng ông quả thực là một người thánh thiện. Do đó ông quyết định chứng minh cho các đệ tử của ông thấy được quyền năng xuất phát từ sự thánh thiện của ông. Ông cho tập trung các đệ tử trong nhà lại và trịnh trọng bước xuống dòng sông, vừa khoan thai bơi lội vừa hô lớn: “Tung hô quyền năng của ta, tung hô quyền năng của ta.” Nhưng ông vừa dứt lời thì đàn cá sấu ào tới và xé ông ra từng mảnh.


Câu chuyện ngụ ngôn trên đây có thể là một định nghĩa về sự thánh thiện. Thánh thiện chính là quyên mình. Quyên mình đến độ không được phép ý thức về sự thánh thiện của mình và sử dụng chính sự thánh thiện của mình. Thiên Chúa ban sự thánh thiện cho một ngươì nào đó là để cho những người khác được hưởng dùng. Bao lâu sự thánh thiện của người đó còn được người khác hưởng dụng, thì bấy lâu người đó là thánh thiện. Trái lại, kể từ giây phút một ngươì thánh thiện muốn giữ riêng ơn huệ cho mình, ngươì đó cũng đánh mất sự thánh thiện và đánh mất chính mình.

Thật ra, thánh thiện không là độc quyền cũng không là ân huệ dành riêng cho một số người, mà là tiếng gọi hay đúng hơn nghĩa vụ của mọi Kitô hữu. Người môn đệ của Đức Kitô không thể không là người thánh thiện, bởi vì thánh thiện chính là tên gọi của Đức Kitô. Ngài là Đấng Thánh. Ngài là Đấng Thánh, bởi vì hơn ai hết, Ngài là Đấng quên mình. Thánh Phaolô đã nói đến sự thánh thiện của Đức Kitô bằng công thức: "Ngài đã tự hạ vâng phục và vâng phục cho đến chết”.

Đó cũng chính là lý tưởng bắt buộc của người tín hữu Kitô. Chính Chúa Giêsu đã từng nói với các môn đệ: “Ai đi tìm sự sống của mình, người đó sẽ đánh mất, nhưng ai mất mạng sống mình, ngươì đó sẽ tìm gặp lại”. Quên mình, sống trọn vẹn cho người khác: đó chính là định nghĩa đích thực của sự thánh thiện.

Trích Lẽ Sống