Chúa ban của ăn dư giả Nước Trời cho chúng ta
Phần đông chúng ta đều đã có cảm nghiệm về cái chết của một người thân yêu nào đó, và thấy rằng nỗi buồn sẩu thương nhớ thật là vô biên. Trong những giờ phút như vậy đôi khi chúng ta muốn ở một mình. Ðó là những thời điểm khi mà sự tĩnh mịch và rút vào khoảng không gian riêng của ta có thể là vơi đi niềm đau. Kinh nghiệm này đa số chúng ta đã có và cì thê 1mà chúng ta cũng hiểu được bối cảnh của bài Tin Mừng Phúc Âm Chúa Nhật tuần này. Anh em họ của Chúa Giêsu là Gioan Tiền Hô vửa mới bị chém đầu, Chúa Giêsu đã rút lui vào "nơi cô quạnh và ở một mình".
Nhưng sự vắng bóng của Gioan lại đổi chiều bất ngờ là đoàn lũ đông đảo dân chúng "theo Chúa Giêsu". Cái chết của Gioan một cách nào đó đã đưa sự chú ý của dân chúng chuyển hướng vào con người Ðức Giêsu. Và như vậy bây giờ là thời điểm của Nước Thiên Chúa.
Khi thấy dân chúng lũ luợt theo Ngài, Phúc Âm tả lại rằng "trái tim của Chúa Giêsu động lòng thương họ". Và ngay trong giờ phút cần phải được yên tĩnh để than khóc Gioan thì lòng Chúa cũng vươn tới những người cần đến Ngài, Chúa Giêsu đã chữa lành các bệnh tật của dân chúng.
Ða số chúng ta đều có nghe qua phép lạ Chúa làm phép lạ biến bánh và cá ra nhiều để nuôi dân chúng đói khổ trong Phúc Âm hôm nay. Nhưng nếu chúng ta chỉ để tâm tới sự kiện là Chúa hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng không mà thôi, thì chúng ta có thể đã quên đi ý nghĩa sâu thẳm của những gì đã xẩy ra. Ðó là cuả ăn dư giả và không mất tiền là những dấu chỉ sự hiện diện của Nước Trời.
Những bài Tin Mừng trong 3 Chúa Nhật vừa qua, và ngay cả những Chúa Nhật tiếp theo vẫn còn đề cập tới những dự ngôn mà Chúa diễn tả về Nước Trời -- những hình ảnh Chúa dùng rất gần gũi với đám quần chúng đơn sơ và họ hiểu được Chúa muốn nói gì. Nước Trời chính là dành cho mọi người, trong đó kẻ đói dược nuôi ăn, và quyền lực của Thiên Chúa được thể hiện cho tất cả: Người đói khát được no đầy.
Ý tưởng Thánh Kinh hôm nay thách thức người Kitô hữu chúng ta không chỉ suy tư hay nói về Nước Trời, nhưng mà là đưa sứ điệp đó thể hiện trong cuộc sống của chính mình chúng ta. Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ của Ngài rằng: "Các con hãy cho họ ăn đi", bởi vì đôi khi tự họ không làm được điều đó, đôi khi cũng vì hoàn cảnh và điều kiện xã hội không đủ để làm cho Nước Trời hiện diện nơi con người. Trong ta nhận thấy, Chúa Giêsu chỉ dùng một số tài nguyên ít ỏi là 5 chiếc bánh và 2 con cá", Ngài đọc lời chúc tụng và đưa cho các môn đệ phân phát cho dân chúng.
Những gì mà các môn đệ không thể tự làm được, cách riêng rẽ một mình, thì các ngài có thễ thực thi được cùng với sự trợ lực và với phép lành của Chúa. Bài Sách Thánh trích dẫn từ tiên tri I-sa-i-a diễn tả một cách phong phú hoàn cảnh tương tự như sau: "Tất cả những ai khát, hãy đến với dòng nước". Cảnh huống mà tiên tri đang nói đó lại là chính mơi sa mạc. Mà tại sa mạc thì không những thời khí khó chịu hơn nữa nó còn đe dọa mạng sống. Trong nơi khô cằn như vậy không thể giữ gìn sinh mạng, thế nhưng Thiên Chúa mời gọi dân chúng ăn uống no thỏa mà không cần để ý tới nguồn trợ cấp. Vì chúng ta biết rằng Thiên Chúa có thể làm cho địa trở nên nơi phì nhiêu trù phú.
Người Kitô hữu chúng ta một cách nào đó đã tham dự vào Nước Trời vì qua bí tích Rửa Tội, chúng ta đã lãnh nhận sự sống mới. Tuy nhiên để được sống đồi dào và sung mãn, chúng ta còn cần làm sự sự hiện diện của Thiên Chúa tràn đầy tâm hồn chính mình và đem sự hiện diện diện của Thiên Chúa đến cho đồn loại nữa.
Phần đông chúng ta đều đã có cảm nghiệm về cái chết của một người thân yêu nào đó, và thấy rằng nỗi buồn sẩu thương nhớ thật là vô biên. Trong những giờ phút như vậy đôi khi chúng ta muốn ở một mình. Ðó là những thời điểm khi mà sự tĩnh mịch và rút vào khoảng không gian riêng của ta có thể là vơi đi niềm đau. Kinh nghiệm này đa số chúng ta đã có và cì thê 1mà chúng ta cũng hiểu được bối cảnh của bài Tin Mừng Phúc Âm Chúa Nhật tuần này. Anh em họ của Chúa Giêsu là Gioan Tiền Hô vửa mới bị chém đầu, Chúa Giêsu đã rút lui vào "nơi cô quạnh và ở một mình".
Nhưng sự vắng bóng của Gioan lại đổi chiều bất ngờ là đoàn lũ đông đảo dân chúng "theo Chúa Giêsu". Cái chết của Gioan một cách nào đó đã đưa sự chú ý của dân chúng chuyển hướng vào con người Ðức Giêsu. Và như vậy bây giờ là thời điểm của Nước Thiên Chúa.
Khi thấy dân chúng lũ luợt theo Ngài, Phúc Âm tả lại rằng "trái tim của Chúa Giêsu động lòng thương họ". Và ngay trong giờ phút cần phải được yên tĩnh để than khóc Gioan thì lòng Chúa cũng vươn tới những người cần đến Ngài, Chúa Giêsu đã chữa lành các bệnh tật của dân chúng.
Ða số chúng ta đều có nghe qua phép lạ Chúa làm phép lạ biến bánh và cá ra nhiều để nuôi dân chúng đói khổ trong Phúc Âm hôm nay. Nhưng nếu chúng ta chỉ để tâm tới sự kiện là Chúa hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng không mà thôi, thì chúng ta có thể đã quên đi ý nghĩa sâu thẳm của những gì đã xẩy ra. Ðó là cuả ăn dư giả và không mất tiền là những dấu chỉ sự hiện diện của Nước Trời.
Những bài Tin Mừng trong 3 Chúa Nhật vừa qua, và ngay cả những Chúa Nhật tiếp theo vẫn còn đề cập tới những dự ngôn mà Chúa diễn tả về Nước Trời -- những hình ảnh Chúa dùng rất gần gũi với đám quần chúng đơn sơ và họ hiểu được Chúa muốn nói gì. Nước Trời chính là dành cho mọi người, trong đó kẻ đói dược nuôi ăn, và quyền lực của Thiên Chúa được thể hiện cho tất cả: Người đói khát được no đầy.
Ý tưởng Thánh Kinh hôm nay thách thức người Kitô hữu chúng ta không chỉ suy tư hay nói về Nước Trời, nhưng mà là đưa sứ điệp đó thể hiện trong cuộc sống của chính mình chúng ta. Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ của Ngài rằng: "Các con hãy cho họ ăn đi", bởi vì đôi khi tự họ không làm được điều đó, đôi khi cũng vì hoàn cảnh và điều kiện xã hội không đủ để làm cho Nước Trời hiện diện nơi con người. Trong ta nhận thấy, Chúa Giêsu chỉ dùng một số tài nguyên ít ỏi là 5 chiếc bánh và 2 con cá", Ngài đọc lời chúc tụng và đưa cho các môn đệ phân phát cho dân chúng.
Những gì mà các môn đệ không thể tự làm được, cách riêng rẽ một mình, thì các ngài có thễ thực thi được cùng với sự trợ lực và với phép lành của Chúa. Bài Sách Thánh trích dẫn từ tiên tri I-sa-i-a diễn tả một cách phong phú hoàn cảnh tương tự như sau: "Tất cả những ai khát, hãy đến với dòng nước". Cảnh huống mà tiên tri đang nói đó lại là chính mơi sa mạc. Mà tại sa mạc thì không những thời khí khó chịu hơn nữa nó còn đe dọa mạng sống. Trong nơi khô cằn như vậy không thể giữ gìn sinh mạng, thế nhưng Thiên Chúa mời gọi dân chúng ăn uống no thỏa mà không cần để ý tới nguồn trợ cấp. Vì chúng ta biết rằng Thiên Chúa có thể làm cho địa trở nên nơi phì nhiêu trù phú.
Người Kitô hữu chúng ta một cách nào đó đã tham dự vào Nước Trời vì qua bí tích Rửa Tội, chúng ta đã lãnh nhận sự sống mới. Tuy nhiên để được sống đồi dào và sung mãn, chúng ta còn cần làm sự sự hiện diện của Thiên Chúa tràn đầy tâm hồn chính mình và đem sự hiện diện diện của Thiên Chúa đến cho đồn loại nữa.