TIẾNG GÀ GÁY
Bà già dùng phương pháp rất khoa học để quan sát con gà trống của bà, cứ mỗi buổi sáng khi nó gáy thì mặt trời mọc, do đó mà bà có một kết luận rằng: con gà của bà gáy thì khiến cho mặt trời mọc. Một hôm, con gà trống đột nhiên bị chết, bà ta vội vàng đi mua con gà trống khác, bằng không thì ngày mai sẽ không có mặt trời.
Lại một hôm bà ta gây gổ với hàng xóm, bà ta giận dữ đem con gà trống đi ra khỏi thôn và ở tại một nơi cách xa thôn mấy cây số. Sáng sớm con gà trống gáy, sau đó mặt trời từ đường chân trời từ từ mọc lên, bà già lại một lần nữa khẳng định kết luận của mình là đúng, nếu hôm nay con gà trống gáy ở đây thì nơi đây có mặt trời, mà trong thôn thì sẽ tối đen như mực. Đáng kiếp, chúng nó tự tìm cái khổ cho mình.
Nhưng bà ta cũng lại hoài nghi, trước mắt tại sao những người hàng xóm không đến cầu cứu bà ta để bà đem con gà trống dễ thương này trở về ? Bất cần, mặc kệ cho sự ngu xuẩn cố chấp của họ vậy !
Suy tư:
Không phải mặt trời đợi gà gáy mới mọc, mà gà gáy thì từ canh một, canh hai, canh ba, tức là từ một hai giờ sáng thì có nơi gà đã gáy rồi, và có những con gà “mắc dịch” gáy khi bốn năm giờ chiều. Thế thì kết luận của bà già là sai, sai là bởi vì kiêu ngạo và cố chấp.
Có những người ở trong cộng đoàn có một vài năng khiếu, những năng khiếu này có thể giúp cho cộng đoàn thêm đa sắc đa diện và sinh động, thế là kiêu ngạo tự cho rằng nếu không có mình thì cộng đoàn sẽ không có sinh khí, sẽ tối tăm u ám và chết dần chết mòn, thế là họ kiêu ngạo lên mặt lên này với mọi người trong cộng đoàn. Họ không biết rằng, năng khiếu và tài năng thì cộng đoàn chỉ cần phái một hai người đi học là sẽ trở thành chuyên gia giỏi hơn họ; họ không biết rằng cái làm cho cộng đoàn sinh động chính là sự đoàn kết, yêu thương và phục vụ lẫn nhau; họ không biết rằng nguyên nhân làm cho cộng đoàn tồn tại chính là ơn của Chúa, chính ơn sủng mới làm cho mọi người nhận ra Thiên Chúa đang ở trong cộng đoàn và điều khiển cộng đoàn.
Cố chấp không phải là người trong thôn, nhưng là ở nơi bà già không biết “trời cao đất thấp”; cố chấp không phải là cộng đoàn, nhưng chính là mình coi thường ơn sủng của Thiên Chúa trong cộng đoàn.
Kiêu ngạo và cố chấp người ta thường gọi là “gáy”, tức là ”nổ”.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Bà già dùng phương pháp rất khoa học để quan sát con gà trống của bà, cứ mỗi buổi sáng khi nó gáy thì mặt trời mọc, do đó mà bà có một kết luận rằng: con gà của bà gáy thì khiến cho mặt trời mọc. Một hôm, con gà trống đột nhiên bị chết, bà ta vội vàng đi mua con gà trống khác, bằng không thì ngày mai sẽ không có mặt trời.
Lại một hôm bà ta gây gổ với hàng xóm, bà ta giận dữ đem con gà trống đi ra khỏi thôn và ở tại một nơi cách xa thôn mấy cây số. Sáng sớm con gà trống gáy, sau đó mặt trời từ đường chân trời từ từ mọc lên, bà già lại một lần nữa khẳng định kết luận của mình là đúng, nếu hôm nay con gà trống gáy ở đây thì nơi đây có mặt trời, mà trong thôn thì sẽ tối đen như mực. Đáng kiếp, chúng nó tự tìm cái khổ cho mình.
Nhưng bà ta cũng lại hoài nghi, trước mắt tại sao những người hàng xóm không đến cầu cứu bà ta để bà đem con gà trống dễ thương này trở về ? Bất cần, mặc kệ cho sự ngu xuẩn cố chấp của họ vậy !
Suy tư:
Không phải mặt trời đợi gà gáy mới mọc, mà gà gáy thì từ canh một, canh hai, canh ba, tức là từ một hai giờ sáng thì có nơi gà đã gáy rồi, và có những con gà “mắc dịch” gáy khi bốn năm giờ chiều. Thế thì kết luận của bà già là sai, sai là bởi vì kiêu ngạo và cố chấp.
Có những người ở trong cộng đoàn có một vài năng khiếu, những năng khiếu này có thể giúp cho cộng đoàn thêm đa sắc đa diện và sinh động, thế là kiêu ngạo tự cho rằng nếu không có mình thì cộng đoàn sẽ không có sinh khí, sẽ tối tăm u ám và chết dần chết mòn, thế là họ kiêu ngạo lên mặt lên này với mọi người trong cộng đoàn. Họ không biết rằng, năng khiếu và tài năng thì cộng đoàn chỉ cần phái một hai người đi học là sẽ trở thành chuyên gia giỏi hơn họ; họ không biết rằng cái làm cho cộng đoàn sinh động chính là sự đoàn kết, yêu thương và phục vụ lẫn nhau; họ không biết rằng nguyên nhân làm cho cộng đoàn tồn tại chính là ơn của Chúa, chính ơn sủng mới làm cho mọi người nhận ra Thiên Chúa đang ở trong cộng đoàn và điều khiển cộng đoàn.
Cố chấp không phải là người trong thôn, nhưng là ở nơi bà già không biết “trời cao đất thấp”; cố chấp không phải là cộng đoàn, nhưng chính là mình coi thường ơn sủng của Thiên Chúa trong cộng đoàn.
Kiêu ngạo và cố chấp người ta thường gọi là “gáy”, tức là ”nổ”.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com