Có nhiều thứ trong đời, con người đặt ra làm chuẩn mực để đánh giá một người. Thường nhân loại nhìn vào bề ngoài mà phê phán. Ít gì thì cũng học vấn, tiền tài, sự nghiệp, khả năng giao tiếp, tri thức nhân loại... những thứ mà nhân loại coi như lăng kính kiếm tìm toàn hảo.
Ai càng hội đủ điều kiện xã hội trên, người ấy càng tự khẳng định mình. Người không có lại càng che giấu bản thân bằng những lớp áo nguỵ trang hào nhoáng. Thật ra, con người có khả năng thủ đắc tri thức nhân loại, cũng như mọi tài năng, nhân đức. Thế nhưng, những thứ mà họ có, những thứ nhân loại miệt mài kiếm tìm ấy, không phải luôn luôn lúc nào cũng trường tồn. Cuộc đời này, có gì là không thay đổi cơ chứ? Có gì tồn tại vĩnh cửu đâu? Cuộc sống nay còn mai mất, những giá trị vật chất mà con người bám víu như là cứu cánh không hứa hẹn cuộc sống an toàn, bất diệt. Không gì là không thay đổi, ngay cả vận số một đời, cũng xoay tròn theo vòng xoáy trái đất. Cuộc sống lúc nào chả vội vã, cuộc đời có lúc nào bình lặng, yên ả hết thảy đâu. Do vậy, nhân loại càng níu vào mớ vật chất hỗn độn xáo trộn đời người để phủ lấp sự thật về thân phận mỏng dòn, bất toàn hay thay đổi thì càng lột bỏ trơ trẽn cái bất hảo của chính mình.
Khi người ta biết sợ mất cái không bao giờ có, thì họ càng dấn sâu vào vực thẳm của hoài nghi và thất vọng. Người biết nhìn nhận sự thật về mình, cuộc sống lúc nào cũng an bình, thư thái. Sự thật ấy là gì? Là khả năng không thể thủ đắc vĩnh viễn mọi thứ mình chiếm hữu. Cuộc sống luôn thay đổi, làm gì có chuyện trường cửu trên cõi đời này. Tất cả rồi cũng hết, duy chỉ có tình yêu thật là sống mãi, thật chỉ có tình yêu đích thực mới vĩnh viễn bất diệt mà thôi.
Khoa học ngày càng văn minh tiến bộ, con người càng nâng cao khả năng sáng tạo cho ra những thành quả bất ngờ, thú vị. Những thành quả hữu ích bao hàm trên mọi phương diện, khoa học, kỹ thuật, nghệ thuật, giáo dục, y khoa, công nghệ... Đặc biệt, về phương diện thẩm mỹ, nhu cầu làm đẹp ngày càng gia tăng. Họ không ngần ngại tốn kém, mất mát để tạo cho mình bề ngoài vừa ý. Nói thật, sở dĩ họ tạo ra những thứ không có ấy là để che đậy sự thật nghèo nàn của bản thân. Đó chính là thân phận tro bụi nay còn mai mất, dễ sa ngã, hay thay đổi, bất tín, bất trung.
Đức Giêsu hôm nay biến đổi hình dạng trên núi, không phải Ngài cố gắng tạo ra những gì Ngài không có để che giấu bên trong, cái cốt lõi sơ sài, nhưng chính là thể hiện cách trung thực sự thật về mình, những cái Ngài là, những thứ Ngài có. Không như con người, chúng ta biến đổi hình dáng, khuôn mặt, nước da, mái tóc để cho đẹp hơn, hấp dẫn hơn. Nói thật đi, chúng ta biến đổi nhờ văn minh y học để che đậy sự thật “phô” của mình trước ý niệm về cái đẹp. Bằng biện pháp y khoa chúng ta tạo từ cái không có thành ra có, hoặc từ cái đã có thô sơ trở nên hoàn thiện. Thiên Chúa, Ngài là Đấng hằng có từ đời đời, Ngài biến đổi hình dạng hầu vén mở bức màn bí mật, mặc khải về chính Ngài cho thế giới nhận biết danh Thiên Chúa, hầu củng cố niềm tin cho nhân loại mở lòng đón nhận ơn cứu độ qua mầu nhiệm tử nạn phục sinh. Ngài biến đổi mình cho chúng ta, chứ không phải tự biến đổi vì bản thân Ngài. Con người mong mỏi biến đổi trúng vào nhu cầu của họ, nhu cầu được tôn vinh, nhu cầu được tôn trọng, được quan tâm, được chú ý, được trở nên hấp dẫn, quyến rũ hầu tìm kiếm vị thế trong xã hội, cộng đồng. Thiên Chúa, Ngài không vậy, Ngài biến đổi cho nhân loại và vì nhân loại.
Đức Giêsu đưa môn sinh lên núi để các ngài được tận hưởng sự thật vinh quang Thiên Chúa. Ngài biến đổi dung mạo vì yêu thương con người. Ngài đã từ bỏ tất cả vinh quang Ngài là, mặc lấy xác phàm trở nên người trần như con người, để đồng hoá với họ thân phận con người, như một người bạn, yêu thương và trung thành tận tuỵ hết mình. Hãy tin vào Ngài, tin vào tình thương của Ngài, như lời Chúa Cha tuyên phán, Ngài chính là Con Một yêu dấu của Thiên Chúa, cả đời chỉ biết sống theo thánh ý. Đức Giêsu đã thực sự trở nên quà tặng yêu thương vĩnh cửu Thiên Chúa dành cho nhân loại khi Ngài biết tự hiến vâng phục thánh ý.
Con người, tự mình không thể biến đổi, có chăng là thay đổi hình dạng ở một mức độ giới hạn. Chỉ có Thiên Chúa, chỉ có Ngài mới có thể biến đổi con người, làm cho họ từ không trở nên hiện hữu, từ hư vô đến chỗ bất diệt. Nếu bạn muốn được thay đổi, nhất định bạn cần phải có ơn thánh, nhất định bạn cần phải có ơn Thiên Chúa trợ giúp. Thế nhưng, sự thay đổi bề ngoài có gì mới, có gì hay hơn được, cái cốt lõi, cái quan trọng bao giờ cũng là nội tâm sâu thẳm bên trong. Cái cần thay đổi hơn bao giờ hết trong thời đại này chính là ý niệm về con người và cuộc đời, ý niệm về thần linh, về chân thiện mỹ của cuộc đời. Con người thời đại đã thực sự để cho thế lực vật chất biến đổi, thay đổi tận căn cái tư chất của một tâm hồn kính Chúa yêu người, một lương tâm biết phân biệt điều lành dữ, điều tốt xấu. Thế giới ngày nay, tiền tài vật chất đã trà trộn trên mọi lãnh vực làm hỗn loạn những giá trị đạo lý luân thường.
Các tông đồ được Thầy củng cố niềm tin, cho cảm nếm vinh quang Thiên Chúa hầu các ngài thêm sức mạnh vững tin mà trung thành bước theo đường khổ giá. Đức Giêsu lột tả sự thật về danh phận mình ngõ hầu các tông đồ hiểu thật hơn Người mà các ông đang bước theo, đang tin nhận. Cái vinh quang chỉ được dành riêng cho những người đặt niềm tin vào Thiên Chúa và bước đi với Ngài. Cái vinh quang ấy chắc chắn phải là vinh quang thật. Có vậy Phêrô mới khao khát được ở mãi trong đó, để rồi nài xin Chúa cho được cắm lều ở lại. Nhưng cuộc sống không vậy bao giờ, chỉ trên thiên quốc, nơi ấy mọi giọt lệ mới được lau khô, nơi ấy mới có sự thật về sự sống bất diệt.
Chỉ trong chốn tư riêng, con người mới có thể gặp gỡ Thiên Chúa mà kết hiệp với Ngài. Thế nhưng, hạnh phúc đích thực khi ở bên Chúa không phải là nguồn hạnh phúc ích kỉ chỉ biết sống riêng mình nhưng cần phải biết sẻ chia cho người. Không thể ở mãi trên đỉnh vinh quang để hưởng kiến tôn nhan nhưng cần phải biết cúi xuống rờ chạm đến những nỗi khổ đau của nhân loại hầu cộng tác vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa, phải biết cùng Ngài bước vào mầu nhiệm khổ giá, mới có thể chiêm ngắm ánh sáng phục sinh vinh hiển được.
Lạy Chúa, như nhân loại, con cố gắng tìm đủ cách thay đổi mình hầu có thể trở nên xinh đẹp đáng yêu, con đã vội quên mất điều quan trọng tồn tại chính là chỉ có Thiên Chúa, chỉ có Ngài mới có thể biến đổi con nên trinh khiết được. Tự sức mình, cậy dựa vào sức người con chẳng có thể làm được gì nên hồn cả. Nếu như không có ơn thánh Chúa, làm gì có biến đổi, làm sao có ơn hoán cải? Xin giúp con biết thực sự tận hiến để Ngài toàn quyền sử dụng thay vì cứ mãi dâng rồi lại níu kéo, trìu giữ. Bấy lâu nay, con đã để cho đời thay đổi khiến con không còn là mình khi nào chả hay biết. Ai, con đã quá khờ khạo để ai người biến đổi khiến con lãng phí thời giờ của Chúa nhiều đến vậy, để rồi Ngài vẫn mãi phải kiên nhẫn đợi chờ và tha thứ cho con không ngừng. Kể từ phút giây này cuộc đời con đã hoàn toàn là của Chúa, thuộc trọn về Chúa rồi, xin hãy toàn quyền biến đổi con nên bất cứ điều gì Ngài muốn. Xin hãy nắm tay con thật chặt, dắt con bước đi với Ngài vào đường tận hiến vinh quang.
Ai càng hội đủ điều kiện xã hội trên, người ấy càng tự khẳng định mình. Người không có lại càng che giấu bản thân bằng những lớp áo nguỵ trang hào nhoáng. Thật ra, con người có khả năng thủ đắc tri thức nhân loại, cũng như mọi tài năng, nhân đức. Thế nhưng, những thứ mà họ có, những thứ nhân loại miệt mài kiếm tìm ấy, không phải luôn luôn lúc nào cũng trường tồn. Cuộc đời này, có gì là không thay đổi cơ chứ? Có gì tồn tại vĩnh cửu đâu? Cuộc sống nay còn mai mất, những giá trị vật chất mà con người bám víu như là cứu cánh không hứa hẹn cuộc sống an toàn, bất diệt. Không gì là không thay đổi, ngay cả vận số một đời, cũng xoay tròn theo vòng xoáy trái đất. Cuộc sống lúc nào chả vội vã, cuộc đời có lúc nào bình lặng, yên ả hết thảy đâu. Do vậy, nhân loại càng níu vào mớ vật chất hỗn độn xáo trộn đời người để phủ lấp sự thật về thân phận mỏng dòn, bất toàn hay thay đổi thì càng lột bỏ trơ trẽn cái bất hảo của chính mình.
Khi người ta biết sợ mất cái không bao giờ có, thì họ càng dấn sâu vào vực thẳm của hoài nghi và thất vọng. Người biết nhìn nhận sự thật về mình, cuộc sống lúc nào cũng an bình, thư thái. Sự thật ấy là gì? Là khả năng không thể thủ đắc vĩnh viễn mọi thứ mình chiếm hữu. Cuộc sống luôn thay đổi, làm gì có chuyện trường cửu trên cõi đời này. Tất cả rồi cũng hết, duy chỉ có tình yêu thật là sống mãi, thật chỉ có tình yêu đích thực mới vĩnh viễn bất diệt mà thôi.
Khoa học ngày càng văn minh tiến bộ, con người càng nâng cao khả năng sáng tạo cho ra những thành quả bất ngờ, thú vị. Những thành quả hữu ích bao hàm trên mọi phương diện, khoa học, kỹ thuật, nghệ thuật, giáo dục, y khoa, công nghệ... Đặc biệt, về phương diện thẩm mỹ, nhu cầu làm đẹp ngày càng gia tăng. Họ không ngần ngại tốn kém, mất mát để tạo cho mình bề ngoài vừa ý. Nói thật, sở dĩ họ tạo ra những thứ không có ấy là để che đậy sự thật nghèo nàn của bản thân. Đó chính là thân phận tro bụi nay còn mai mất, dễ sa ngã, hay thay đổi, bất tín, bất trung.
Đức Giêsu hôm nay biến đổi hình dạng trên núi, không phải Ngài cố gắng tạo ra những gì Ngài không có để che giấu bên trong, cái cốt lõi sơ sài, nhưng chính là thể hiện cách trung thực sự thật về mình, những cái Ngài là, những thứ Ngài có. Không như con người, chúng ta biến đổi hình dáng, khuôn mặt, nước da, mái tóc để cho đẹp hơn, hấp dẫn hơn. Nói thật đi, chúng ta biến đổi nhờ văn minh y học để che đậy sự thật “phô” của mình trước ý niệm về cái đẹp. Bằng biện pháp y khoa chúng ta tạo từ cái không có thành ra có, hoặc từ cái đã có thô sơ trở nên hoàn thiện. Thiên Chúa, Ngài là Đấng hằng có từ đời đời, Ngài biến đổi hình dạng hầu vén mở bức màn bí mật, mặc khải về chính Ngài cho thế giới nhận biết danh Thiên Chúa, hầu củng cố niềm tin cho nhân loại mở lòng đón nhận ơn cứu độ qua mầu nhiệm tử nạn phục sinh. Ngài biến đổi mình cho chúng ta, chứ không phải tự biến đổi vì bản thân Ngài. Con người mong mỏi biến đổi trúng vào nhu cầu của họ, nhu cầu được tôn vinh, nhu cầu được tôn trọng, được quan tâm, được chú ý, được trở nên hấp dẫn, quyến rũ hầu tìm kiếm vị thế trong xã hội, cộng đồng. Thiên Chúa, Ngài không vậy, Ngài biến đổi cho nhân loại và vì nhân loại.
Đức Giêsu đưa môn sinh lên núi để các ngài được tận hưởng sự thật vinh quang Thiên Chúa. Ngài biến đổi dung mạo vì yêu thương con người. Ngài đã từ bỏ tất cả vinh quang Ngài là, mặc lấy xác phàm trở nên người trần như con người, để đồng hoá với họ thân phận con người, như một người bạn, yêu thương và trung thành tận tuỵ hết mình. Hãy tin vào Ngài, tin vào tình thương của Ngài, như lời Chúa Cha tuyên phán, Ngài chính là Con Một yêu dấu của Thiên Chúa, cả đời chỉ biết sống theo thánh ý. Đức Giêsu đã thực sự trở nên quà tặng yêu thương vĩnh cửu Thiên Chúa dành cho nhân loại khi Ngài biết tự hiến vâng phục thánh ý.
Con người, tự mình không thể biến đổi, có chăng là thay đổi hình dạng ở một mức độ giới hạn. Chỉ có Thiên Chúa, chỉ có Ngài mới có thể biến đổi con người, làm cho họ từ không trở nên hiện hữu, từ hư vô đến chỗ bất diệt. Nếu bạn muốn được thay đổi, nhất định bạn cần phải có ơn thánh, nhất định bạn cần phải có ơn Thiên Chúa trợ giúp. Thế nhưng, sự thay đổi bề ngoài có gì mới, có gì hay hơn được, cái cốt lõi, cái quan trọng bao giờ cũng là nội tâm sâu thẳm bên trong. Cái cần thay đổi hơn bao giờ hết trong thời đại này chính là ý niệm về con người và cuộc đời, ý niệm về thần linh, về chân thiện mỹ của cuộc đời. Con người thời đại đã thực sự để cho thế lực vật chất biến đổi, thay đổi tận căn cái tư chất của một tâm hồn kính Chúa yêu người, một lương tâm biết phân biệt điều lành dữ, điều tốt xấu. Thế giới ngày nay, tiền tài vật chất đã trà trộn trên mọi lãnh vực làm hỗn loạn những giá trị đạo lý luân thường.
Các tông đồ được Thầy củng cố niềm tin, cho cảm nếm vinh quang Thiên Chúa hầu các ngài thêm sức mạnh vững tin mà trung thành bước theo đường khổ giá. Đức Giêsu lột tả sự thật về danh phận mình ngõ hầu các tông đồ hiểu thật hơn Người mà các ông đang bước theo, đang tin nhận. Cái vinh quang chỉ được dành riêng cho những người đặt niềm tin vào Thiên Chúa và bước đi với Ngài. Cái vinh quang ấy chắc chắn phải là vinh quang thật. Có vậy Phêrô mới khao khát được ở mãi trong đó, để rồi nài xin Chúa cho được cắm lều ở lại. Nhưng cuộc sống không vậy bao giờ, chỉ trên thiên quốc, nơi ấy mọi giọt lệ mới được lau khô, nơi ấy mới có sự thật về sự sống bất diệt.
Chỉ trong chốn tư riêng, con người mới có thể gặp gỡ Thiên Chúa mà kết hiệp với Ngài. Thế nhưng, hạnh phúc đích thực khi ở bên Chúa không phải là nguồn hạnh phúc ích kỉ chỉ biết sống riêng mình nhưng cần phải biết sẻ chia cho người. Không thể ở mãi trên đỉnh vinh quang để hưởng kiến tôn nhan nhưng cần phải biết cúi xuống rờ chạm đến những nỗi khổ đau của nhân loại hầu cộng tác vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa, phải biết cùng Ngài bước vào mầu nhiệm khổ giá, mới có thể chiêm ngắm ánh sáng phục sinh vinh hiển được.
Lạy Chúa, như nhân loại, con cố gắng tìm đủ cách thay đổi mình hầu có thể trở nên xinh đẹp đáng yêu, con đã vội quên mất điều quan trọng tồn tại chính là chỉ có Thiên Chúa, chỉ có Ngài mới có thể biến đổi con nên trinh khiết được. Tự sức mình, cậy dựa vào sức người con chẳng có thể làm được gì nên hồn cả. Nếu như không có ơn thánh Chúa, làm gì có biến đổi, làm sao có ơn hoán cải? Xin giúp con biết thực sự tận hiến để Ngài toàn quyền sử dụng thay vì cứ mãi dâng rồi lại níu kéo, trìu giữ. Bấy lâu nay, con đã để cho đời thay đổi khiến con không còn là mình khi nào chả hay biết. Ai, con đã quá khờ khạo để ai người biến đổi khiến con lãng phí thời giờ của Chúa nhiều đến vậy, để rồi Ngài vẫn mãi phải kiên nhẫn đợi chờ và tha thứ cho con không ngừng. Kể từ phút giây này cuộc đời con đã hoàn toàn là của Chúa, thuộc trọn về Chúa rồi, xin hãy toàn quyền biến đổi con nên bất cứ điều gì Ngài muốn. Xin hãy nắm tay con thật chặt, dắt con bước đi với Ngài vào đường tận hiến vinh quang.