Tôi Thuộc Về Chúa

Mùa Chay Thánh năm nay (2010) trong tôi cảm thấy có sự thay đổi là lạ, không như những năm trước cũ!? Hình như tôi cũng có phước được sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần chăng!?? Chắc rất nhiều người trong chúng ta không riêng gì tôi, được Chúa Giêsu mời gọi để sống trong tâm tình chay tịnh để ăn năn sám hối tất cả tội lỗi của chúng ta. Không gì nhắc nhở hay cho bằng hằng năm chúng ta bước vào Mùa Chay, đều phải được dự Thánh Lễ Tro, nhắc nhở nhân loại chúng ta, mình chẳng là gì cả!? Chỉ từ tro bụi mà ra, và nhắc nhở chúng ta một sự đi trở về. Trở về với cát bụi, và rồi từ cát bụi đó, Chúa lại khoác cho chúng ta một thân thể mới, hoàn toàn khác với thân thể của trần gian. Một thân thể mà không gì có thể hủy diệt được. Một thân thể mà Chúa thương ban cho chúng ta có được sự sống muôn đời, hạnh phúc miên viễn trọn lành, và thánh thiện, trên Quê Trời. Vì thế mà khi chúng ta còn sống đây, có phải chúng ta rất cố gắng để sống làm sao cho đẹp lòng Chúa? Mà sống đẹp lòng Chúa có nghĩa là chúng ta sống làm sao, thưa anh chị em. Vâng, Chúa dậy rằng thứ nhất thờ phượng một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự, sau lại yêu người như mình ta vậy, amen.

Cảm tưởng của tôi trong Mùa Chay tịnh năm nay, chắc sẽ có những cám dỗ mà tôi không có thể lường được, nếu không có ơn trợ giúp của Chúa Thánh Thần, và y rằng là như vậy! Hôm qua là một trận cuồng phong đã xẩy đến cho gia đình tôi? Nói là trận cuồng phong thì tôi có hơi quá đáng thật, bởi lẽ trận cuồng phong này hay xẩy đến trong gia đình của chúng tôi lắm! Nhưng so với mọi cuồng phong của nhiều gia đình thì tôi thấy, trận cuồng phong này cũng không coi là nặng đâu, chắc chỉ ở mức độ 5 là cùng, không đến nỗi 6 hay là 7 thì chắc trốc hết cả nhà cửa đi rồi còn gì!? Được cái "lành" mà Chúa ban cho gia đình chúng tôi thường là trận cuồng phong chỉ phớt qua một giây lát là đổi hướng đi chỗ khác chứ không có ở lâu! Nhưng nói cho cùng thì dù có nhẹ hay nặng nhưng cũng ảnh hưởng về lâu về dài cho tất cả mọi người. Tôi được cái là cái cây chống thật chắc cho mái nhà của chúng tôi không bị trốc và bốc cả đi! Cảm tạ Chúa là Thiên Chúa Nhân lành. Đấy là cái cám dỗ thứ hai mà tôi gặp phải.

Còn cái cám dỗ thứ nhất của tôi là gì thưa anh chị em? Đó là cái miếng ăn miếng uống của tôi, chắc cũng có rất nhiều người giống tôi trong cái điểm này! Nhưng tôi xét nghĩ mình có cố gắng để giữ miệng giữ mồm nhưng với cái bệnh hay quên của tôi, hy vọng Chúa không trách cứ cho bằng nếu chúng ta không chay miệng lưỡi, để giữ lời nói của mình không làm đau lòng hay phiền lòng anh chị em. Tôi nói phải đấy! Nếu chúng ta có lỡ ăn thịt mà biết xin Chúa thứ tha, tôi nghĩ Chúa hiểu và thông cảm, nhưng nếu chúng ta kiêng thịt được mà lời nói xóc óc, mỉa mai, chua như dấm, chát là như thuốc bắc, hay hiểm độc, hại anh chị em, làm nhục, và chửi mắng họ, tất nhiên làm phật lòng Chúa, tôi nghĩ Chúa không tha thứ cho chúng ta đâu! Chúa bảo chúng ta hãy xé lòng chứ đừng xé áo, thật là đúng và thâm sâu vô cùng!?.

Mọi ý nghĩ tốt lành của chúng ta trong Mùa Chay này không ngoài mục đích là giảm bớt sự ăn uống bê tha, bởi tham ăn uống thường đem đến chuyện nhậu nhẹt, nói năng buông thùa tục tĩu, vì rượu vô thì lời ra, điều này thì ai cũng biết cả! Kiêng ăn kiêng uống giúp chúng ta giữ điều độ cho sức khoẻ của chúng ta, như ông bà mình hay nói là "ăn để mà sống chứ không phải sống để mà ăn", vì thế cho nên sự kiêng cữ ăn uống cũng giúp chúng ta được nhẹ đi và làm cho tâm trí của chúng ta sáng suốt hơn, tìm về cuộc sống tâm linh chay tịnh được đạt hơn và không khó khăn như chúng ta nghĩ??

Còn cuộc sống trong gia đình của chúng ta thì sao!? Đâu phải chỉ biết kiêng ăn uống và kiêng thịt là đủ đâu!? Chúng ta phải biết nhường nhịn tuy dù thường ngày chúng ta đã nhường nhịn và nhún nhường như không còn nhún nhường được nữa! Ấy vậy mà nếu chúng ta có lòng cố gắng hơn nữa, Chúa sẽ giúp sức cho chúng ta. Tội lắm tôi thấy có rất nhiều gia đình mà tôi được biết, họ sống làm sao ấy! Vợ chồng thì chê bai lẫn nhau, con cái thì giữa cha mẹ không thông cảm được lẫn nhau, mạnh ai nấy sống, một cuộc sống thật ích kỷ và cô đơn làm sao ấy! Sáng ra thì cả nhà tản mát đi hết, cha mẹ thì đi đến công sở làm, con cái thì đứa đi làm, đứa đi học, còn đứa thì đi lông bông không nghề không ngỗng, và v.v.v.

Chiều tối về nhà thì ông chui vô phòng coi TV suốt buổi không phụ vợ phụ con làm bất cứ một việc gì cả! Còn bà thì đầu tắt mặt tối làm cơm hầu chồng hầu con, mệt phờ râu tôm thì thời giờ đâu mà nói mà rằng gì được với ai!? Con học thì không có sức hay đủ trình độ mà giúp con làm bài tập. Đứa lớn hơn thì vì học nhiều quá nên cũng không giúp gì mẹ trong việc cơm nước vì cháu vừa làm toàn thời gian và học bán thời gian. Còn cái đứa công không rỗi nghề cũng vào phòng đóng cửa ngoài cái chơi game thì không biết nó làm cái giống gì bên trong ấy! Phải như ông chồng bớt cái hưởng thụ một chút cùng với mẹ giúp con cái trong gia đình gom lại với nhau trong một phòng khách, thì có phải gia đình sẽ hạnh phúc, đầm ấm, và vui vẻ hơn chăng!?? Ai cũng biết gia đình là quan trọng, là nơi chúng ta sống thật, sống trong tình thương, sống trong yên ấm và tin tưởng nhau, vì ngoài đời thì đầy xảo trá, gian manh, lừa lọc, tranh dành, ghen ghét, và chống đối lẫn nhau từng ngày từng giờ? Thiết tưởng gia đình là nơi chúng ta sẽ cho chúng ta sự đầm ấm và hạnh phúc, giữa ông bà, cha mẹ, con cái, và cháu chắt? Nên một sự nhịn thì chín sự lành, câu này không bao giờ sai, phải không thưa anh chị em? Ngay cả Mẹ Thánh Teresa cũng khuyên chúng ta rằng hãy ăn ở vui vẻ thuận hòa, trước là phải trong gia đình, sau mới là người hàng xóm sống sát kề bên mình, thật là phải đạo và thật là điều hay lẽ phải chúng ta nên nghe. Chứ nếu chúng ta làm ngược lại thì chúng ta có phải đang sống ngược lại với định luật của một gia đình hay không? Và lời hay thì để lại ngàn đời cho hậu duệ một câu mà bất hủ cha ông đã dậy là "Tề gia, trị quốc, mới bình thiên hạ được". Chứ gia mà không tề được, thì làm sao trị quốc cho yên, để mà thiên hạ được ấm no sống trong hòa bình và hạnh phúc.

Nhân dịp Mùa Chay năm nay, những gì Chúa Thánh Thần nhắc nhở tôi "làm việc lành tránh làm điều dữ", cũng muốn cùng được chia sẻ với anh chị em, vì Chúa muốn tất cả chúng ta nên thánh, chứ không tốt lành gì nếu chúng ta nên thánh một mình. Giữ chay trong tấm lòng thì tốt hơn là giữ chay ở bề ngoài như những phường đạo đức giả mà xưa Chúa thường lên án họ. Vì dù việc lành chúng ta làm thật nhỏ mọn là cho ai một lời khuyên, an ủi những người cần được an ủi, cho nụ cười đến những ai đang khóc lóc, cho một đồng chia sẻ hơn là 100 đồng bố thí, tìm đến những ai đang bị đời bỏ rơi, cho miếng ăn đến những ai không có, cho người áo mặc khi ngoài trời gió rét, cho khách đỗ nhà, và bao nhiêu điều lành thánh mà trái tim chúng ta biết thổn thức và biết trao tặng. Amen.