THÁNH LỄ TẠ ƠN TẤT NIÊN (Canh Dần 2010)
(BĐ Chúa Nhật VI Thường niên C)
Điều kỳ diệu của kẻ nghèo
Dẫn nhập đầu lễ: Anh chị em thân mến,
Chiều hôm nay, cộng đoàn chúng ta họp nhau cử hành Thánh Lễ Chúa Nhật VI TN, cũng là Thánh Lễ Tạ Ơn nhân ngày Tất Niên, ngày kết thúc một năm cũ, năm (Kỷ Sửu 2009). 365 ngày của năm cũ sắp đi qua mang theo bao nhiêu vui buồn sướng khổ, những giọt mồ hôi lẫn nước mắt, những nụ cười hoan vui lẫn xót xa cay đắng. Chúng ta xin dâng lên Thiên Chúa tất cả để hiệp cùng của lễ cực thánh là chính hiến Tế của Chúa Kitô làm thành Lời Ca Tụng Tạ Ơn tôn vinh Thiên Chúa, như chính Đức Kitô đã hiến dâng của lễ Tạ Ơn Chúa Cha là cả cuộc đời trong Hy Tế Thập Giá mà chúng ta đang tái diễn qua Thánh Lễ nầy.
Giờ đây, chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi chúng ta để xứng đáng cử hành Thánh Lễ.
Giảng Lời Chúa:
1. Chúc tụng-Tạ ơn, thái độ của “kẻ nghèo” trong Giao ước cũ:
Có một dòng thái độ và tâm tình đức tin xuyên suốt, chảy dọc theo con đường Cựu ước đó chính là “dòng chảy “Chúc tụng-Tạ Ơn”, chúc tụng-tạ ơn Thiên Chúa, chúc tụng-tạ ơn hồng ấn cứu độ, chúc tụng-tạ ơn lòng khoan dung hải hà, chúc tụng- tạ ơn công trình sáng tạo và cứu chuộc…
“Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa,
Ngàn dân ơi, hãy chúc tụng Người 1
Vì tình thương Chúa thương ta thật là mãnh liệt,
Lòng thành tín Người bền vững muôn năm. Hallêluia” (Tv 117)
Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ
Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương (Tv 136)
Lạy Chúa xin dâng lời cảm tạ
Ngài đã nghe lời miệng con xin (Tv 138)
Hãy dâng Chúa bài ca cảm tạ
Gảy khúc hạc cầm mừng Thiên Chúa chúng ta (Tv 147)
Thế nhưng thái độ ngợi khen và tâm tình cảm tạ đó lại chỉ có được nơi tâm hồn của “những người nghèo của Gia-Vê” (Anawim), những người đặt hết niềm tin tưởng phó thác cho tình thương và quyền năng của Thiên Chúa trong ý thưc thân phận bé nhỏ khiêm nhu của chính mình. Chính thái độ đó đã mang về hạnh phúc đích thực như Giêrêmia đã tuyên cáo trong BĐ 1 hôm nay:
Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chỗ nương thân. Người ấy như cây trồng bên dòng nước, đâm rễ sâu vào mạch suối trong, …”
Thái độ đó, tâm tình đó hoàn toàn đối nghịch với hạng người giàu bất cần Thiên Chúa, vô tín và kiêu căng, đặt mọi giá trị và cùng đích trên chính bản thân mình… cũng được sứ ngôn Giêrêmia nói đến chính nơi trích đoạn sách thánh nầy:
“”Đáng nguyền rũa thay kẻ tin ở người đời, lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa, và lòng dạ xa rời Đức Chúa ! Người đó sẽ như bụi cây trong hoang địa, chẳng được thấy hạnh phúc bao giờ…”
2. Đức Kitô, mẫu người nghèo tuyệt hảo:
Tiếp nối dòng chảy của Cựu ước, Tân ước tiếp tục làm vang lên sứ điệp chúc tụng-tạ ơn của những người nghèo của Thiên Chúa mà những kẻ đại diện lại là những nhân vật quyết định cho biến cố cứu độ: Đức Giêsu Kitô, Đức Trinh Nữ Maria, Thánh Cả Giuse, Thánh Gioan Tẩy giả, các Tông Đồ, Hội Thánh Chúa Kitô…
Ngày từ Bài Giảng đầu tiên khai mạc công cuộc tuyên rao Tin Mừng, Đức Kitô đã dõng dạc công bố “Con đường phúc thật” mà trình thuật Tin Mừng Luca hôm nay đã tóm tắt qua 4 hạng người tiêu biểu: “Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó…Phúc cho anh là những kẻ bây giờ phải đói…, phúc cho anh là những kẻ bây giờ phải khóc…., phúc cho anh em vì Con Người mà bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xóa tên như đồ xấu xa…” (Lc 6,20-22)
Và cũng giống như Giêrêmia đưa ra 2 loại người bị chúc dữ và được chúc phúc đối lập nhau, Đức Kitô sau khi nêu bật những kẻ được chúc phúc, đã công bố thân phận của 4 hạng người bị chúc dữ: những kẻ giàu, những người no nê, những người vui cười và những kẻ được ca tụng…
Và Ngài cũng đã minh thị xác nhận rằng: Kẻ nghèo hèn, thấp cổ bé miệng, chính là đối tượng của sự mặc khải của Thiên Chúa, là ưu tiên một trong bảng xếp hạng tiến vào Nước Trời:
“Lạy Cha là Chúa tể trời đât, con xin ngời khen Cha…”(Mt 11,25).
“Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18,3).
Và Tin Mừng đã minh chứng Ngài đã lựa chọn làm người trong thân phận một kẻ nghèo thật sự:
* Sinh trong cảnh nghèo: Hang lừa, máng cỏ…
* Sống nghèo: Nghề thợ mộc,
* Đi rao giảng trong cảnh nghèo: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu" (Lc 9, 58).
* Quan hệ, quan tâm đến những kẻ nghèo, thấp cổ bé miệng, bị loại trừ, tội lỗi, bệnh hoạn tật nguyền…
* Và sau cùng chết trần trụi trên cây thánh giá...
Và chúng ta còn nhận ra rằng, những kẻ liên kết mật thiết với Đức Kitô, thì cũng đã hoàn toàn để cho Tin Mừng nghèo khó thấm nhập vào cả cuộc đời:
Chính “Người thôn nữ Maria ở Na-da-rét”, Mẹ Đấng Cứu Thế, đã cảm nghiệm sâu xa hồng ân cao cả của Thiên Chúa dành cho kẻ thấp hèn nên đã cất cao lời ca khen chúc tụng:
“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng…
Đời nọ tới đời kia,
Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
Dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường…” (Lc 1,46-55)
Những con người như Thánh Cả Giuse, các Thánh Tông Đồ, và kế tiếp suốt 2000 năm nay, bao thế hệ Kitô tô hữu muôn nơi muôn thuở với những gương mặt như Phanxicô thành Assisi, Têrêsa Hài Đồng Giêsu, Maximilien Kolbe, Anre Phú Yên, Mẹ Têrêsa thành Calcutta…
đã quyết chọn thái độ khó nghèo để phục vụ tình yêu Thiên Chúa và hiến dâng cuộc đời như lời ca khen chúc tụng và như của lễ cảm tạ tri ân..
3. Sống chiều kích Tạ Ơn trong nhỏ nhặt đời thường:
Trong giờ phút thiêng liêng khi trời đất sắp sửa giao mùa, chúng ta có dịp ngồi lại với nhau trước mặt Chúa để nhờ ánh sáng của Lời Ngài mà nhìn lại cuộc sống, mà cảm nhận muôn vạn hồng ân Chúa đã ân ban trong suốt một năm.
Có ai trong chúng ta lại vô tâm vô tín đến độ không nhận ra bao “điều kỳ diệu Chúa đã làm cho mình”. Nếu thay vì động đất ở Haiti mà lại ở chính nơi đây thì chúng ta sẽ ra sao ? Nếu cơn lũ quét kinh hoàng thay vì xóa sạch cái Xóm Trường ở Đồng Xuân lại xóa sạch cái thành phố Tuy Hòa nầy thì liệu chúng ta có còn đủ thanh thản mà hân hoan hớn hở để đón xuân Canh Dần nầy không ? Ví von một chút như thế, để chiều hôm nay Tất Niên, chúng ta thầm cảm đội ơn Chúa. Nói thế, không phải Chúa ghét gì dân tộc Haiti, Chúa đố kỵ gì dân Xóm Trường ở Đồng Xuân…nhưng để chúng ta cảm nhận được rằng: chúng ta không có chút giàu có nào, quyền lực nào, khôn ngoan nào để mà kiêu căng hợm hĩnh trước uy quyền của Thiên Chúa. Nếu Chúa không thương quan phòng gìn giữ bảo vệ, thì “một cơn gió thoảng là xong, chốn nơi mình ở cũng không biết mình…”
Vì thế, thái độ chúc tụng ngợi khen và tâm tình tri ân cảm tạ phải là điều chính đáng và cần thiết nhất để thực hiện trong giây phút Tất Niên nầy. Cùng với Đức Trinh Nữ Maria, "kẻ nghèo nhưng luôn khám phá thấy điều kỳ diệu của Chúa làm cho mình", chúng ta hãy dâng lên Thiên Chúa: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa….”
(BĐ Chúa Nhật VI Thường niên C)
Điều kỳ diệu của kẻ nghèo
Dẫn nhập đầu lễ: Anh chị em thân mến,
Chiều hôm nay, cộng đoàn chúng ta họp nhau cử hành Thánh Lễ Chúa Nhật VI TN, cũng là Thánh Lễ Tạ Ơn nhân ngày Tất Niên, ngày kết thúc một năm cũ, năm (Kỷ Sửu 2009). 365 ngày của năm cũ sắp đi qua mang theo bao nhiêu vui buồn sướng khổ, những giọt mồ hôi lẫn nước mắt, những nụ cười hoan vui lẫn xót xa cay đắng. Chúng ta xin dâng lên Thiên Chúa tất cả để hiệp cùng của lễ cực thánh là chính hiến Tế của Chúa Kitô làm thành Lời Ca Tụng Tạ Ơn tôn vinh Thiên Chúa, như chính Đức Kitô đã hiến dâng của lễ Tạ Ơn Chúa Cha là cả cuộc đời trong Hy Tế Thập Giá mà chúng ta đang tái diễn qua Thánh Lễ nầy.
Giờ đây, chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi chúng ta để xứng đáng cử hành Thánh Lễ.
Giảng Lời Chúa:
1. Chúc tụng-Tạ ơn, thái độ của “kẻ nghèo” trong Giao ước cũ:
Có một dòng thái độ và tâm tình đức tin xuyên suốt, chảy dọc theo con đường Cựu ước đó chính là “dòng chảy “Chúc tụng-Tạ Ơn”, chúc tụng-tạ ơn Thiên Chúa, chúc tụng-tạ ơn hồng ấn cứu độ, chúc tụng-tạ ơn lòng khoan dung hải hà, chúc tụng- tạ ơn công trình sáng tạo và cứu chuộc…
“Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa,
Ngàn dân ơi, hãy chúc tụng Người 1
Vì tình thương Chúa thương ta thật là mãnh liệt,
Lòng thành tín Người bền vững muôn năm. Hallêluia” (Tv 117)
Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ
Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương (Tv 136)
Lạy Chúa xin dâng lời cảm tạ
Ngài đã nghe lời miệng con xin (Tv 138)
Hãy dâng Chúa bài ca cảm tạ
Gảy khúc hạc cầm mừng Thiên Chúa chúng ta (Tv 147)
Thế nhưng thái độ ngợi khen và tâm tình cảm tạ đó lại chỉ có được nơi tâm hồn của “những người nghèo của Gia-Vê” (Anawim), những người đặt hết niềm tin tưởng phó thác cho tình thương và quyền năng của Thiên Chúa trong ý thưc thân phận bé nhỏ khiêm nhu của chính mình. Chính thái độ đó đã mang về hạnh phúc đích thực như Giêrêmia đã tuyên cáo trong BĐ 1 hôm nay:
Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chỗ nương thân. Người ấy như cây trồng bên dòng nước, đâm rễ sâu vào mạch suối trong, …”
Thái độ đó, tâm tình đó hoàn toàn đối nghịch với hạng người giàu bất cần Thiên Chúa, vô tín và kiêu căng, đặt mọi giá trị và cùng đích trên chính bản thân mình… cũng được sứ ngôn Giêrêmia nói đến chính nơi trích đoạn sách thánh nầy:
“”Đáng nguyền rũa thay kẻ tin ở người đời, lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa, và lòng dạ xa rời Đức Chúa ! Người đó sẽ như bụi cây trong hoang địa, chẳng được thấy hạnh phúc bao giờ…”
2. Đức Kitô, mẫu người nghèo tuyệt hảo:
Tiếp nối dòng chảy của Cựu ước, Tân ước tiếp tục làm vang lên sứ điệp chúc tụng-tạ ơn của những người nghèo của Thiên Chúa mà những kẻ đại diện lại là những nhân vật quyết định cho biến cố cứu độ: Đức Giêsu Kitô, Đức Trinh Nữ Maria, Thánh Cả Giuse, Thánh Gioan Tẩy giả, các Tông Đồ, Hội Thánh Chúa Kitô…
Ngày từ Bài Giảng đầu tiên khai mạc công cuộc tuyên rao Tin Mừng, Đức Kitô đã dõng dạc công bố “Con đường phúc thật” mà trình thuật Tin Mừng Luca hôm nay đã tóm tắt qua 4 hạng người tiêu biểu: “Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó…Phúc cho anh là những kẻ bây giờ phải đói…, phúc cho anh là những kẻ bây giờ phải khóc…., phúc cho anh em vì Con Người mà bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xóa tên như đồ xấu xa…” (Lc 6,20-22)
Và cũng giống như Giêrêmia đưa ra 2 loại người bị chúc dữ và được chúc phúc đối lập nhau, Đức Kitô sau khi nêu bật những kẻ được chúc phúc, đã công bố thân phận của 4 hạng người bị chúc dữ: những kẻ giàu, những người no nê, những người vui cười và những kẻ được ca tụng…
Và Ngài cũng đã minh thị xác nhận rằng: Kẻ nghèo hèn, thấp cổ bé miệng, chính là đối tượng của sự mặc khải của Thiên Chúa, là ưu tiên một trong bảng xếp hạng tiến vào Nước Trời:
“Lạy Cha là Chúa tể trời đât, con xin ngời khen Cha…”(Mt 11,25).
“Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18,3).
Và Tin Mừng đã minh chứng Ngài đã lựa chọn làm người trong thân phận một kẻ nghèo thật sự:
* Sinh trong cảnh nghèo: Hang lừa, máng cỏ…
* Sống nghèo: Nghề thợ mộc,
* Đi rao giảng trong cảnh nghèo: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu" (Lc 9, 58).
* Quan hệ, quan tâm đến những kẻ nghèo, thấp cổ bé miệng, bị loại trừ, tội lỗi, bệnh hoạn tật nguyền…
* Và sau cùng chết trần trụi trên cây thánh giá...
Và chúng ta còn nhận ra rằng, những kẻ liên kết mật thiết với Đức Kitô, thì cũng đã hoàn toàn để cho Tin Mừng nghèo khó thấm nhập vào cả cuộc đời:
Chính “Người thôn nữ Maria ở Na-da-rét”, Mẹ Đấng Cứu Thế, đã cảm nghiệm sâu xa hồng ân cao cả của Thiên Chúa dành cho kẻ thấp hèn nên đã cất cao lời ca khen chúc tụng:
“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng…
Đời nọ tới đời kia,
Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
Dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường…” (Lc 1,46-55)
Những con người như Thánh Cả Giuse, các Thánh Tông Đồ, và kế tiếp suốt 2000 năm nay, bao thế hệ Kitô tô hữu muôn nơi muôn thuở với những gương mặt như Phanxicô thành Assisi, Têrêsa Hài Đồng Giêsu, Maximilien Kolbe, Anre Phú Yên, Mẹ Têrêsa thành Calcutta…
đã quyết chọn thái độ khó nghèo để phục vụ tình yêu Thiên Chúa và hiến dâng cuộc đời như lời ca khen chúc tụng và như của lễ cảm tạ tri ân..
3. Sống chiều kích Tạ Ơn trong nhỏ nhặt đời thường:
Trong giờ phút thiêng liêng khi trời đất sắp sửa giao mùa, chúng ta có dịp ngồi lại với nhau trước mặt Chúa để nhờ ánh sáng của Lời Ngài mà nhìn lại cuộc sống, mà cảm nhận muôn vạn hồng ân Chúa đã ân ban trong suốt một năm.
Có ai trong chúng ta lại vô tâm vô tín đến độ không nhận ra bao “điều kỳ diệu Chúa đã làm cho mình”. Nếu thay vì động đất ở Haiti mà lại ở chính nơi đây thì chúng ta sẽ ra sao ? Nếu cơn lũ quét kinh hoàng thay vì xóa sạch cái Xóm Trường ở Đồng Xuân lại xóa sạch cái thành phố Tuy Hòa nầy thì liệu chúng ta có còn đủ thanh thản mà hân hoan hớn hở để đón xuân Canh Dần nầy không ? Ví von một chút như thế, để chiều hôm nay Tất Niên, chúng ta thầm cảm đội ơn Chúa. Nói thế, không phải Chúa ghét gì dân tộc Haiti, Chúa đố kỵ gì dân Xóm Trường ở Đồng Xuân…nhưng để chúng ta cảm nhận được rằng: chúng ta không có chút giàu có nào, quyền lực nào, khôn ngoan nào để mà kiêu căng hợm hĩnh trước uy quyền của Thiên Chúa. Nếu Chúa không thương quan phòng gìn giữ bảo vệ, thì “một cơn gió thoảng là xong, chốn nơi mình ở cũng không biết mình…”
Vì thế, thái độ chúc tụng ngợi khen và tâm tình tri ân cảm tạ phải là điều chính đáng và cần thiết nhất để thực hiện trong giây phút Tất Niên nầy. Cùng với Đức Trinh Nữ Maria, "kẻ nghèo nhưng luôn khám phá thấy điều kỳ diệu của Chúa làm cho mình", chúng ta hãy dâng lên Thiên Chúa: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa….”