MỘT ĐÊM TRỞ THÀNH THÁNH
Đêm nọ, một ngư phủ lén vào trong trang viên của phú ông nọ, và thả lưới bắt cá trong một hồ có nhiều cá, trang chủ cảm thấy có linh tính khác lạ bèn sai gia nhân đi tìm bắt trộm.
Khi anh ta nhìn thấy rất nhiều người tay cầm đuốc sáng lục lọi khắp nơi, anh ta vội vàng lấy bùn trét đầy thân mình và ngồi dưới gốc cây, giả dạng giống như một hiền sĩ người Ấn Độ.
Trang chủ và các gia nhân tìm kiếm rất lâu mà không được gì, nhưng chỉ nhìn thấy một thánh nhân khắp người đầy bùn đang ngồi tĩnh tọa dưới gốc cây.
Ngày hôm sau, khắp nơi truyền đi tin tức có một thánh nhân đang ở trong trang viên phú ông, do có một số người tin tưởng, đem đồ đến tặng cho thánh nhân để được trời chúc phúc, dân chúng chen chúc đi đến trang viên dâng hoa quả, bạc vàng cho vị thánh nhân ấy, để bày tỏ lòng tôn kính của mình.
Lắc thân thoắt cái ngư phủ biến thành thánh nhân, đột nhiên vận may đến như thế nên rất kinh ngạc, anh ta nói với mình:
- “Nhờ tín ngưỡng của dân chúng mà ăn cơm, so với nhờ đôi bàn tay lao lực của mình để ăn cơm, thì tiết kiệm được nhiều việc.”
Từ đó về sau, anh ta vẫn tiếp tục tĩnh tọa suy tư, không muốn chuyện ấy phát sinh thêm lần nữa.
(Lắng nghe của loài ếch)
Suy tư:
Nhờ trí thông minh mà từ một ngư phủ nghèo nàn đã trở thành giàu có, vì được những người tin tưởng là thần thánh đem vàng bạc hoa quả đến dâng cúng. Nhưng cuối cùng anh ta cũng ngộ ra rằng, đồ dâng cúng của người khác thì ăn không ngon bằng công lao do tay mình làm ra, thế là anh ta đã giác ngộ được cuộc sống là phải do sự kết hợp giữa lao động và tôn giáo.
Có những người sống nhờ vào sự mê tín của người khác, như những người coi bói, coi mu rùa, bói bài.v.v...
Có những người sống bằng nghề bốc lột người khác, như cho vay lấy lãi nặng nề.
Có những người sống bằng nghề mánh mung như mua giả bán thiệt, lừa đảo người khác.
Có những người dùng tôn giáo làm bình phong để bốc lột người nghèo cô thế cô thân.
Có linh mục lợi dụng tòa giảng để bôi nhọ, nhục mạ giáo dân và vượt qua quyền hạn của giám mục: dứt phép thông công không cho giáo dân đến nhà thờ, và tuyên bố giữa cộng đoàn: họ đã chết trong đức tin. Các vị đó quên mất mình cũng là một con người đầy tội lỗi, sống nhờ tiền xin lễ của giáo dân, chỉ vì một xích mích nhỏ với giáo dân mà các ngài bổng chốc trở thành "ông trời con" trừng phạt giáo dân của mình, nhưng chính "ông trời cha" là Thiên Chúa thật thì chỉ có yêu thương và tha thứ chứ. Ha ha ha...
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Đêm nọ, một ngư phủ lén vào trong trang viên của phú ông nọ, và thả lưới bắt cá trong một hồ có nhiều cá, trang chủ cảm thấy có linh tính khác lạ bèn sai gia nhân đi tìm bắt trộm.
Khi anh ta nhìn thấy rất nhiều người tay cầm đuốc sáng lục lọi khắp nơi, anh ta vội vàng lấy bùn trét đầy thân mình và ngồi dưới gốc cây, giả dạng giống như một hiền sĩ người Ấn Độ.
Trang chủ và các gia nhân tìm kiếm rất lâu mà không được gì, nhưng chỉ nhìn thấy một thánh nhân khắp người đầy bùn đang ngồi tĩnh tọa dưới gốc cây.
Ngày hôm sau, khắp nơi truyền đi tin tức có một thánh nhân đang ở trong trang viên phú ông, do có một số người tin tưởng, đem đồ đến tặng cho thánh nhân để được trời chúc phúc, dân chúng chen chúc đi đến trang viên dâng hoa quả, bạc vàng cho vị thánh nhân ấy, để bày tỏ lòng tôn kính của mình.
Lắc thân thoắt cái ngư phủ biến thành thánh nhân, đột nhiên vận may đến như thế nên rất kinh ngạc, anh ta nói với mình:
- “Nhờ tín ngưỡng của dân chúng mà ăn cơm, so với nhờ đôi bàn tay lao lực của mình để ăn cơm, thì tiết kiệm được nhiều việc.”
Từ đó về sau, anh ta vẫn tiếp tục tĩnh tọa suy tư, không muốn chuyện ấy phát sinh thêm lần nữa.
(Lắng nghe của loài ếch)
Suy tư:
Nhờ trí thông minh mà từ một ngư phủ nghèo nàn đã trở thành giàu có, vì được những người tin tưởng là thần thánh đem vàng bạc hoa quả đến dâng cúng. Nhưng cuối cùng anh ta cũng ngộ ra rằng, đồ dâng cúng của người khác thì ăn không ngon bằng công lao do tay mình làm ra, thế là anh ta đã giác ngộ được cuộc sống là phải do sự kết hợp giữa lao động và tôn giáo.
Có những người sống nhờ vào sự mê tín của người khác, như những người coi bói, coi mu rùa, bói bài.v.v...
Có những người sống bằng nghề bốc lột người khác, như cho vay lấy lãi nặng nề.
Có những người sống bằng nghề mánh mung như mua giả bán thiệt, lừa đảo người khác.
Có những người dùng tôn giáo làm bình phong để bốc lột người nghèo cô thế cô thân.
Có linh mục lợi dụng tòa giảng để bôi nhọ, nhục mạ giáo dân và vượt qua quyền hạn của giám mục: dứt phép thông công không cho giáo dân đến nhà thờ, và tuyên bố giữa cộng đoàn: họ đã chết trong đức tin. Các vị đó quên mất mình cũng là một con người đầy tội lỗi, sống nhờ tiền xin lễ của giáo dân, chỉ vì một xích mích nhỏ với giáo dân mà các ngài bổng chốc trở thành "ông trời con" trừng phạt giáo dân của mình, nhưng chính "ông trời cha" là Thiên Chúa thật thì chỉ có yêu thương và tha thứ chứ. Ha ha ha...
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com