CHÁO GÀ
Một hí viện trong thành phố nọ, vũ công mới biểu diễn một nửa thì đột nhiên màn hạ xuống, giám đốc đi lên sân khấu nói với khán giả:
- “Kính thưa quý ông quý bà, tôi rất lấy làm đau lòng mà thông báo với quý vị rằng: nam diễn viên chính vừa mới bị đột quỵ vì bệnh tim trong phòng hóa trang, do đó mà tiết mục vừa rồi không thể không gián đoạn.”
Vừa nghe tin như thế thì có người phụ nữ ngồi hàng ghế trước lập tức đứng lên, vội vàng nói:
- “Mau, mau cho anh ta ăn cháo gà.”
- “Bà này” giám đốc nói: “Bệnh tim vừa phát thì không thể thu hồi, nam diễn viên chính đã chết rồi.”
- “Do đó mà lập tức đút canh gà cho anh ta.”
Giám đốc hình như tuyệt vọng nói:
- “Thưa bà, đem cháo gà cho người chết ăn, có ích gì chứ ?”
- “Lẽ nào có chỗ không đúng sao ?”
(Lắng nghe của loài ếch)
Suy tư:
Cháo gà với người chết thì giống như tôn giáo với người ngớ ngẩn không tự giác, đem cháo gà cho người chết ăn thì giống như đem ngọc quý cho heo vậy, không ích gì mà lại còn làm trò cười cho thiên hạ, nhất là lãng phí tô cháo gà cách vô ích.
Người không tin vào tôn giáo đã không biết tự giác đã đành, nhưng có những người Ki-tô hữu lại ngớ ngẩn không tự giác khi thực hành niềm tin của mình vào Chúa Giê-su, họ ngớ ngẩn cho rằng vào đạo là để được hội Caritas giúp đỡ, họ tưởng rằng vào đạo là để được Chúa cho có nhiều tiền danh vọng, họ ngớ ngẩn cho rằng vào đạo là để được gạo ăn.v.v...mà không biết rằng vào đạo chính là gia nhập vào hàng ngũ được tuyển chọn và nên thánh, do đó mà họ phải sống như Lời Chúa đã dạy trong Phúc Âm qua Giáo Hội và các mục tử của mình.
Cháo gà đối với người bệnh rất tốt, nhưng đối với người chết rồi thì vô ích; cũng vậy, tôn giáo đối với những người thành tâm thiện chí tìm hiểu thì rất có ích, nhưng sẽ vô ích với những người ngớ ngẩn coi tôn giáo như là một bàn đạp để tiến thân, an phận.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Một hí viện trong thành phố nọ, vũ công mới biểu diễn một nửa thì đột nhiên màn hạ xuống, giám đốc đi lên sân khấu nói với khán giả:
- “Kính thưa quý ông quý bà, tôi rất lấy làm đau lòng mà thông báo với quý vị rằng: nam diễn viên chính vừa mới bị đột quỵ vì bệnh tim trong phòng hóa trang, do đó mà tiết mục vừa rồi không thể không gián đoạn.”
Vừa nghe tin như thế thì có người phụ nữ ngồi hàng ghế trước lập tức đứng lên, vội vàng nói:
- “Mau, mau cho anh ta ăn cháo gà.”
- “Bà này” giám đốc nói: “Bệnh tim vừa phát thì không thể thu hồi, nam diễn viên chính đã chết rồi.”
- “Do đó mà lập tức đút canh gà cho anh ta.”
Giám đốc hình như tuyệt vọng nói:
- “Thưa bà, đem cháo gà cho người chết ăn, có ích gì chứ ?”
- “Lẽ nào có chỗ không đúng sao ?”
(Lắng nghe của loài ếch)
Suy tư:
Cháo gà với người chết thì giống như tôn giáo với người ngớ ngẩn không tự giác, đem cháo gà cho người chết ăn thì giống như đem ngọc quý cho heo vậy, không ích gì mà lại còn làm trò cười cho thiên hạ, nhất là lãng phí tô cháo gà cách vô ích.
Người không tin vào tôn giáo đã không biết tự giác đã đành, nhưng có những người Ki-tô hữu lại ngớ ngẩn không tự giác khi thực hành niềm tin của mình vào Chúa Giê-su, họ ngớ ngẩn cho rằng vào đạo là để được hội Caritas giúp đỡ, họ tưởng rằng vào đạo là để được Chúa cho có nhiều tiền danh vọng, họ ngớ ngẩn cho rằng vào đạo là để được gạo ăn.v.v...mà không biết rằng vào đạo chính là gia nhập vào hàng ngũ được tuyển chọn và nên thánh, do đó mà họ phải sống như Lời Chúa đã dạy trong Phúc Âm qua Giáo Hội và các mục tử của mình.
Cháo gà đối với người bệnh rất tốt, nhưng đối với người chết rồi thì vô ích; cũng vậy, tôn giáo đối với những người thành tâm thiện chí tìm hiểu thì rất có ích, nhưng sẽ vô ích với những người ngớ ngẩn coi tôn giáo như là một bàn đạp để tiến thân, an phận.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com