Đời là thế, câu nói trên đầu môi chót lưỡi của nhân loại. Mà cũng đúng thật, hình như không có chuyện gì là không thể xảy ra ở đời. Vui buồn hay đau khổ, thiện ác hay sung sướng, hạnh phúc cũng ở đời. Thật sự thì Thiên Chúa không làm nên sự dữ, Ngài tạo dựng mọi chuyện đều tốt đẹp. Nhưng cũng chính vì con người, con người đã lạm dụng tự do Thiên Chúa ban, sống ích kỉ cho những tham vọng cá nhân, do vậy mà bất hạnh không ngừng diễn ra trong cuộc sống. Cũng chỉ vì con người, hệ tại nhãn quan, lối sống và những dục vọng tồn tại nơi họ, mà ngày ngày có không biết bao nhiêu khổ đau tràn ngập thế giới.

Thật ra, nhân loại cũng không biết họ đang tìm gì, cần gì, Người cho họ sự sống thật thì họ lại từ khước, kẻ đưa họ đến diệt vong thì họ lại tin theo. Làm thế nào, làm thế nào để thế giới có thể tin nhận vào Thiên Chúa và ơn cứu độ của Ngài để mà sống thực?

Đã đành đức tin tiên vàn là ân huệ nhưng không Thiên Chúa ban cho con người, nhưng nó còn phụ thuộc vào sự đáp trả đích thực của họ nữa. Ơn cứu độ của Thiên Chúa là phổ quát, không dành riêng cho bất kỳ một ai, thế nhưng tin nhận lại hoàn toàn tuỳ thuộc vào từng cá vị. Ai nghe và đón nhận Ngài người ấy lãnh nhận sự sống sung mãn không bao giờ mất.

Thế nhưng, cuộc đời thật khó lường, không phải ai cũng có thể tin vào Thiên Chúa, không phải ai cũng có thể đón nhận được Lời Ngài. Đón nhận đã là một lẽ, nhưng có sống theo Lời được đón nhận hay không mới thật quan trọng. Làm thế nào để có thể sống trung thành với những gì Thiên Chúa đòi hỏi?

Thiên Chúa luôn luôn tốt lành, không việc gì Ngài làm mà không vì vinh danh Thiên Chúa và mang ơn cứu độ đến cho con người. Thế nhưng tại sao Ngài vẫn không được chấp nhận, Ngài vẫn bị chê chối, bị ganh ghét và bị tẩy trừ, loại bỏ? Phải chăng Thiên Chúa của chúng ta không tốt? Hay tại vì lòng người quá tàn nhẫn bất công đã huỷ diệt Ngài.

Cũng chỉ vì ích kỉ, cũng chỉ vì tham vọng mà bất hạnh tràn ngập thế giới. Cũng chỉ vì ganh ghét, bất công, hiểu lầm, chống đối mà nhân loại khước từ Thiên Chúa. Con mắt đức tin trần thế bị mây mù của tham vọng che phủ nên không nhìn thấy ánh sáng sự sống Thiên Chúa ban tặng. Họ chối từ cũng chỉ vì không tin nhận quyền năng Ngài, cũng chỉ vì tranh chấp danh vọng, địa vị mà con người từ chối sự hiện diện của Thiên Chúa.

Đức Giêsu hôm nay bị loại bỏ, từ chối danh phận, chỉ vì họ không tin nhận Ngài. Từ khước Ngài, họ còn muốn huỷ bỏ danh phận của Ngài. Không những chỉ danh phận nhưng mà còn cả đến tính mạng, không còn muốn sự hiện diện thật của Ngài trên đời. Cuộc sống là như vậy đó, khi yêu nhau, người ta dám thí cả tính mạng cho nhau, nhưng khi ganh ghét nhau, người ta không ngần ngại huỷ diệt nhau, bất chấp đúng sai, thật giả. Con người thật đáng sợ là ở chỗ đó, tiếng nói danh vọng cao hơn tiếng nói lương tâm là vậy!

Người ta hơn thua nhau cũng chỉ vì danh vọng, không muốn người khác được coi trọng hơn mình, họ bất chấp đến luân thường đạo lý để giành lấy cơ hội về mình. Thế nên, cũng chỉ vì ganh ghét, muốn loại bỏ người mà họ xem là có nguy cơ phá đổ chiếc ghế danh vọng, địa vị, họ đã loại trừ Thiên Chúa, đã loại trừ Đức Giêsu ra khỏi cuộc đời.

Không tôn trọng nhau, không khám phá ra giá trị của tha nhân, người ta dễ khinh miệt nhau, dễ chê chối, loại trừ nhau. Coi trọng mình hơn kẻ khác, người ta bất chấp tất cả, chỉ muốn giành giựt mọi thứ về cho mình. Cũng chỉ vì ích kỉ, cũng chỉ vì muốn chiếm giữ vị trí ưu việt, muốn mình hơn tha nhân mà ngày ngày nhân loại không ngừng chém giết nhau, đau khổ không biết đến khi nào mới chấm dứt? Ngày nào thế giớ mới bình yên thực sự?

Có phải thế giới ngập tràn bóng tối? Thật không phải như vậy, trong tận cùng vực thẳm tuyệt vọng vẫn còn le lói hy vọng, niềm hy vọng vào ánh sáng, một Ánh sáng sự thiện không bao giờ mất. Ánh sáng đó chính là ơn cứu độ Thiên Chúa mang đến cho con người.

Lạy Chúa, chứng kiến nhân loại đẩy xô Ngài xuống vực thẳm vì oán thù, ganh ghét, con mới hiểu lòng người thật đáng sợ chừng nào. Khả năng yêu thương của con người có thể khiến sự sống phát sinh nhưng lòng ích kỉ tham lam của họ cũng có thể vì nó mà bị nghiền nát. Nếu con người thật đáng sợ như vậy mà Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương, trân trọng thì tại sao con không thể vì thế mà cố gắng sống tốt? Dù con có thế nào, dù nhân loại có đối xử thế nào với con thì vẫn còn có Thiên Chúa yêu thương. Ngài luôn gìn giữ, bảo vệ và tha thứ cho con. Nếu đã vậy, cần gì phải khóc, tại sao con lại không thể kiên cường để mà sống?!