"Quả thật, Ta bảo các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình. Ta bảo thật với các ngươi, đã có nhiều bà goá trong Israel thời Elia, khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy, Elia không được sai đến cùng một nguời nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Elisêô, thế mà không người nào trong họ được lành sạch cả, ngoại trừ Naaman, người Syria ". (Lc 4, 21-30).
Quả thật, Lời chân thật thì thường nghe chói tai lắm thưa anh chị em! Sỡ dĩ chúng ta hay cho là chói tai, vì lẽ rất thường tình là chúng ta không thích được nghe những Lời chân thật. Vì sao!? Thưa vì chúng ta khi không có Ơn Chúa, thì không một sự việc gì chúng ta suy nghĩ, nói, hay làm mà được đúng đắn hay ngay thẳng cả! Chúng ta hay đi vòng quanh!? Chúng ta hay nói thiếu suy xét!? Chúng ta hay vơ đũa cả nắm!? Chúng ta hay lên mặt dậy đời!? Chúng ta thích gom góp tích lũy, đầy vào túi tham không đáy của chúng ta!? Cho nên không một sự việc gì chúng ta làm mà đúng với Điều Răn và Giới Luật của Thiên Chúa. Ai cũng thuộc làu và nằm lòng 10 Điều Răn của Thiên Chúa đấy chứ, nhưng trong tấm lòng của chúng ta, thường lấy cớ, hay rất nhiều lúc chúng ta không mời Chúa sống cùng với chúng ta suốt 24 tiếng đồng hồ. Hình như rất nhiều người Công Giáo của chúng ta thường chỉ đến với Chúa 1 giờ đồng hồ vào ngày Chúa Nhật tại Thánh Lễ, thế thôi! Mà có nhiều anh chị em cũng lấy cớ để không đến với Chúa nữa đấy!??
Chúa không ở với chúng ta thường nhật, thưa là vì sao vậy anh chị em!? Bởi thường nhật chúng ta phải lo kiếm cơm kiếm áo, nên kiếm cơm một cách trung thực thì chẳng bán được cho ai, mà lại còn thua lỗ, bởi ngoài chợ đời thì thường chẳng ai làm ăn cho chân thật cả! Đồ dổm thì bán đầy ngoài chợ nhưng cứ khoác lác cam đoan là đồ thật, tất cả mọi mặt hàng, không biết tôi nói có quá lắm không? Nhưng đây là những điều thật tôi được đọc từ các linh mục viết bài, tôi thiết nghĩ là họ nói thật. Rồi thì cái cân cũng làm cho nặng hơn thêm, để thay vì lời ít thì thành lời nhiều, có thể thế mà hình như chỉ có người VN mình đi đến đâu cũng trả giá, mà người ngoại quốc họ không làm như vậy! Giá cả thì có để rõ ràng trên mặt hàng, người ngoại quốc họ đi mua sắm thấy giá cao nếu họ thích thì họ vẫn cứ mua, mà giá có rẻ mà họ không thích thì họ cũng chẳng mất thời giờ để đứng xem, nhưng người mình thì hay lắm! Giá đã rẻ mà còn cứ đứng trả giá kỳ kèo không chịu đi, làm tôi cũng khó chịu không dám đứng gần vì. ... (mắc cở).
À rồi thì VN chúng ta cũng thỉnh thoảng có nghe câu, "Đồng Hương ăn Hiếp Đồng Hương", có nghĩa là mang tiếng là chợ VN chúng ta phải giúp đỡ người đồng hương của chúng ta, nhưng sự thật thì hàng, họ bán cao hơn giá những chợ Tầu nhiều, tôi không hiểu vì sao!? Rồi thì những nơi như sửa xe, nhà hàng, và mọi dịch vụ, càng gọi là thân thương, quen biết nhiều tình cảm nhiều, thì lại lấy giá thật cao, hơn cả những nơi mình không quen biết bao giờ, sao vậy nhỉ!?? Có phải đó là điều thật lạ lùng, hình như họ biết rằng càng tình cảm bao nhiêu thì mình lại ngại mồm ngại miệng về vấn đề giá cả bấy nhiêu, cho nên họ nói bao nhiêu thì mình cứ đưa bấy nhiêu, cho đến khi mình có dịp biết được giá cả ở chỗ khác như thế nào, rẻ hơn nhiều nơi mình thân quen, thưa anh chị em! Đấy, đấy chỉ là nói làm ăn thương mại với nhau mà đã là như thế! Cứ làm như thương và quý hóa mình lắm đấy! Chẳng qua là chỉ muốn lấy tiền của mình một cách dễ dàng như vậy mà thôi! Cho nên vợ chồng chúng tôi học được bài học là mang danh Kitô Giáo là khác mà người Kitô Giáo là khác. Thưa khác lắm anh chị em!
Bởi người mang danh Kitô Giáo, thì nguy hiểm lắm! Họ chẳng giữ giới luật của Chúa đâu! Nhất là trong giới buôn bán (tôi không vơ đũa cả nắm đâu nhé!). Tôi có dịp được quen rất nhiều người mang danh Kitô Giáo để họ buôn thần bán thánh lắm! Y như quang cảnh mà chúng ta có thể tưởng tượng ở cái cảnh mà dân Do Thái họ buôn bán làm chợ ngay trong Nhà Thờ Phượng của Chúa. Nên Chúa Giêsu mới nổi nóng và giận dữ đánh hất tung tất cả những hàng quán của họ, và đuổi tất cả ra ngoài.
Mang danh Kitô Giáo, không phải mới đây chúng ta mới có, mà là đã có từ thời của Chúa Giêsu kia! Chúa luôn trách mắng những dân sống đạo đức giả này là ai thưa anh chị em!? Có phải họ là những pharisêu, biệt phái, và những nhà thông luật Chúa. Có phải họ càng thông luật Chúa thì họ lại càng xa Chúa vì những hành động và việc làm rất là bỉ ổi của họ, để che đậy mọi công việc sai quấy của họ, ngay cả lợi dụng Lời của Chúa mà đi dụ dỗ hết tiền của những bà già góa nghèo hay không? Thành phần mang danh Kitô Giáo nhiều lắm thưa anh chị em.
Nhưng cũng không thiếu những anh chị em là người Kitô Giáo chính hiệu. Họ sống một cuộc sống hằng ngày đủ dùng, không tham lam, không ghen ghét, không hận thù, không bon chen, bình an, tươi vui, hạnh phúc, và luôn tha thứ, không điều gì có thể làm họ mích lòng mà để bụng cả! Luôn có tấm lòng giúp đỡ những anh chị em có nhu cầu. Cuộc sống hằng ngày của họ là luôn cần đến Chúa. Bởi họ biết chỉ có Chúa duy nhất hằng sống là đem cho họ nguồn vui và hạnh phúc đích thực. Họ biết Chúa lo lắng quan tâm đến họ. Chúa biết họ cần gì, nghĩ gì, lo toan điều gì, và cần gì! Họ phó mặc cho Chúa lo liệu tất cả! Bởi tính toán của con người thì làm sao tốt đẹp cho bằng để Chúa lo liệu và an bài. Những anh chị em này thay vì thời giờ làm những chuyện vô bổ, tranh dành, cướp giựt, hay tranh chấp hơn thua, hay làm những chuyện gây thương tích cho anh chị em mình, thì họ dành nhiều thời giờ để Cầu Nguyện và nói chuyện cùng Chúa. Họ lắng nghe tiếng Chúa để Chúa đem đến cho họ những công việc làm, là khí cụ cho Chúa trong việc đem Tin Mừng của Ngài đến khắp cùng thế giới. Bởi không có Chúa thì chúng ta chỉ là những thứ vô dụng không đáng kể trong một thế giới mà mọi sự tầm thường, không giúp chúng ta đến được sự sống vĩnh cửu là Nhà Cha của chúng ta trên Nước Thiên Đàng.
Vâng, người Kitô Giáo là những con người chúng ta có thể nhận ra họ ngay khi có dịp được tiếp xúc. Họ không khoe khoang, không tự cao tự đại, không lo lắng, không bất an, không dễ bất bình, không hay giận hờn, hay thương cảm, dễ xúc động, và dễ cho đi khi nghe có anh chị em nào đang túng thiếu đang cần đến sự giúp đỡ. Cuộc sống của những anh chị em này rất an bình, từ tốn từ lời ăn tiếng nói đến sự suy nghĩ và việc làm của họ, không hấp tấp, không cầu kỳ, và câu nệ, và v.v.v.
Người Kitô Giáo chính hiệu, chúng ta dễ nhận ra họ lắm thưa anh chị em, bởi họ nói thì ít, mà làm thì nhiều. Họ thường lắng nghe hơn là dành nói. Trách cứ là điều mà họ ít làm và rất tránh, bởi trách mắng hay càm ràm là điều làm cho mọi người chung quanh không cảm thấy thoải mái. Họ nhờ Ơn Chúa mà tánh tình của họ rất nhẫn nại, chịu đựng giỏi, và biết dùng những lời hay mà khuyên lơn, thay vì dậy đời thiên hạ, ngay cả với con cái họ cũng rất tế nhị và tránh né những điều không hay. Họ biết chịu đựng để có mà dâng lên cho Chúa. Họ biết thứ tha để xin Chúa tha thứ tội cho họ. Họ biết làm việc cực nhọc không ươn lười không lợi dụng tiền của và thời giờ của người khác một cách không đúng và không công bằng.
Lời của Chúa thì là Lời Hằng Sống, ai biết lắng tai nghe và đem ra thực hành Lời Chúa, thì là con cái của Chúa ngay tại đời này và cả đời sau. Còn ai nghe Lời của Chúa mà không nghe thì cũng giống như hạt rơi trên sỏi đá không đâm rễ được, mà lại xem chừng như nghe rất Chói Tai. Ai có tai thì nghe.
Thế cho nên Lời của Chúa trong bài Phúc Âm của tuần này có được đón nhận hay không là tùy ở mỗi người chúng ta mà thôi! Chúng ta là người mang danh Kitô Giáo thì sẽ không đón tiếp Chúa, nhưng nếu chúng ta là người Kitô Giáo, thì chẳng những nghe Lời Chúa, mà còn đem ra thực hành, để công trình của Chúa vẫn được tiếp tục trên trần gian này, vì có phải chúng ta tất cả là con cái Chúa và được Chúa tạo dựng nên? Thiên Chúa Ngài thương yêu chúng ta vô cùng và Thánh Giá đã nói lên điều ấy! Amen.
Quả thật, Lời chân thật thì thường nghe chói tai lắm thưa anh chị em! Sỡ dĩ chúng ta hay cho là chói tai, vì lẽ rất thường tình là chúng ta không thích được nghe những Lời chân thật. Vì sao!? Thưa vì chúng ta khi không có Ơn Chúa, thì không một sự việc gì chúng ta suy nghĩ, nói, hay làm mà được đúng đắn hay ngay thẳng cả! Chúng ta hay đi vòng quanh!? Chúng ta hay nói thiếu suy xét!? Chúng ta hay vơ đũa cả nắm!? Chúng ta hay lên mặt dậy đời!? Chúng ta thích gom góp tích lũy, đầy vào túi tham không đáy của chúng ta!? Cho nên không một sự việc gì chúng ta làm mà đúng với Điều Răn và Giới Luật của Thiên Chúa. Ai cũng thuộc làu và nằm lòng 10 Điều Răn của Thiên Chúa đấy chứ, nhưng trong tấm lòng của chúng ta, thường lấy cớ, hay rất nhiều lúc chúng ta không mời Chúa sống cùng với chúng ta suốt 24 tiếng đồng hồ. Hình như rất nhiều người Công Giáo của chúng ta thường chỉ đến với Chúa 1 giờ đồng hồ vào ngày Chúa Nhật tại Thánh Lễ, thế thôi! Mà có nhiều anh chị em cũng lấy cớ để không đến với Chúa nữa đấy!??
Chúa không ở với chúng ta thường nhật, thưa là vì sao vậy anh chị em!? Bởi thường nhật chúng ta phải lo kiếm cơm kiếm áo, nên kiếm cơm một cách trung thực thì chẳng bán được cho ai, mà lại còn thua lỗ, bởi ngoài chợ đời thì thường chẳng ai làm ăn cho chân thật cả! Đồ dổm thì bán đầy ngoài chợ nhưng cứ khoác lác cam đoan là đồ thật, tất cả mọi mặt hàng, không biết tôi nói có quá lắm không? Nhưng đây là những điều thật tôi được đọc từ các linh mục viết bài, tôi thiết nghĩ là họ nói thật. Rồi thì cái cân cũng làm cho nặng hơn thêm, để thay vì lời ít thì thành lời nhiều, có thể thế mà hình như chỉ có người VN mình đi đến đâu cũng trả giá, mà người ngoại quốc họ không làm như vậy! Giá cả thì có để rõ ràng trên mặt hàng, người ngoại quốc họ đi mua sắm thấy giá cao nếu họ thích thì họ vẫn cứ mua, mà giá có rẻ mà họ không thích thì họ cũng chẳng mất thời giờ để đứng xem, nhưng người mình thì hay lắm! Giá đã rẻ mà còn cứ đứng trả giá kỳ kèo không chịu đi, làm tôi cũng khó chịu không dám đứng gần vì. ... (mắc cở).
À rồi thì VN chúng ta cũng thỉnh thoảng có nghe câu, "Đồng Hương ăn Hiếp Đồng Hương", có nghĩa là mang tiếng là chợ VN chúng ta phải giúp đỡ người đồng hương của chúng ta, nhưng sự thật thì hàng, họ bán cao hơn giá những chợ Tầu nhiều, tôi không hiểu vì sao!? Rồi thì những nơi như sửa xe, nhà hàng, và mọi dịch vụ, càng gọi là thân thương, quen biết nhiều tình cảm nhiều, thì lại lấy giá thật cao, hơn cả những nơi mình không quen biết bao giờ, sao vậy nhỉ!?? Có phải đó là điều thật lạ lùng, hình như họ biết rằng càng tình cảm bao nhiêu thì mình lại ngại mồm ngại miệng về vấn đề giá cả bấy nhiêu, cho nên họ nói bao nhiêu thì mình cứ đưa bấy nhiêu, cho đến khi mình có dịp biết được giá cả ở chỗ khác như thế nào, rẻ hơn nhiều nơi mình thân quen, thưa anh chị em! Đấy, đấy chỉ là nói làm ăn thương mại với nhau mà đã là như thế! Cứ làm như thương và quý hóa mình lắm đấy! Chẳng qua là chỉ muốn lấy tiền của mình một cách dễ dàng như vậy mà thôi! Cho nên vợ chồng chúng tôi học được bài học là mang danh Kitô Giáo là khác mà người Kitô Giáo là khác. Thưa khác lắm anh chị em!
Bởi người mang danh Kitô Giáo, thì nguy hiểm lắm! Họ chẳng giữ giới luật của Chúa đâu! Nhất là trong giới buôn bán (tôi không vơ đũa cả nắm đâu nhé!). Tôi có dịp được quen rất nhiều người mang danh Kitô Giáo để họ buôn thần bán thánh lắm! Y như quang cảnh mà chúng ta có thể tưởng tượng ở cái cảnh mà dân Do Thái họ buôn bán làm chợ ngay trong Nhà Thờ Phượng của Chúa. Nên Chúa Giêsu mới nổi nóng và giận dữ đánh hất tung tất cả những hàng quán của họ, và đuổi tất cả ra ngoài.
Mang danh Kitô Giáo, không phải mới đây chúng ta mới có, mà là đã có từ thời của Chúa Giêsu kia! Chúa luôn trách mắng những dân sống đạo đức giả này là ai thưa anh chị em!? Có phải họ là những pharisêu, biệt phái, và những nhà thông luật Chúa. Có phải họ càng thông luật Chúa thì họ lại càng xa Chúa vì những hành động và việc làm rất là bỉ ổi của họ, để che đậy mọi công việc sai quấy của họ, ngay cả lợi dụng Lời của Chúa mà đi dụ dỗ hết tiền của những bà già góa nghèo hay không? Thành phần mang danh Kitô Giáo nhiều lắm thưa anh chị em.
Nhưng cũng không thiếu những anh chị em là người Kitô Giáo chính hiệu. Họ sống một cuộc sống hằng ngày đủ dùng, không tham lam, không ghen ghét, không hận thù, không bon chen, bình an, tươi vui, hạnh phúc, và luôn tha thứ, không điều gì có thể làm họ mích lòng mà để bụng cả! Luôn có tấm lòng giúp đỡ những anh chị em có nhu cầu. Cuộc sống hằng ngày của họ là luôn cần đến Chúa. Bởi họ biết chỉ có Chúa duy nhất hằng sống là đem cho họ nguồn vui và hạnh phúc đích thực. Họ biết Chúa lo lắng quan tâm đến họ. Chúa biết họ cần gì, nghĩ gì, lo toan điều gì, và cần gì! Họ phó mặc cho Chúa lo liệu tất cả! Bởi tính toán của con người thì làm sao tốt đẹp cho bằng để Chúa lo liệu và an bài. Những anh chị em này thay vì thời giờ làm những chuyện vô bổ, tranh dành, cướp giựt, hay tranh chấp hơn thua, hay làm những chuyện gây thương tích cho anh chị em mình, thì họ dành nhiều thời giờ để Cầu Nguyện và nói chuyện cùng Chúa. Họ lắng nghe tiếng Chúa để Chúa đem đến cho họ những công việc làm, là khí cụ cho Chúa trong việc đem Tin Mừng của Ngài đến khắp cùng thế giới. Bởi không có Chúa thì chúng ta chỉ là những thứ vô dụng không đáng kể trong một thế giới mà mọi sự tầm thường, không giúp chúng ta đến được sự sống vĩnh cửu là Nhà Cha của chúng ta trên Nước Thiên Đàng.
Vâng, người Kitô Giáo là những con người chúng ta có thể nhận ra họ ngay khi có dịp được tiếp xúc. Họ không khoe khoang, không tự cao tự đại, không lo lắng, không bất an, không dễ bất bình, không hay giận hờn, hay thương cảm, dễ xúc động, và dễ cho đi khi nghe có anh chị em nào đang túng thiếu đang cần đến sự giúp đỡ. Cuộc sống của những anh chị em này rất an bình, từ tốn từ lời ăn tiếng nói đến sự suy nghĩ và việc làm của họ, không hấp tấp, không cầu kỳ, và câu nệ, và v.v.v.
Người Kitô Giáo chính hiệu, chúng ta dễ nhận ra họ lắm thưa anh chị em, bởi họ nói thì ít, mà làm thì nhiều. Họ thường lắng nghe hơn là dành nói. Trách cứ là điều mà họ ít làm và rất tránh, bởi trách mắng hay càm ràm là điều làm cho mọi người chung quanh không cảm thấy thoải mái. Họ nhờ Ơn Chúa mà tánh tình của họ rất nhẫn nại, chịu đựng giỏi, và biết dùng những lời hay mà khuyên lơn, thay vì dậy đời thiên hạ, ngay cả với con cái họ cũng rất tế nhị và tránh né những điều không hay. Họ biết chịu đựng để có mà dâng lên cho Chúa. Họ biết thứ tha để xin Chúa tha thứ tội cho họ. Họ biết làm việc cực nhọc không ươn lười không lợi dụng tiền của và thời giờ của người khác một cách không đúng và không công bằng.
Lời của Chúa thì là Lời Hằng Sống, ai biết lắng tai nghe và đem ra thực hành Lời Chúa, thì là con cái của Chúa ngay tại đời này và cả đời sau. Còn ai nghe Lời của Chúa mà không nghe thì cũng giống như hạt rơi trên sỏi đá không đâm rễ được, mà lại xem chừng như nghe rất Chói Tai. Ai có tai thì nghe.
Thế cho nên Lời của Chúa trong bài Phúc Âm của tuần này có được đón nhận hay không là tùy ở mỗi người chúng ta mà thôi! Chúng ta là người mang danh Kitô Giáo thì sẽ không đón tiếp Chúa, nhưng nếu chúng ta là người Kitô Giáo, thì chẳng những nghe Lời Chúa, mà còn đem ra thực hành, để công trình của Chúa vẫn được tiếp tục trên trần gian này, vì có phải chúng ta tất cả là con cái Chúa và được Chúa tạo dựng nên? Thiên Chúa Ngài thương yêu chúng ta vô cùng và Thánh Giá đã nói lên điều ấy! Amen.