Cả thế giới hiện nay đang dõi mắt nhìn về Haiti. Cảm thương cho một quốc gia thật nghèo khổ, nghèo khổ dưới cái mức nghèo khổ so với mức sống của cả toàn thế giới!? Có đọc và học hỏi thì mới biết xa và hiểu rộng, chứ cùng là con người được Thiên Chúa tạo dựng nên mà tại sao anh chị em Haiti của chúng ta lại có thể sống còn bằng những cái bánh đất??? Thương cảm quá! Tội nghiệp quá! Kinh khủng quá! Phải không thưa anh chị em?? Con cái chúng ta đôi khi lỡ tay làm rớt thức ăn xuống đất, thật là bẩn thỉu nếu chúng ta không bảo con em chúng ta vứt vào thùng rác, vì sợ con ăn vi trùng sẽ vào trong bụng, mà sanh ra bệnh tật chăng!? Vâng thưa thật phải như thế! Khoa học dậy chúng ta rằng thức ăn làm cho chúng ta khoẻ mạnh là phải để đúng
độ lạnh cho thức ăn lạnh, và nhiệt độ đúng cho thức ăn nóng, và phải sạch sẽ ăn ngay sau khi nấu, chứ đừng để ngoài sẽ bị bệnh vì nhiều lý do, nào là ruồi kiến nhặng chúng bu vào, rồi thì khi để thức ăn ở ngoài tự chúng sẽ sanh nở những con vi khuẩn không tốt. Rồi một khi chúng sanh nở ra ở một độ nhiệt mà thích hợp, thì sau đó chúng sẽ sanh sôi nẩy nở thật là nhiều, và sẽ làm cho chúng ta bệnh ngay.
Thế mà tôi còn nhớ từ hồi còn nhỏ, con nhà nghèo mà thưa anh chị em, một cây cà rem là cả chục đứa chia sẻ. Cây cà rem lỡ mà có rớt xuống đất thì lập tức được lượm lên, một là quẹt ngay vào tay áo, hai là lấy tay hất đất dơ ra, và ba là liếm hay cắn cho thật sạch chỗ dơ bẩn, rồi thì tiếp tục ăn, vẫn ngon vẫn ngọt như thường. Thức ăn bày bán đầy ngoài cửa trường học thật không gì ngon cho bằng khi tôi còn nhỏ, mặc cho dù ruồi ơi là ruồi, nhưng con nít mà lị, biết gì là sạch hay dơ, miễn là có ăn là hạnh phúc lắm rồi! Chứ chưa kể khi có rất nhiều lần đứng tựa cột mà xem chúng bạn được ăn.
Theo thời gian thì tất cả chúng ta lớn lên, và tùy theo gia cảnh, có được diễm phúc đi học hay không, để hiểu được rằng, cái ăn cái mặc mới thật là quan trọng, cho cái bao tử và sức khoẻ của chúng ta vô cùng. Cảm tạ Thiên Chúa gia đình chúng tôi Chúa ban cho hằng ngày dùng đủ. Đủ là vì chúng tôi biết thế nào là đủ. Đủ trong ơn ban của Chúa. Có nghĩa không đòi hỏi, không đua đòi, không bon chen, không tham lam, không ganh ghét những ai hơn mình, không than vãn khi có những lúc thiếu thốn, hoặc cái muốn thỉnh thoảng cũng vờn trước mắt đấy chứ!?? Nhưng tất cả những thứ nhẩy múa trước mặt, Chúa ban cho tôi thuốc để trừ khử chúng thật dễ dàng, vì hiểu được rằng những thứ ấy chỉ cho chúng tôi những phiền phức và mất hạnh phúc gia đình, và xa Chúa, là điều chúng tôi không ao ước.
Chúng ta phải luôn cảm tạ Thiên Chúa vì biết rằng hằng ngày Chúa nuôi dưỡng chúng ta, nhất là cái bao tử luôn hoành hành và làm chúng ta thật khó chịu nếu chúng ta bị đói. Có ai hiểu được cái đói cồn đói cào ra sao chưa nhỉ!? Chứ tôi thì rất hiểu cái đói ra làm sao, vì thuở nhỏ tôi bị đói luôn, vì cảnh nhà nghèo đơn chiếc, mẹ tôi thân góa phụ, một nách 3 đứa con, đứa thì bà gởi cho hội dục mỹ, còn tôi thì còn quá nhỏ nên bà gởi cho ai trong xóm để bà còn đi làm kiếm tiền lo cho con, tất cả đều còn nhỏ. Hồi nhỏ tôi không nhớ bà gởi tôi cho hàng xóm trông chừng làm sao, nhưng tôi nhớ tôi đi lang thang về nhà, nhưng nhà thì tối om, cửa đóng then cài, không vào được, và cứ đi lang thang, chắc thiên hạ cứ rủ nhau mà đi kiếm tôi chắc!??
Nên tôi hiểu lắm thưa anh chị em, cái đói bụng nó cồn cào nó thật khó chịu, và có thể ai đưa gì nhai được là cũng ăn. ... Nhưng tôi chưa từng nhớ là tôi bị ai cho ăn bánh đất để độ nhật bao giờ??? Tôi có nhớ được ăn cơm với chuối, ăn cơm với muối cục, nhưng đất ư!? Chắc hẳn là không!!!
Tôi thật tình không hiểu và có anh chị em nào từng thấy con bọ nào sống dưới đất mà chúng ăn đất để sống không nhỉ!?? Tôi thấy hình như Thiên Chúa tạo ra tất cả mọi loài đầy dẫy mặt đất là để cho con này chúng ăn con kia, con kia lại ăn con nọ, hình như là để quân bằng con số, để chúng không sinh sản đầy mặt đất, dành hết chỗ sống của con người, chứ không con nào phải ăn đất cả!?? Thế mà hình ảnh đẹp đẽ của Chúa tác tạo, mà đến nỗi nghèo cùng khổ, ăn bánh đất để nuôi thân??? Đất là nơi chôn chúng ta phải không, chứ đất nào lại nuôi thân thể của chúng ta được chứ! Ai bảo Thiên Chúa không yêu thương anh chị em chúng ta ở Haiti? Ai bảo động đất đấy lại không phải là ý muốn của Thiên Chúa? Chúa thương anh chị em
Haiti của chúng ta nhiều nhiều lắm, thưa anh chị em! Nên Chúa đã giải thoát anh chị em chúng ta bằng một trận thiên tai động đất giật thật mạnh, để giúp anh chị em chúng ta ra đi không đau đớn không luyến tiếc không biết chuyện gì xẩy ra!??? Còn những anh chị em nào còn ở lại, thì có phải Chúa có chương trình cho họ hay không?
Chúng ta thường hay xét đoán mọi sự dưới con mắt thịt của mình, mà không hiểu nổi chương trình của Chúa đâu! Có phải trong Phúc Âm Chúa dậy chúng ta rằng mọi thiên tai và chiến tranh trên thế giới chúng phải được xẩy ra, còn ngày quang lâm thì chỉ có mình Thiên Chúa Cha là biết mà thôi, chứ Người còn không được biết cơ mà! Thì có phải mọi thứ trong vũ trụ đã được Thiên Chúa Cha sắp xếp thật toàn mỹ, để chương trình nuôi sống con người, và vạn vật cứ thế mà xoay vần, trong bàn tay vô cùng toàn năng của Thiên Chúa Cha? Mọi thứ trên đời có phải vô cùng phức tạp cho con người mà không một ai có thể phân tách cho được, cho nên Chúa thấy chúng ta là những con người không được tốt, và chỉ có Con Ngài là có thể đem chúng ta trở về con
đường chân chính, chỉ có cách tốt nhất là cho Con Một của Ngài xuống trần gian, dậy cho chúng ta thật nhiều điều Giới Răn, để giúp chúng ta sống tốt lành, và có ngày trở về Quê Cha trên Nước Thiên Đàng, cùng hằng sống muôn đời bên Ba Ngôi Thiên Chúa và Mẹ Maria.
Thế cho nên chúng ta cũng đừng thắc mắc quá về chương trình của Ngài, mà hãy nên sống tốt trong những điều Ngài dậy dỗ chúng ta, là luôn đưa tay ra giúp đỡ anh chị em chúng ta có nhu cầu, và thiết thực nhất là giúp đỡ anh chị em Haiti của chúng ta đang gặp nạn. Vâng, đây là dịp cho chúng ta đưa tay ra cứu vớt và giúp đỡ những nạn nhân đang cần sự trợ giúp của chúng ta?? Hãy góp gió thì thành bão? Hãy góp một đồng thì sẽ có bạc triệu? Hãy cho một giọt nước thì sẽ thành ao, hồ, sông biển cả?? Hãy góp một bàn tay thì sẽ có một xóm, giáo xứ, làng xã ấp, tỉnh, hay một quốc gia, sống trong an bình và hạnh phúc.
Vì chỉ có Đức Bác Ái, mới giúp tất cả chúng ta trở về Quê Cha trong an bình và hạnh phúc. Còn, mọi Đức khác sẽ qua đi vì chúng chỉ có giới hạn mà thôi!
Xin Ba Ngôi Thiên Chúa! Đem tất cả anh chị em Haiti của chúng con sớm được về Trời, hưởng Nhan Thánh Chúa, trong niềm vui, hạnh phúc của vĩnh cửu, không còn bị ăn Bánh Đất nữa, mà hằng ngày Chúa sẽ thết đãi anh chị em Haiti chúng con của ăn chưa từng bao giờ được thấy, và cũng chưa từng bao giờ được nếm. Amen.
độ lạnh cho thức ăn lạnh, và nhiệt độ đúng cho thức ăn nóng, và phải sạch sẽ ăn ngay sau khi nấu, chứ đừng để ngoài sẽ bị bệnh vì nhiều lý do, nào là ruồi kiến nhặng chúng bu vào, rồi thì khi để thức ăn ở ngoài tự chúng sẽ sanh nở những con vi khuẩn không tốt. Rồi một khi chúng sanh nở ra ở một độ nhiệt mà thích hợp, thì sau đó chúng sẽ sanh sôi nẩy nở thật là nhiều, và sẽ làm cho chúng ta bệnh ngay.
Thế mà tôi còn nhớ từ hồi còn nhỏ, con nhà nghèo mà thưa anh chị em, một cây cà rem là cả chục đứa chia sẻ. Cây cà rem lỡ mà có rớt xuống đất thì lập tức được lượm lên, một là quẹt ngay vào tay áo, hai là lấy tay hất đất dơ ra, và ba là liếm hay cắn cho thật sạch chỗ dơ bẩn, rồi thì tiếp tục ăn, vẫn ngon vẫn ngọt như thường. Thức ăn bày bán đầy ngoài cửa trường học thật không gì ngon cho bằng khi tôi còn nhỏ, mặc cho dù ruồi ơi là ruồi, nhưng con nít mà lị, biết gì là sạch hay dơ, miễn là có ăn là hạnh phúc lắm rồi! Chứ chưa kể khi có rất nhiều lần đứng tựa cột mà xem chúng bạn được ăn.
Theo thời gian thì tất cả chúng ta lớn lên, và tùy theo gia cảnh, có được diễm phúc đi học hay không, để hiểu được rằng, cái ăn cái mặc mới thật là quan trọng, cho cái bao tử và sức khoẻ của chúng ta vô cùng. Cảm tạ Thiên Chúa gia đình chúng tôi Chúa ban cho hằng ngày dùng đủ. Đủ là vì chúng tôi biết thế nào là đủ. Đủ trong ơn ban của Chúa. Có nghĩa không đòi hỏi, không đua đòi, không bon chen, không tham lam, không ganh ghét những ai hơn mình, không than vãn khi có những lúc thiếu thốn, hoặc cái muốn thỉnh thoảng cũng vờn trước mắt đấy chứ!?? Nhưng tất cả những thứ nhẩy múa trước mặt, Chúa ban cho tôi thuốc để trừ khử chúng thật dễ dàng, vì hiểu được rằng những thứ ấy chỉ cho chúng tôi những phiền phức và mất hạnh phúc gia đình, và xa Chúa, là điều chúng tôi không ao ước.
Chúng ta phải luôn cảm tạ Thiên Chúa vì biết rằng hằng ngày Chúa nuôi dưỡng chúng ta, nhất là cái bao tử luôn hoành hành và làm chúng ta thật khó chịu nếu chúng ta bị đói. Có ai hiểu được cái đói cồn đói cào ra sao chưa nhỉ!? Chứ tôi thì rất hiểu cái đói ra làm sao, vì thuở nhỏ tôi bị đói luôn, vì cảnh nhà nghèo đơn chiếc, mẹ tôi thân góa phụ, một nách 3 đứa con, đứa thì bà gởi cho hội dục mỹ, còn tôi thì còn quá nhỏ nên bà gởi cho ai trong xóm để bà còn đi làm kiếm tiền lo cho con, tất cả đều còn nhỏ. Hồi nhỏ tôi không nhớ bà gởi tôi cho hàng xóm trông chừng làm sao, nhưng tôi nhớ tôi đi lang thang về nhà, nhưng nhà thì tối om, cửa đóng then cài, không vào được, và cứ đi lang thang, chắc thiên hạ cứ rủ nhau mà đi kiếm tôi chắc!??
Nên tôi hiểu lắm thưa anh chị em, cái đói bụng nó cồn cào nó thật khó chịu, và có thể ai đưa gì nhai được là cũng ăn. ... Nhưng tôi chưa từng nhớ là tôi bị ai cho ăn bánh đất để độ nhật bao giờ??? Tôi có nhớ được ăn cơm với chuối, ăn cơm với muối cục, nhưng đất ư!? Chắc hẳn là không!!!
Tôi thật tình không hiểu và có anh chị em nào từng thấy con bọ nào sống dưới đất mà chúng ăn đất để sống không nhỉ!?? Tôi thấy hình như Thiên Chúa tạo ra tất cả mọi loài đầy dẫy mặt đất là để cho con này chúng ăn con kia, con kia lại ăn con nọ, hình như là để quân bằng con số, để chúng không sinh sản đầy mặt đất, dành hết chỗ sống của con người, chứ không con nào phải ăn đất cả!?? Thế mà hình ảnh đẹp đẽ của Chúa tác tạo, mà đến nỗi nghèo cùng khổ, ăn bánh đất để nuôi thân??? Đất là nơi chôn chúng ta phải không, chứ đất nào lại nuôi thân thể của chúng ta được chứ! Ai bảo Thiên Chúa không yêu thương anh chị em chúng ta ở Haiti? Ai bảo động đất đấy lại không phải là ý muốn của Thiên Chúa? Chúa thương anh chị em
Haiti của chúng ta nhiều nhiều lắm, thưa anh chị em! Nên Chúa đã giải thoát anh chị em chúng ta bằng một trận thiên tai động đất giật thật mạnh, để giúp anh chị em chúng ta ra đi không đau đớn không luyến tiếc không biết chuyện gì xẩy ra!??? Còn những anh chị em nào còn ở lại, thì có phải Chúa có chương trình cho họ hay không?
Chúng ta thường hay xét đoán mọi sự dưới con mắt thịt của mình, mà không hiểu nổi chương trình của Chúa đâu! Có phải trong Phúc Âm Chúa dậy chúng ta rằng mọi thiên tai và chiến tranh trên thế giới chúng phải được xẩy ra, còn ngày quang lâm thì chỉ có mình Thiên Chúa Cha là biết mà thôi, chứ Người còn không được biết cơ mà! Thì có phải mọi thứ trong vũ trụ đã được Thiên Chúa Cha sắp xếp thật toàn mỹ, để chương trình nuôi sống con người, và vạn vật cứ thế mà xoay vần, trong bàn tay vô cùng toàn năng của Thiên Chúa Cha? Mọi thứ trên đời có phải vô cùng phức tạp cho con người mà không một ai có thể phân tách cho được, cho nên Chúa thấy chúng ta là những con người không được tốt, và chỉ có Con Ngài là có thể đem chúng ta trở về con
đường chân chính, chỉ có cách tốt nhất là cho Con Một của Ngài xuống trần gian, dậy cho chúng ta thật nhiều điều Giới Răn, để giúp chúng ta sống tốt lành, và có ngày trở về Quê Cha trên Nước Thiên Đàng, cùng hằng sống muôn đời bên Ba Ngôi Thiên Chúa và Mẹ Maria.
Thế cho nên chúng ta cũng đừng thắc mắc quá về chương trình của Ngài, mà hãy nên sống tốt trong những điều Ngài dậy dỗ chúng ta, là luôn đưa tay ra giúp đỡ anh chị em chúng ta có nhu cầu, và thiết thực nhất là giúp đỡ anh chị em Haiti của chúng ta đang gặp nạn. Vâng, đây là dịp cho chúng ta đưa tay ra cứu vớt và giúp đỡ những nạn nhân đang cần sự trợ giúp của chúng ta?? Hãy góp gió thì thành bão? Hãy góp một đồng thì sẽ có bạc triệu? Hãy cho một giọt nước thì sẽ thành ao, hồ, sông biển cả?? Hãy góp một bàn tay thì sẽ có một xóm, giáo xứ, làng xã ấp, tỉnh, hay một quốc gia, sống trong an bình và hạnh phúc.
Vì chỉ có Đức Bác Ái, mới giúp tất cả chúng ta trở về Quê Cha trong an bình và hạnh phúc. Còn, mọi Đức khác sẽ qua đi vì chúng chỉ có giới hạn mà thôi!
Xin Ba Ngôi Thiên Chúa! Đem tất cả anh chị em Haiti của chúng con sớm được về Trời, hưởng Nhan Thánh Chúa, trong niềm vui, hạnh phúc của vĩnh cửu, không còn bị ăn Bánh Đất nữa, mà hằng ngày Chúa sẽ thết đãi anh chị em Haiti chúng con của ăn chưa từng bao giờ được thấy, và cũng chưa từng bao giờ được nếm. Amen.