NGỌC PHỤC SINH (Thơ)

Con ngồi đây

Trong thanh vắng

Nhìn chuỗi ngọc lóng lánh trên tay.

Ôi! Chuỗi ngọc diệu kỳ

Kết bằng những hạt nước mắt

Mong manh, sũng buồn

Của những tháng ngày

Ðầy khổ đau quay quắt!

Này là hạt nước mắt tủi thân

Từ tâm hồn của kẻ nghèo, đơn chất

Ðây, hạt nước mắt của tình yêu chân thật

Không hiểu vì sao bị lãnh đạm chối từ?

Này hạt nước mắt ê chề.

Của tình đời nhiều bội phản.

Hạt này nữa,

Của nỗi buồn bị hiểu oan.

Thêm hạt này,

Hạt ân hận khi lầm lỗi

Này, những hạt đã rơi.

Khi cô đơn cao chất ngất.

Những hạt của đớn đau mất mát.

Của tột cùng lo sợ.

Hoảng hốt kiếm tìm nơi che chở.

Ôi! Những giọt nước mắt rơi.

Vì kiếp người.

Lầm than nơi dương thế

Ðức Giêsu đã hứng cho tất cả.

Ngài hoà những giọt nước mắt của nhân gian.

Và những giọt lệ của Mẹ Maria

Ðớn đau nhìn con chết dần trên thập tự

Ðức Giêsu đã hoà từng giọt lệ

Vào những giọt máu của chính mình

Ðể biến thành những hạt Ngọc Phục Sinh.

Này những hạt lệ ngọc

Trong tay con mân mê

Tuy đánh dấu một thời con than khóc

Mà giờ đây

Lòng con sao nhẹ nhàng, siêu thoát

Vì những giọt nước mắt

Của con và của cả nhân gian

Là nước mắt đã Phục Sinh

Biến thành những hạt ngọc!