CHỮ NHẤT BẺ LÀM ĐÔI CŨNG KHÔNG BIẾT

N2T


Trong góc một thư viện nọ của nước Nhật, thường có một lão hòa thượng ngồi tham thiền tĩnh tọa.

Viên quản lý thư viện hỏi ông ta:

- “Từ trước đến nay tôi không thấy ông đọc kinh sách ?”

Lão hòa thượng trả lời:

- “Tôi không có cơ hội đọc sách biết chữ.”

- “Thật là mất mặt, coi dáng hòa thượng của ông như thế nên có năng lực đọc sách, tôi dạy ông nhé, ông thấy thế nào ?”


- “Được”, lão hòa thượng chỉ vào mình hỏi: “Xin nói cho tôi biết, đây là cái gì ?”

(Lắng nghe của loài ếch)

Suy tư:

Có một vài giáo dân nhìn một vài linh mục bề ngoài ra dáng quê mùa, thì trong lòng không phục, không tôn trọng, rồi có những lời lẽ phê bình sau lưng các ngài, họ chỉ nhìn thấy dáng vẻ bên ngoài quê mùa của các linh mục ấy, nhưng họ không biết rằng dù linh mục đẹp trai thông minh, đối xử ga-lăng với mọi người, hoặc linh mục quê mùa thì cũng được đào tạo từ trong chủng viện mà ra, cùng học một chương trình, cùng được đào tạo từ những bài học tu đức như nhau.v.v...và không dễ gì làm linh mục nếu bề trên và các linh mục giáo sư không nhận xét, phê bình đạo đức và tư cách học vấn trình độ của các ngài.

Có rất nhiều linh mục trong Giáo Hội xem ra quê mùa nhưng lại là những bậc thánh vĩ đại như thánh Gioan Maria Vianney, hay như chân phước giáo hoàng Gioan XXIII.

Thiên Chúa không nhìn bên ngoài nhưng coi trọng bên trong tâm hồn của con người; con người ta thường là bất toàn, nên hay nhìn bên ngoài để đánh giá tốt xấu con người của người khác...

Nhìn nét bên ngoài của người khác rồi phê bình họ, thì đúng là chữ nhất bẻ đôi cũng không biết.

-----------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com