LÁNH NẠN
Nhà của kinh sư Na-lu-tin bị hỏa hoạn, ông ta trèo lên nhà lánh nạn, một mình đứng trên nóc nhà, dáng rất nguy kịch. Bạn của ông ta vội vàng chạy đến, căng một tấm thảm trên đường phố có mấy người nắm chặt, sau đó hét lớn với ông ta: “Mau nhảy xuống, kinh sư, mau nhảy xuống.”
Na-lu-tin trả lời:
- “Ô, không được, ta không nhảy, ta biết mấy người các ngươi, khi ta vừa nhảy là các ngươi sẽ buông tay ra và cười thầm trong bụng.”
- “Đừng cố chấp nữa, kinh sư, đây không phải là chuyện đùa, nhảy xuống mau.”
- “Không được”, Na-lu-tin tiếp lời: “Ta không tin tưởng các ngươi, đem tấm thảm trải ra trên đất thì ta nhảy xuống ngay.”
(Lắng nghe của loài ếch)
Suy tư:
Bạn bè trong cơn hoạn nạn mà không tin tưởng nhau, thì chứng tỏ trong cuộc sống họ thường hồ nghi tất cả những việc làm tốt xấu của bạn bè.
Người Ki-tô hữu có một “khuyết điểm” rất dễ thương, đó là luôn tin tưởng bạn bè, dù bạn bè chơi xấu, dù bạn bè hứa lèo, dù bạn bè tráo trở thì họ vẫn cứ tin, bởi vì họ luôn thực hành lời dạy của Chúa Giê-su: yêu thương. Chỉ có yêu thương mới đặt tin yêu vào bạn bè và tha nhân, chỉ có yêu thương mới không câu nệ tính xấu và khuyết điểm của bạn bè.
Đặt tấm thảm trên đất và sợ bạn bè buông thảm ra thì có khác nhau gì, có khi bỏ tấm thảm trên đất thì thảm hại hơn bạn bè buông tấm thảm, chỉ có một điều tệ hại nhất, đó chính là không tin tưởng vào sự chí tình của bạn bè.
Tin tưởng và phó thác vào Thiên Chúa là căn bản để chúng ta yêu thương tha nhân, bởi vì Thiên Chúa là nơi an toàn nhất để cho chúng ta lánh nạn.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Nhà của kinh sư Na-lu-tin bị hỏa hoạn, ông ta trèo lên nhà lánh nạn, một mình đứng trên nóc nhà, dáng rất nguy kịch. Bạn của ông ta vội vàng chạy đến, căng một tấm thảm trên đường phố có mấy người nắm chặt, sau đó hét lớn với ông ta: “Mau nhảy xuống, kinh sư, mau nhảy xuống.”
Na-lu-tin trả lời:
- “Ô, không được, ta không nhảy, ta biết mấy người các ngươi, khi ta vừa nhảy là các ngươi sẽ buông tay ra và cười thầm trong bụng.”
- “Đừng cố chấp nữa, kinh sư, đây không phải là chuyện đùa, nhảy xuống mau.”
- “Không được”, Na-lu-tin tiếp lời: “Ta không tin tưởng các ngươi, đem tấm thảm trải ra trên đất thì ta nhảy xuống ngay.”
(Lắng nghe của loài ếch)
Suy tư:
Bạn bè trong cơn hoạn nạn mà không tin tưởng nhau, thì chứng tỏ trong cuộc sống họ thường hồ nghi tất cả những việc làm tốt xấu của bạn bè.
Người Ki-tô hữu có một “khuyết điểm” rất dễ thương, đó là luôn tin tưởng bạn bè, dù bạn bè chơi xấu, dù bạn bè hứa lèo, dù bạn bè tráo trở thì họ vẫn cứ tin, bởi vì họ luôn thực hành lời dạy của Chúa Giê-su: yêu thương. Chỉ có yêu thương mới đặt tin yêu vào bạn bè và tha nhân, chỉ có yêu thương mới không câu nệ tính xấu và khuyết điểm của bạn bè.
Đặt tấm thảm trên đất và sợ bạn bè buông thảm ra thì có khác nhau gì, có khi bỏ tấm thảm trên đất thì thảm hại hơn bạn bè buông tấm thảm, chỉ có một điều tệ hại nhất, đó chính là không tin tưởng vào sự chí tình của bạn bè.
Tin tưởng và phó thác vào Thiên Chúa là căn bản để chúng ta yêu thương tha nhân, bởi vì Thiên Chúa là nơi an toàn nhất để cho chúng ta lánh nạn.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com