Chúa Giê- su Chịu Phép Rửa – Năm C (Isaiah 40: 1-5, 9-11; Psalm 104; Titus 2:11-14, 3: 4-7; Luke 3: 15-16, 21-22)

Đọc đoạn trích từ Isaiah mà không nghe những âm hưởng của một Messiah-Handel (Handel, George Fideric, 1685 – 1759, nhà soạn nhạc người Anh, sinh ở Đức) thì quả là khó. Những vần thơ trác tuyệt này từ “đoản khúc vỗ về” của Isaiah buông xuống lời chào mừng thính giác. Sự khổ đau đã trải qua và kết thúc. Tất cả những cấm đoán đã chìm vào quá khứ. Ở đây không có “đổ máu và hăm dọa” từ Thiên Chúa, chỉ có những lời dịu dàng êm ái và hình ảnh của đám mục đồng tụ tập chăm sóc đàn cừu. Thiên Chúa không quên họ và không quay lưng lại với họ.

Nhưng có một thử thách. Có thể uy quyền và sự thưởng phạt gợi ý rằng một lần nữa người bênh vực quyền lợi của Israel chống lại kẻ thù của họ. Nhưng trong tương lai sẽ giành rất ít chiến thắng áp đảo và Israel bị đánh tơi bời khắp nơi bởi những sức mạnh siêu cường tham chiến chẳng hạn như Ba tư, Hy Lạp và cuối cùng là những người La Mã.

Sự vỗ về an ủi của Thiên Chúa là ý nghĩa hồi sinh một dân tộc chứ không phải một thực thể chính trị. Có lẽ dòng dài nhất trong đoạn trích là lời yêu cầu Israel (dưới cái tên Zion và Jerusalem) hành động như một người đưa tin mang đi tin tức tốt lành. Và chúng ta có thể sử dụng một số tin lành vì nó đôi khi có thể như nguồn cung cấp tóm lược. Nhưng những tin lành ấy ở đây là một điều gì đó đơn thuần và uyên thâm: nơi đây là Thiên Chúa của các bạn!

Trong một thế giới mà niềm tin nơi Thiên Chúa đối với nhiều người khó vươn cao, món quà vô giá mà chúng ta có thể cho đi là tuyên xưng Thiên Chúa trong một chừng mực nào đó khả tín, an ủi, hân hoan. Việc tuyên xưng Thiên Chúa trong thời đại của chính chúng ta phải vượt lên trên những gì là phương châm và xảo ngôn. Nó không được phép phân chia và chối bỏ hoặc thực hiện bạo lực bằng bất cứ cách nào, mà phải đưa ra hy vọng, khuyến khích và mục đích ý nghĩa. Đó là sứ mệnh của Chúa Giê-su và nó đã gây ra những cuộc bút chiến, tranh luận và những mối bất đồng cuối cùng dẫn đến cái chết của Người. Nhưng việc tuyên xưng đó hôm nay ít gây tranh cãi, bất đồng.

Cái thiện và lòng nhân từ bác ái tiềm ẩn kết quả mang danh vì Chúa Giê-su, sự biểu lộ tuyệt đối ân sủng của Thiên Chúa là ai. Cuộc đời, cái chết và sự sống lại của Người là để tất cả có thể lãnh nhận ơn cứu độ. Tốt hơn hết, sự cứu rỗi mà Người mang đến cho chúng ta là điều gì đó mà chúng ta thụ hưởng hoặc để mà chúng ta có quyền thế. Nếu nó là như vậy, chúng ta chắc chắn sẽ trở nên kiêu căng, ích kỷ với thái độ của chúng ta có thể khinh thường những ai mà ngỡ rằng những người đó hèn mọn tâm hồn. Nhưng đó là món quà và phải được chấp nhận vì như thế bằng một sự thú nhận khiêm nhường của sự yếu đuối và lỗi lầm để sống theo như hình ảnh của Thiên Chúa mà chúng ta được tạo dựng. Đây không phải là ngõ tắt lối rẽ bởi bất kỳ ý nghĩa nào vì Chúa giê-su dạy chúng ta một đường lối thích hợp để sống một cuộc sống thánh thiện. Một cuộc sống hoàn toàn thay đổi là một báo hiệu tốt lành mà chúng ta thực sự đón nhận món quà của Người vào tâm hồn mình và đáp lại hồng ân ấy. Một cuộc sống hân hoan và thánh thiện là cách tốt nhất mà chúng ta có thể gửi đến Thiên Chúa với lòng tri ân.

Sự kiện Chúa Giê-su chịu phép rủa từ đôi tay của Gio-an Tẩy giả là cội nguồn của tình trạng hoang mang bối rối và mối quan tâm đối với những Ki-tô hữu đầu tiên. Phép rửa của Thánh Gio-an là một trong những ăn năn hối cải. Chúa Giê-su cần gì để trở nên vô tội, đã chịu phép rửa như vậy? Mỗi trong bốn tác giả viết Phúc âm, mỗi người đã kể câu chuyện này một cách khác nhau trong một nỗ lực để giải thích điều này. Thánh Lu-ca đã che giấu sự việc mà phép rửa đã chạm vào tay của Thánh Gio-an và thậm chí đã phát biểu rằng ông đã bị chặn lại.

Nhưng có một khía cạnh khác đối với phép rửa, chẳng hạn sự kết nạp và soi sáng. Chúa Giê-su đã chia sẻ những trải nghiệm loài người của chúng ta và đối với Người phép rửa là bước ngoặt trong cuộc đời của Người – không quay trở lại sau này. Điều này được thực hiện một cách rõ ràng bởi sự kiện mà Chúa Giê-su cầu nguyện sau khi chịu phép rửa. Một điểm duy nhất được hình thành bởi Thánh Lu-ca. Trong Tim Mừng của Thánh Lu-ca, Chúa Giê-su luôn tìm thấy trong lời cầu nguyện những điểm khắt khe trong cuộc sống của Người. Tiếng nói của Thiên Chúa đã làm bản chất và sứ mệnh của Chúa Giê-su hiển nhiên đối với Người. Từ điểm này hướng tới cái nhìn của Người tập trung vào Jerusalem, thành phố định mệnh của Người. Và Gio-an Tẩy giả đưa ra lời gợi ý nhẹ nhàng ý nhị về điều gì đó thật xa xôi, vì bởi phép rửa của Người, cuộc đời và cái chết của Chúa Giê-su sẽ mở ra quyền năng của Chúa Thánh Thần.

Phép rửa của chính mỗi chúng ta góp phần vào sứ mệnh của Chúa Giê-su và một con đường xa hơn nữa để “được cứu rỗi”. Đó là lời kêu gọi trước tình mộn đệ, phục vụ và sự sống trong mối giao hòa với ý nguyên của Thiên Chúa.

(Nguồn: Regis College – The Chool of Theology)