Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Đông phương tìm đến Giêrusalem. Các ông nói: "Vua người Do-thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Đông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người". (Mt 2, 1-12).

Trên 2000 ngàn năm trước đây ba nhà đạo sĩ từ Đông Phương xem sao mà đoán biết được ở Giêrusalem có một trẻ sơ sinh được sinh ra đời là Vua người Do Thái, nhưng không biết chính xác Vua Do Thái ấy được sinh ra ở đâu!? Có phải câu chuyện trên của ba nhà Đạo Sĩ ấy nghe có phải là chuyện thần thoại lắm hay không thưa anh chị em!? Và rồi ánh sao Lạ lùng ấy vẫn cứ hiện ra chiếu sáng tỏa soi trong đêm tối, dẫn lối, chỉ đường, cho ba nhà Đạo Sĩ trực chỉ tìm đến tận nơi mà Vua dân Do Thái được sinh hạ. Niềm tin của họ tôi thật thắc mắc không biết do đâu mà có? Tại sao ba nhà Đạo Sĩ này lại cùng có một niềm tin? Tại sao họ lại cùng có sự giải đoán và kết luận giống nhau để cùng nhau tìm đến Vua dân Do Thái mà bái lậy Ngài? Có phải sự thông thái, học cao, hiểu rộng của họ, nhưng nếu không được ơn Chúa Thánh Linh mách bảo cho họ biết thì sự đi tìm kiếm ấy cũng vô nghĩa và vô định hướng, vì nếu không có Ánh Sao Đức Tin ấy, họ cũng sẽ mù tịt và vô phương hướng để tìm gặp được Người!??

Còn những anh em mục đồng thì sao, trong đêm đông giá buốt, tất cả như chìm sâu vào giấc ngủ, sau một ngày làm việc mệt nhoài, Thiên Thần Chúa cũng đã đến báo cho họ biết để tất cả cũng theo ánh sao Lạ lùng ấy mà tìm đến Vua Do Thái mà bái lậy Người.

Đó là chuyện xẩy ra từ ngàn xưa, ánh sao Lạ lùng ấy chỉ đường dẫn lối cho từng ấy người là ba nhà Đạo Sĩ và các anh em mục đồng mà thôi! Nhưng ngày nay làm gì có ánh sao Lạ lùng ấy để dẫn đưa chúng ta tìm đến Người!? Có phải ở thời buổi nào, thời đại nào, giai đoạn nào, chúng ta cũng vô cùng khó khăn để tìm kiếm cho được ánh sao Lạ lùng ấy, để tìm gặp Người là Chúa của chúng ta được sinh hạ vào trong tâm hồn và tấm lòng của chúng ta!? Khó lắm lắm. ... vì cuộc đời trần gian luôn đầy những tham thân si, có chăng là những ánh đèn mầu của sàn nhẩy đầm ở những phòng trà mà những con người ở đó đưa nhau đến đó là để tìm những sự vui buồn cho khỏa lấp, và tìm quên sự đời qua những ly rượu, mà chốc nữa đây cái cảnh say mèm sẽ đưa những anh chị em này vào cuộc đánh nhau, ẩu đả, và có thể vào tù ngồi!? Có chăng là những ánh đèn sáng rực rỡ của những sòng bài, từ sòng bài nhỏ cho đến những sòng bài thật sang trọng thật nổi tiếng như Las Vegas chẳng hạn, đèn không bao giờ tắt, đó là nơi có nhiều ánh đèn nhất, thưa anh chị em, nơi mà bao nhiêu người mê đắm, nghiện ngập, bỏ vợ bỏ con, bỏ gia đình, bỏ tất cả chỉ vì chạy theo ánh sáng loè loẹt không bao giờ tắt ấy!

Tất cả ánh sáng giả tạo ấy! Con người đã biến nhiều nơi nhiều chỗ để chứa đựng những tệ đoan của xã hội, trong ấy nào là nghiện ngập xì ke ma túy, thác loạn của tuổi trẻ và cả tuổi già, những quán cà phê trá hình, tất cả như người máy của thời đại?? Đôi khi chúng ta cũng không hiểu cuộc đời của những anh chị em này sao họ có thể sống mãi sống hoài được như thế!?? Bởi họ không bao giờ tỉnh? Bởi họ không bao giờ thôi và bỏ được cuộc sống trác táng của hiện tại? Tôi không biết những anh chị em này, đến khi nào thì họ mới tìm gặp Chúa? Biết đến khi nào thì họ mới biết Chúa? Chắc đến khi mà thân xác của họ đã rã rời, đã tàn, đang chờ chết, và sợ chết? Chắc đến bấy giờ thì ánh sáng đô thị mới thật tắt ngúm trong đời của họ. Bởi khi ấy họ đã cạn kiệt, hết tiền, hết sức, bị liệng ra đường, và đang nằm chờ chết. Ở giờ thoi thóp sắp chết này, họa chăng anh chị em này mới thật sự tìm hiểu một thế giới vô hình, một nơi mà thật sự cả đời mình chưa từng nghĩ tới, đến lúc bấy giờ anh chị em này mới cảm thấy thực sự sợ hãi, vì không biết bám víu vào ai? Ai hay Đấng toàn năng nào sẽ cứu vớt mình đây? Ai ai sẽ cứu mình khỏi vào lửa của đời đời? Ai ai sẽ là vị Cứu Tinh của mình ở giờ hấp hối?

Cuộc đời thì mong manh mong manh như chiếc thuyền nan trôi dạt trên đại dương mênh mông, trên đại dương mênh mông!!! Nếu chúng ta thiếu đức tin vào Thiên Chúa thì ai, ai có thể giúp chúng ta chèo lái, chống chỏi, con thuyền cho được đến bến bờ của an bình? Hạnh phúc thay nếu cuộc đời của chúng ta may mắn nhìn thấy được những vì sao của anh chị em đang sống chung quanh chúng ta, họ có thể là cha mẹ anh chị em trong gia đình, thầy cô giáo, linh mục, những thiện nguyện viên trong giáo xứ, là những người cố gắng sống một cuộc đời gương mẫu vì biết luôn kính sợ Thiên Chúa họ là những láng giềng thân cận sống gần bên chúng ta mỗi ngày.

Không gì bằng mỗi người chúng ta là một vì sao, cũng lấp lánh trên nền trời vào ban đêm. Có phải một ngôi sao sáng thì không sáng cho bằng 10 ngôi sao sáng? Có phải 10 ngôi sao sáng thì không bằng 100 ngôi sao sáng?? Và có phải trên nền trời cao xanh ta thấy hằng hà ngôi sao lấp lánh chiếu soi?? Và có phải mỗi người chúng ta tượng trưng cho một vì sao trên trời?

Cuộc đời của chúng ta trên trần thế có những lúc cũng vất vả, khổ sở, gian truân, gian khổ, sống như bị đọa đầy, mất niềm tin, là những lúc chúng ta cũng như ngôi sao bị mờ, nhưng nhờ vào tình yêu thương của Thiên Chúa, Người luôn luôn phù trợ giữ gìn thân xác và linh hồn của chúng ta. Người giúp chúng ta thoát qua được những vũng lầy của tham lam và ích kỷ. Người giúp chúng ta san bằng được những núi cao của tánh kiêu ngạo. Và Người sẽ luôn giúp chúng ta tìm được giá trị của an bình mà chỉ có Chúa, chính Chúa mới có thể trao ban cho chúng ta nhưng không mà thôi!

Với sự hổ trợ và quan phòng của Người, xin giúp chúng ta giữ vững niềm tin vào tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa, để Người luôn là ánh sao Lạ lùng dẫn lối chỉ đường chúng ta trở về quê an bình. Nơi mà có Ngôi Cha, Ngôi Con, và Ngôi Thánh Thần, luôn hiển trị muôn đời. Amen.