GIÀU CÓ GẶP ĂN MÀY

N2T


Một người ăn mày đứng trước văn phòng của một phú thương, thành khẩn xin bố thí chút ít.

Phú thương kêu thư ký đến, nói: "Nhìn thấy người tội nghiệp ấy không, đôi giày của hắn ta đã há miệng rách nát, mấy ngón chân đều lòi cả ra ngoài, áo khoác và quần đều lôi thôi nhếch nhác không ra thứ gì cả. Tôi dám chắc là hắn ta mấy ngày nay không cạo râu, không tắm rửa, không ăn được bữa cơm cho ra hồn, vừa nhìn thấy dáng tội nghiệp của anh ta, tôi thật rất buồn, cho nên anh mau ra đuổi nó đi gấp gấp !"

(Lắng nghe của loài ếch)

Suy tư:

Người phú thương phân tích rất rõ ràng cái thiếu thốn của người nghèo, nhưng rồi sai người ra đuổi họ đi gấp, thì đúng là ông ta tàn nhẫn hơn cả thú vật, bởi vì thú vật vẫn còn chút lưu luyến với đồng loại khi đồng loại sắp chết, còn ông ta thì đem người nghèo khổ ra phân tích để khinh bỉ.

Người giàu có trên đây biết phân biệt thế nào là người nghèo, ông ta phân biệt người nghèo thì khác với ông: giày dép cũ mèm, áo quần lếch lếch, râu tóc không cạo, ăn không đủ no.v.v...thế nhưng người giàu không phân biệt được tâm hồn của những ngưởi nghèo thì như thế nào, bởi vì người giàu có này chưa bao giờ đem tâm hồn của mình ra soi gương để coi nó có đẹp hơn những người nghèo không, hoặc đem tâm hồn của mình lên bàn cân công lý của lương tâm để cân coi trọng lượng làm việc thiện, làm việc bác ái của mình được bao nhiêu, có nặng hơn của người nghèo không ?!

Không ai giàu ba họ và cũng không ai khó ba đời, hôm nay giàu có thì hãy nhớ đến ngày mai mình sẽ không được như hôm nay, cho nên bằng cách làm việc bác ái từ thiện, bởi vì khi cho đi là lúc nhận lại.

Tiền bạc vật chất quyền thế danh vọng mà hôm nay chúng ta có chính là Thiên Chúa ban cho chúng ta, để chúng ta thay mặt Ngài giúp đỡ cho những anh chị em nghèo khổ bất hạnh chung quanh mình.

--------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com