Kính mừng, Ðấng đầy ân sủng, Chúa ở cùng Bà! Bà có phúc hơn mọi người nữ" (Luca 1:28)
Một số Kitô hữu chỉ trích Hội Thánh Công Giáo vì nâng Ðức Maria lên tước hiệu: Mẹ Thiên Chúa. Họ cho rằng tước hiệu này của Ðức Maria không được tìm thấy trong Thánh Kinh.
Có thể đúng là Thánh Kinh không dạy về tín điều Ðức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa; tuy thế, được Chúa Thánh Thần linh hứng, bà Êlidabét đã gọi Ðức Maria là "Mẹ Chúa tôi."
Và khi bà Êlidabét vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì con trẻ nhảy mừng trong lòng bà, và bà Êlidabét được đầy Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng và nói rằng, “Em có phúc hơn mọi người nữ, và phúc thay người con em đang cưu mang. Vì đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến thăm tôi? [Lc 1:41-43].
Danh hiệu chúa thường được dùng để gọi người chủ chính. Sau thời lưu đầy ở Babylon, người Do Thái quen gọi Thiên Chúa là Chúa, nhất là vì Tên Ngài, Giavê, không thể nói ra được. Hầu hết các bản dịch Thánh Kinh Cựu Ước tiếng Anh dịch chữ Giavê là Chúa. Ngay cả Tự Ðiển American Heritage công nhận Chữ Lord (viết hoa) là chỉ Thiên Chúa.
Chương đầu tiên của Tin Mừng Thánh Luca thường dùng danh hiệu Chúa, thí dụ: "Giới răn và lề luật của Chúa" [Lc 1:6], "Ðền thờ của Chúa" [Lc 1:9] và "sứ thần của Chúa" [Lc 1:11]. Danh hiệu này dành riêng cho Thiên Chúa. Cho nên thật kỳ lạ nếu chữ "Chúa" trong Luca 1:43 lại là một luật trừ.
Có người lại cho rằng bà Êlidabeth dùng từ "Chúa tôi" thay vì "Chúa", vậy nó có nghĩa khác. Lý luận này yếu nhất. Bà Êlidabeth là một người Do Thái sùng đạo nhìn nhận Thiên Chúa là Chúa của bà. Tác giả Thánh Vịnh gọi Thiên Chúa là "Thiên Chúa của tôi" và "Chúa tôi" như trong TV 35 (34):23.
Tin Mừng Thánh Matthêu cũng củng cố việc gọi Ðức Maria như Mẹ Thiên Chúa. Chương đầu tiên nói rằng Con của Ðức Maria được thụ thai bởi phép Ðức Chúa Thánh Thần:
...vì con trẻ bà đang cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. [Mt 1:20; cũng xem 18]
Ðây nhất định không phải là một việc mang thai cách bình thường [Mt 1:23]. Trong chuơng hai, các Ðạo Sĩ đến viếc Ðức Kitô Hài Nhi:
Họ vào nhà, thấy Con Trẻ với mẹ Người là bà Maria, họ liền sấp mình thờ lạy Người. [Mt 2:11]
Các Ðạo sĩ là Dân Ngoại; tuy thế, chúng ta khó mà tin rằng Thánh Matthêu ghi lại việc họ thờ lạy Con Trẻ bằng một phương cách như thế, nếu con của Ðức Maria không phải là Thiên Chúa. Nếu Ðức Maria không phải là Mẹ Thiên Chúa, thì trong câu này Thánh Kinh đã cho phép thờ ngẫu tượng.
Nestôriô, thượng phụ giáo chủ Constantinople, trong năm 428 sau CN đã tuyên bố rằng Ðức Maria không thể là Mẹ Thiên Chúa, vì một tạo vật không thể mang Ðấng Tạo Hóa. Sau đó ông cũng không nhận Hài Nhi Kitô là Thiên Chúa, vì Thiên Chúa không bao giờ có thể trở nên một con trẻ bất lực như thế. Khai triển lý luận sai lầm này xa hơn nữa, một người phải hỏi rằng Thiên Chúa có thực sự chịu đau khổ và đổ máu trên Thánh Giá vì tội chúng ta không? Vấn đề căn bản đối với Nestôriô là ông ta đã không hoàn toàn chấp nhậm Mầu Nhiệm Nhập Thể [Gal 4:4].
Ngay cả ngày nay cũng có những Kitô hữu cho rằng Ðức Maria chỉ là mẹ của bản tính nhân loại của Ðức Kitô. Ðiều này nghe có vẻ hợp lý cho đến khi người ta ý thức một sự thật là một người mẹ sinh ra một người chứ không sinh ra một bản tánh. Khi một người phụ nữ chỉ sinh ra bản tánh mà thôi là sanh ra môt bào thai đã chết.
Ðức Maria không phải là Thiên Chúa. Vì Thiên Chúa dựng nên Mẹ nên Mẹ không có trước Thiên Chúa; tuy nhiên, như một Công Cụ Xứng Ðáng (được Thiên Chúa làm cho xứng đáng), Mẹ sinh ra một Ngôi Hằng Sống, là Ðức Chúa Giêsu Kitô. Mẹ sinh ra Ngôi Hai của Thiên Chúa Ba Ngôi, Chúa Con, một Ngôi Thiên Chúa. Ðức Chúa Giêsu Kitô chỉ là một Người chứ không phải hai; Người không là loài lưỡng thể. Như được công bố trong Tập Lêo tại Công Ðồng Chung Chalcedon (451 sau CN), Chúa Giêsu là một Ngôi Thiên Chúa với hai bản tánh: bản tánh Thiên Chúa và bản tánh nhân loại. Vì Ðức Maria là Mẹ thật của một Người, Ðức Chúa Giêsu Kitô và Ðức Chúa Giêsu Kitô lại là Thiên Chúa thật, nên Ðức Maria quả là Mẹ Thiên Chúa. Ai không chấp nhận kết luân này, thì cũng không nhận Ðức Maria thật là Mẹ của Ðức Kitô, hoặc Ðức Kitô không phải là Thiên Chúa thật.
Phải hiểu đúng rằng Thiên Chúa muốn được sinh ra bởi một người nữ (Gal 4:4), làm một Hài Nhi, chịu khổ hình và chết trên Thánh Giá. Ðối với Thiên Chúa thì không gì là không thể được, trừ tội lỗi. Đức Chúa Giêsu Kitô thật sự là "Con Thiên Chúa" (Lc 1:35; Ga 1:14,18) và "Con Ðức Maria" (Lc 2:34). Không nhận Ðức Maria là Mẹ Thiên Chúa là ngấm ngầm chối từ bản tính Thiên Chúa thật của Ðức Chúa Giêsu Kitô và việc Nhập Thể của Nguời: "Ngôi lời là Thiên Chúa [Ga 1:1].. . Và Ngôi Lời đã làm người, và ở cùng chúng ta" [Ga 1:14].
Dịch từ Mary: The Mother of My Lord (http://users.binary.net/polycarp/mary.html) của Catholic Response.
Một số Kitô hữu chỉ trích Hội Thánh Công Giáo vì nâng Ðức Maria lên tước hiệu: Mẹ Thiên Chúa. Họ cho rằng tước hiệu này của Ðức Maria không được tìm thấy trong Thánh Kinh.
Có thể đúng là Thánh Kinh không dạy về tín điều Ðức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa; tuy thế, được Chúa Thánh Thần linh hứng, bà Êlidabét đã gọi Ðức Maria là "Mẹ Chúa tôi."
Và khi bà Êlidabét vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì con trẻ nhảy mừng trong lòng bà, và bà Êlidabét được đầy Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng và nói rằng, “Em có phúc hơn mọi người nữ, và phúc thay người con em đang cưu mang. Vì đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến thăm tôi? [Lc 1:41-43].
Danh hiệu chúa thường được dùng để gọi người chủ chính. Sau thời lưu đầy ở Babylon, người Do Thái quen gọi Thiên Chúa là Chúa, nhất là vì Tên Ngài, Giavê, không thể nói ra được. Hầu hết các bản dịch Thánh Kinh Cựu Ước tiếng Anh dịch chữ Giavê là Chúa. Ngay cả Tự Ðiển American Heritage công nhận Chữ Lord (viết hoa) là chỉ Thiên Chúa.
Chương đầu tiên của Tin Mừng Thánh Luca thường dùng danh hiệu Chúa, thí dụ: "Giới răn và lề luật của Chúa" [Lc 1:6], "Ðền thờ của Chúa" [Lc 1:9] và "sứ thần của Chúa" [Lc 1:11]. Danh hiệu này dành riêng cho Thiên Chúa. Cho nên thật kỳ lạ nếu chữ "Chúa" trong Luca 1:43 lại là một luật trừ.
Có người lại cho rằng bà Êlidabeth dùng từ "Chúa tôi" thay vì "Chúa", vậy nó có nghĩa khác. Lý luận này yếu nhất. Bà Êlidabeth là một người Do Thái sùng đạo nhìn nhận Thiên Chúa là Chúa của bà. Tác giả Thánh Vịnh gọi Thiên Chúa là "Thiên Chúa của tôi" và "Chúa tôi" như trong TV 35 (34):23.
Tin Mừng Thánh Matthêu cũng củng cố việc gọi Ðức Maria như Mẹ Thiên Chúa. Chương đầu tiên nói rằng Con của Ðức Maria được thụ thai bởi phép Ðức Chúa Thánh Thần:
...vì con trẻ bà đang cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. [Mt 1:20; cũng xem 18]
Ðây nhất định không phải là một việc mang thai cách bình thường [Mt 1:23]. Trong chuơng hai, các Ðạo Sĩ đến viếc Ðức Kitô Hài Nhi:
Họ vào nhà, thấy Con Trẻ với mẹ Người là bà Maria, họ liền sấp mình thờ lạy Người. [Mt 2:11]
Các Ðạo sĩ là Dân Ngoại; tuy thế, chúng ta khó mà tin rằng Thánh Matthêu ghi lại việc họ thờ lạy Con Trẻ bằng một phương cách như thế, nếu con của Ðức Maria không phải là Thiên Chúa. Nếu Ðức Maria không phải là Mẹ Thiên Chúa, thì trong câu này Thánh Kinh đã cho phép thờ ngẫu tượng.
Nestôriô, thượng phụ giáo chủ Constantinople, trong năm 428 sau CN đã tuyên bố rằng Ðức Maria không thể là Mẹ Thiên Chúa, vì một tạo vật không thể mang Ðấng Tạo Hóa. Sau đó ông cũng không nhận Hài Nhi Kitô là Thiên Chúa, vì Thiên Chúa không bao giờ có thể trở nên một con trẻ bất lực như thế. Khai triển lý luận sai lầm này xa hơn nữa, một người phải hỏi rằng Thiên Chúa có thực sự chịu đau khổ và đổ máu trên Thánh Giá vì tội chúng ta không? Vấn đề căn bản đối với Nestôriô là ông ta đã không hoàn toàn chấp nhậm Mầu Nhiệm Nhập Thể [Gal 4:4].
Ngay cả ngày nay cũng có những Kitô hữu cho rằng Ðức Maria chỉ là mẹ của bản tính nhân loại của Ðức Kitô. Ðiều này nghe có vẻ hợp lý cho đến khi người ta ý thức một sự thật là một người mẹ sinh ra một người chứ không sinh ra một bản tánh. Khi một người phụ nữ chỉ sinh ra bản tánh mà thôi là sanh ra môt bào thai đã chết.
Ðức Maria không phải là Thiên Chúa. Vì Thiên Chúa dựng nên Mẹ nên Mẹ không có trước Thiên Chúa; tuy nhiên, như một Công Cụ Xứng Ðáng (được Thiên Chúa làm cho xứng đáng), Mẹ sinh ra một Ngôi Hằng Sống, là Ðức Chúa Giêsu Kitô. Mẹ sinh ra Ngôi Hai của Thiên Chúa Ba Ngôi, Chúa Con, một Ngôi Thiên Chúa. Ðức Chúa Giêsu Kitô chỉ là một Người chứ không phải hai; Người không là loài lưỡng thể. Như được công bố trong Tập Lêo tại Công Ðồng Chung Chalcedon (451 sau CN), Chúa Giêsu là một Ngôi Thiên Chúa với hai bản tánh: bản tánh Thiên Chúa và bản tánh nhân loại. Vì Ðức Maria là Mẹ thật của một Người, Ðức Chúa Giêsu Kitô và Ðức Chúa Giêsu Kitô lại là Thiên Chúa thật, nên Ðức Maria quả là Mẹ Thiên Chúa. Ai không chấp nhận kết luân này, thì cũng không nhận Ðức Maria thật là Mẹ của Ðức Kitô, hoặc Ðức Kitô không phải là Thiên Chúa thật.
Phải hiểu đúng rằng Thiên Chúa muốn được sinh ra bởi một người nữ (Gal 4:4), làm một Hài Nhi, chịu khổ hình và chết trên Thánh Giá. Ðối với Thiên Chúa thì không gì là không thể được, trừ tội lỗi. Đức Chúa Giêsu Kitô thật sự là "Con Thiên Chúa" (Lc 1:35; Ga 1:14,18) và "Con Ðức Maria" (Lc 2:34). Không nhận Ðức Maria là Mẹ Thiên Chúa là ngấm ngầm chối từ bản tính Thiên Chúa thật của Ðức Chúa Giêsu Kitô và việc Nhập Thể của Nguời: "Ngôi lời là Thiên Chúa [Ga 1:1].. . Và Ngôi Lời đã làm người, và ở cùng chúng ta" [Ga 1:14].
Dịch từ Mary: The Mother of My Lord (http://users.binary.net/polycarp/mary.html) của Catholic Response.