Lễ Thánh Gia: nhà mình
Linh thiêng quá! Tiếng gia đình ngọt quá!
Là nơi tôi xuất phát bởi tình yêu
Mâm cơm ngon! tôi hạnh phúc mỗi chiều
Nơi cha mẹ! tôi sum vầy nguồn cội
Có gì sánh cho bằng giờ kinh tối
Lúc ngất say trong phần phước thiên linh
Là đương khi tôi sống chử “ nhà mình”
Bằng trọn vẹn con tim no tình Chúa
Dầu lớn khôn tôi còn đi xa nữa
Bước vào đời bao nhũng nhiểu đa đoan
Cõi nhân sinh tìm đâu chốn an toàn
Bằng mái ấm gia đình ngày xưa ấy
Hai tiếng “nhà mình” tôi bước đi từ đấy
Gói hành trang một thiên sử tình yêu
Đem vào đời làm nảy nở phong nhiêu
Cho nẩy lộc nơi những người chung sống
Lên non cao hay khi về biển rộng
Qua đau thương hay hạnh phúc ngất ngây
Về “nhà mình”nghiệm thấy khối tình say
Của Thiên Chúa, Đấng Thường Hằng ban tặng
Bạn yêu ơi! Xin cúi đầu tĩnh lặng!
Để tạ ơn Chúa cho có “nhà mình”
Là cái nôi của một kiếp nhân sinh
Chúa là kẻ đong đưa về hạnh phúc
Xin dâng về Thánh Gia lời hoan chúc
Là mẫu gương của cuộc sống gia đình
Là Tình yêu xây đắp nên “nhà mình”
Lời hoan chúc và muôn đời cảm tạ
Gởi em lời cám ơn
Em cứ đẹp hơn ngày xưa con gái
Ba mươi năm ngày ta đã cho nhau
lời tình thơ là chuổi ngọc trân châu
đã đan kết ba mươi mùa lam lũ
em vẫn đẹp dẫu em là thiếu phụ
đã hồn nhiên trong thiên chức hôn thê
cứ cho tôi nghĩa sống giữa bộn bề
trang lịch sử em viết bằng chử nhẫn
em bên tôi như rượu nồng hưng phấn
cuộc lữ hành tôi không phải cô đơn
và các con quà tặng quý giá hơn
nên em cứ đẹp con tim hiền mẫu
em là cánh cho con về nương náu
em với tôi là một mái gia đình
con cái có đi xa, vẫn còn có “nhà mình”
nơi ấm áp giờ kinh và cơm bữa
em sẽ đẹp và nồng nàn hơn nữa
khi bóng chiều ngã xuống mái hoa râm
và con tim là ngôn ngữ lặng thầm
ươm sức sống để cho con nẩy lộc
ba mươi năm, kể từ ngày em khóc
xa mẹ cha, em về sống với tôi
hai chúng ta, lặn hụp một kiếp người
nay tôi nói lời cám ơn! Em nhé!
Nhìn lên Chúa, mình cám ơn trọng thể
Ba mươi năm, ba mươi mốc hồng ân
Trong hạnh phúc các con cũng góp phần
Mình kính cẩn dâng lễ dâng cảm tạ
(viết mừng 30 năm hôn phối)
Linh thiêng quá! Tiếng gia đình ngọt quá!
Là nơi tôi xuất phát bởi tình yêu
Mâm cơm ngon! tôi hạnh phúc mỗi chiều
Nơi cha mẹ! tôi sum vầy nguồn cội
Có gì sánh cho bằng giờ kinh tối
Lúc ngất say trong phần phước thiên linh
Là đương khi tôi sống chử “ nhà mình”
Bằng trọn vẹn con tim no tình Chúa
Dầu lớn khôn tôi còn đi xa nữa
Bước vào đời bao nhũng nhiểu đa đoan
Cõi nhân sinh tìm đâu chốn an toàn
Bằng mái ấm gia đình ngày xưa ấy
Hai tiếng “nhà mình” tôi bước đi từ đấy
Gói hành trang một thiên sử tình yêu
Đem vào đời làm nảy nở phong nhiêu
Cho nẩy lộc nơi những người chung sống
Lên non cao hay khi về biển rộng
Qua đau thương hay hạnh phúc ngất ngây
Về “nhà mình”nghiệm thấy khối tình say
Của Thiên Chúa, Đấng Thường Hằng ban tặng
Bạn yêu ơi! Xin cúi đầu tĩnh lặng!
Để tạ ơn Chúa cho có “nhà mình”
Là cái nôi của một kiếp nhân sinh
Chúa là kẻ đong đưa về hạnh phúc
Xin dâng về Thánh Gia lời hoan chúc
Là mẫu gương của cuộc sống gia đình
Là Tình yêu xây đắp nên “nhà mình”
Lời hoan chúc và muôn đời cảm tạ
Gởi em lời cám ơn
Em cứ đẹp hơn ngày xưa con gái
Ba mươi năm ngày ta đã cho nhau
lời tình thơ là chuổi ngọc trân châu
đã đan kết ba mươi mùa lam lũ
em vẫn đẹp dẫu em là thiếu phụ
đã hồn nhiên trong thiên chức hôn thê
cứ cho tôi nghĩa sống giữa bộn bề
trang lịch sử em viết bằng chử nhẫn
em bên tôi như rượu nồng hưng phấn
cuộc lữ hành tôi không phải cô đơn
và các con quà tặng quý giá hơn
nên em cứ đẹp con tim hiền mẫu
em là cánh cho con về nương náu
em với tôi là một mái gia đình
con cái có đi xa, vẫn còn có “nhà mình”
nơi ấm áp giờ kinh và cơm bữa
em sẽ đẹp và nồng nàn hơn nữa
khi bóng chiều ngã xuống mái hoa râm
và con tim là ngôn ngữ lặng thầm
ươm sức sống để cho con nẩy lộc
ba mươi năm, kể từ ngày em khóc
xa mẹ cha, em về sống với tôi
hai chúng ta, lặn hụp một kiếp người
nay tôi nói lời cám ơn! Em nhé!
Nhìn lên Chúa, mình cám ơn trọng thể
Ba mươi năm, ba mươi mốc hồng ân
Trong hạnh phúc các con cũng góp phần
Mình kính cẩn dâng lễ dâng cảm tạ
(viết mừng 30 năm hôn phối)