MỘT CHIẾC GIÀY

Một người bước lên xe buýt, ngồi kế bên là một thiếu niên dáng như đang cười nhăn nhở, chỉ mang một chiếc giày.

- “Cậu bé, cậu làm rớt mất một chiếc giày rồi đó.”

- “Không phải.” Thiếu niên trả lời: “Tôi vừa mới tìm được một chiếc.”

(Lắng nghe của loài ếch)

Suy tư:

Trong cuộc sống, có những lúc chúng ta nhìn vẻ bên ngoài để phán đoán anh chị em của mình: thấy người mặt mày không vui thì đoán là người khó tính, thấy người cười ha ha vui vẻ thì đoán là người dễ tính, thấy cô gái nào dễ dàng tiếp chuyện thì nói là người lã lơi, thấy anh chàng nào để râu tóc dài thì nói đoán là dân anh chị.v.v...

Cuộc sống không phải là một phòng học mà tất cả các học sinh đều phải làm theo đáp án của thầy cô giáo đưa ra, nhưng cuộc sống chính là một xã hội bao gồm tất cả mọi thành phần giai cấp của con người, do đó mà không thể dùng sự phán đoán của mình để khẳng định người này thế này, người kia thế nọ theo như cách ăn mặc và bộ dáng bên ngoài của họ.

Thiên Chúa không bao giờ coi vẻ bên ngoài của con người để cho họ lên thiên đàng hay xuống hỏa ngục, nhưng Ngài luôn nhìn thấu tận tâm can của con người, và phán xét theo lẽ công minh của Ngài về hành động tốt xấu của con người.

“Làm rớt một chiếc giày” và “mới tìm được một chiếc giày” thì hoàn toàn không giống nhau, nhưng nó giống nhau ở điểm là chỉ có một chiếc giày. Cũng vậy, nhìn vẻ bên ngoài mà phán đoán bên trong tâm hồn con người thì không giống nhau, chỉ giống nhau ở một điểm là làm tổn thương đến tha nhân...

---------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com