Dưới đây là bản dịch bài Huấn Từ của ĐTC Bênêđictô XVI trong buổi triều yết chung ngày 23 tháng 13, 2009 tại Đại Sảnh Đường Phaolô VI.
****
Anh chị em thân mến
Với tuần cửu nhật Giáng Sinh mà chúng ta đang cử hành trong những ngày này, Hội Thánh mời gọi chúng ta sống cách mật thiết và sâu đậm việc chuần bị cho ngày Giáng Sinh của Đấng Cứu Độ chúng ta, đang đến gần.
Niềm ao ước mà tất cả chúng ta có trong tâm hồn là, giữa những bận rộn hằng ngày, Lễ Giáng Sinh sắp đến ban cho chúng ta niềm vui thanh bình và sâu xa để giúp chúng ta chạm đến sự tốt lành của Thiên Chúa với chính những bàn tay của mình và cho chúng ta được đầy tràn chúng ta sức mạnh mới.
Để hiểu rõ hơn ý nghĩa của ngày Chúa Giáng Sinh, tôi muốn nhắc cách vắn tắt đến nguồn gốc lịch sử của đại lễ này. Thật ra, năm phụng vụ của Hội Thánh lúc khởi đầu đã không được thiết lập với ngày Sinh Nhật của Đức Kitô, nhưng từ niềm tin vào biến cố Phục Sinh. Vì thế mà ngày Lễ lâu đời nhất của Kitô giáo không phải là Lễ Chúa Giáng Sinh, nhưng là Lễ Phục Sinh: Việc Đức Kitô Phục Sinh là nền tảng của Đức Tin Kitô giáo; là nền tảng của việc rao giảng Tin Mừng và khai sinh Hội Thánh. Cho nên làm Kitô hữu nghĩa là sống theo cách thế Phục Sinh, nối kết chúng ta với động lực của Phục Sinh đến từ bí tích Thánh Tẩy, là bí tích làm cho chúng ta chết đi cho tội lỗi và sống với Thiên Chúa (x. Rom 6:4).
Người đầu tiên xác quyết là Chúa Giêsu sinh ra vào ngày 25 tháng 12 là thánh Hippolytô thành Rôma trong chú giải về Sách Tiên Tri Đaniel, viết khoảng năm 204. Hơn nữa, một nhà chú giải Thánh Kinh thấy rằng ngày ấy cũng là ngày Cung Hiến Đền Thờ Giêrusalem, được ông Giuđa Maccabê thiết lập năn 164 B.C.. Ngày trùng hợp cũng có nghĩa là với Chúa Giêsu, xuất hiện như ánh sáng của Thiên Chúa trong đêm tối, Chúa đến thế gian này, hoàn tất việc cung hiến Đền Thờ.
Trong Kitô giáo, lễ Giáng Sinh có hình thức nhất định vào thế kỷ thứ tư, khi lễ này thay thế lễ “sol invictus - mặt trời bách thắng” của người Rôma. Điều ấy cho thấy rằng việc Giáng Sinh của Đức Kitô là chiến thắng của ánh sáng thật trên sự tối tăm của thần dữ và tội lỗi. Nhưng, bầu không khí thật linh thiêng chung quanh Lễ Giáng Sinh được phát triển trong thời Trung Cổ, nhờ Thánh Phanxicô thành Assisi (Khó Khăn), là đấng yêu Chúa Giêsu, Thiên Chúa ở cùng chúng ta, như một con người một cách sâu xa.
Người viết tiểu sử của ngài, ông Thomas đệ Celano, trong “Vita Seconda” đã kể lại rằng Thánh Phanxicô, “cử hành Lễ Giáng Sinh của Chúa Hài Nhi Giêsu với một sự chú ý không thể tả được, trên tất cả các lễ trọng khác, và ngài gọi lễ này là ngày lễ của các ngày lễ, mà trong đó Thiên Chúa trở nên một hài nhi bé nhỏ, được con người cho bú mớm” (Fonti Francescane, Số 199, tr. 492).
Từ sự sùng kính Mầu Nhiệm Nhập Thể các đặc biệt này đưa đến việc mừng Lễ Giáng Sinh thời danh ở Greccio. Chắc là Thánh Phanxicô được linh hứng để mừng lễ này nhờ cuộc hành hương Đất Thánh của ngài và bởi máng cỏ ở Đền Thờ Đức Bà Cả tại Rôma. Điều làm Người Khó Nghèo thành Assisi cảm động là ao ước được cảm nghiệm cách thực sự, cụ thể và sống động sự cao cả khiêm tốn của biến cố Giáng Sinh của Hài Nhi Giêsu, và truyền thông niềm vui của ngài cho mọi người.
Trong tiểu sử thứ nhất, ông Thomas đệ Celano nói về đêm Bethlehm ở Greccio một cách sống động và cảm động, đem lại một đóng góp quyết định vào việc truyền bá truyền thống Giáng Sinh đẹp đẽ nhất này, cảnh Giáng Sinh. Thực ra, đêm ở Greccio đã trả lại cho Kitô giáo sự sâu đặm và mỹ miều của Lễ Giáng Sinh, và đã dạy dân Thiên Chúa học sứ điệp chân chính nhất cùng sự đầm ấm đặc biệt của Lễ này, và dạy họ yêu mến cùng thờ kính nhân tính của Đức Kitô.
Cách mừng Giáng Sinh đặc biệt này đã đem lại cho Đức Tin Kitô giáo một chiều kích mới. Lễ Phục Sinh chú tâm đến quyền năng chiến thắng sự chết của Thiên Chúa, khai trương đời sống mới và dạy chúng ta hy vọng vào thế giới sắp đến. Với Thánh Phanxicô, cảnh Giáng Sinh của ngài bày tỏ tình yêu bất lực của Thiên Chúa, nhân tính và sự tốt lành của Người, là điều được tỏ lộ cho loài người qua việc Ngôi Lời Nhập Thể, cũng để dạy chúng ta một cách sồng và yêu thương mới.
Ông Celano kể rằng trong đêm Giáng Sinh, Thánh Phanxicô được Thiên Chúa cho thấy một thị kiến tuyệt vời. Ngài thấy một hài nhi nằm yên trong máng cỏ; hài nhi thức dậy vì Phanxicô đến gần. Và ông thêm rằng: “Thị kiến này không khác sự thật bao nhiêu, vì qua tác động của ân sủng của Người và bằng cách thế của người tôi tớ thánh thiên của Người là Phanxicô, Hài Nhi Giêsu được sống lại trong lòng nhiều người, những kẻ đã quên Người, và điều này được in sâu vào ký ức yêu thương của ngài” (Vita prima, op. cit., n. 86, p. 307).
Những giòng này diễn tả cách rất đúng về đức tin sống động của Thánh Phaxicô về nhân tính của Đức Kitô và tình yêu của ngài đối với nhân tính ấy đã được truyền cho Lễ Giáng Sinh của Kitô giáo như thế nào: việc khám phá ra Thiên Chúa tự tỏ mình trong những ngón tay bé nhỏ của Chúa Giêsu. Nhờ Thánh Phanxicô, dân Kitô giáo có thể hình dung được rằng trong Lễ Giáng Sinh, Thiên Chúa thật sự trở nên Đấng Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta, mà không một chướng ngại hay khoảng cách nào có thể tách rời chúng ta khỏi Người. Trong Hài Nhi này, Thiên Chúa đã đến quá gần mỗi người chúng ta, quá gần gũi, đến nỗi chúng ta có thể tin tưởng thưa chuyện với Người và giữ một mối liên hệ mến yêu sâu xa đầy tin tưởng, như chúng ta có với một em bé mới sanh.
Thực ra, trong Hài Nhi này, Thiên Chúa Tình Yêu được tỏ lộ: Thiên Chúa đến không mang theo vũ khí, và sức mạnh, chúng ta có thể nói, bởi vì Người không có mục đích chinh phục từ bên ngoài, nhưng trái lại Người muốn đón chào con người trong tự do. Thiên Chúa trở nên một Hài Nhi bất lực để chinh phục tính kiêu căng, bạo động, và ước muốn chiếm hữu của con người. Trong Chúa Giêsu, Thiên Chúa nhận lấy hoàn cảnh nghèo hèn và bất lực này để lấy tình yêu mà chinh phục và dẫn đưa chúng ta đến căn tính thực sự của mình. Chúng ta đừng quên rằng danh hiệu cao quý nhất của Đức Chúa Giêsu Kitô chính là “Chúa Con”, Con Thiên Chúa. Phẩm giá của Thiên Tính được ám chỉ bằng một thuật ngữ nói về điều kiện khiêm tốn của máng cỏ ở Bethlehem, dù liên hệ đặc biệt với thiên tính của Người, là thiên tính của “Chúa Con”.
Hoàn cảnh của Người như một Hài Nhi chi cho chúng ta phải tìm thấy Thiên Chúa và vui hưởng sự hiện diện của Người cách nào. Chính trong ánh sáng của Lễ Giáng Sinh mà chúng ta có thể hiểu lời của Chúa Giêsu: “Nếu các con không trở nên giống như trẻ nhỏ, thì các con sẽ không vào được Nước Trời” (Mt 18:3).
Ai không hiểu Mầu Nhiệm Giáng Sinh thì cũng không hiểu yếu tố quyết định của đời Kitô hữu. Ai không đón nhận Chúa Giêsu với tâm hồn của một trẻ nhỏ thì cũng không thể vào được Nước Trời. Đó là điều mà Thánh Phanxicô muốn nhắc nhở cho Kitô giáo thời đại của ngài và mọi thời đại cho đến ngày nay.
Chúng ta hãy cầu xin với Chúa Cha để Ngài ban cho tâm hồn chúng ta sự đơn giản này là nhận ra Chúa trong Hài Nhi ấy, như Thánh Phanxicô đã nhận ra ở Greccio. Rồi sau đó, chính chúng ta cũng cảm nghiệm được điều mà ông Thomas đệ Celano đã nói là xảy ra cho những người trong biến cố ở Greccio -- về kinh nghiệm của các mục đồng trong đêm thánh (x. Luca 2:20) – “Mỗi người trở về nhà mình lòng đầy niềm vui trìu mến” (Vita prima, op. cit., n. 86, p. 479).
Đây là ước ao mà tôi muốn thân ái trình bày cho anh chị em, cho gia đình và những người tânh yêu của anh chị em. Chúc mọi người một Lễ Giáng Sinh Vui Vẻ.
****
Anh chị em thân mến
Với tuần cửu nhật Giáng Sinh mà chúng ta đang cử hành trong những ngày này, Hội Thánh mời gọi chúng ta sống cách mật thiết và sâu đậm việc chuần bị cho ngày Giáng Sinh của Đấng Cứu Độ chúng ta, đang đến gần.
Niềm ao ước mà tất cả chúng ta có trong tâm hồn là, giữa những bận rộn hằng ngày, Lễ Giáng Sinh sắp đến ban cho chúng ta niềm vui thanh bình và sâu xa để giúp chúng ta chạm đến sự tốt lành của Thiên Chúa với chính những bàn tay của mình và cho chúng ta được đầy tràn chúng ta sức mạnh mới.
Để hiểu rõ hơn ý nghĩa của ngày Chúa Giáng Sinh, tôi muốn nhắc cách vắn tắt đến nguồn gốc lịch sử của đại lễ này. Thật ra, năm phụng vụ của Hội Thánh lúc khởi đầu đã không được thiết lập với ngày Sinh Nhật của Đức Kitô, nhưng từ niềm tin vào biến cố Phục Sinh. Vì thế mà ngày Lễ lâu đời nhất của Kitô giáo không phải là Lễ Chúa Giáng Sinh, nhưng là Lễ Phục Sinh: Việc Đức Kitô Phục Sinh là nền tảng của Đức Tin Kitô giáo; là nền tảng của việc rao giảng Tin Mừng và khai sinh Hội Thánh. Cho nên làm Kitô hữu nghĩa là sống theo cách thế Phục Sinh, nối kết chúng ta với động lực của Phục Sinh đến từ bí tích Thánh Tẩy, là bí tích làm cho chúng ta chết đi cho tội lỗi và sống với Thiên Chúa (x. Rom 6:4).
Người đầu tiên xác quyết là Chúa Giêsu sinh ra vào ngày 25 tháng 12 là thánh Hippolytô thành Rôma trong chú giải về Sách Tiên Tri Đaniel, viết khoảng năm 204. Hơn nữa, một nhà chú giải Thánh Kinh thấy rằng ngày ấy cũng là ngày Cung Hiến Đền Thờ Giêrusalem, được ông Giuđa Maccabê thiết lập năn 164 B.C.. Ngày trùng hợp cũng có nghĩa là với Chúa Giêsu, xuất hiện như ánh sáng của Thiên Chúa trong đêm tối, Chúa đến thế gian này, hoàn tất việc cung hiến Đền Thờ.
Trong Kitô giáo, lễ Giáng Sinh có hình thức nhất định vào thế kỷ thứ tư, khi lễ này thay thế lễ “sol invictus - mặt trời bách thắng” của người Rôma. Điều ấy cho thấy rằng việc Giáng Sinh của Đức Kitô là chiến thắng của ánh sáng thật trên sự tối tăm của thần dữ và tội lỗi. Nhưng, bầu không khí thật linh thiêng chung quanh Lễ Giáng Sinh được phát triển trong thời Trung Cổ, nhờ Thánh Phanxicô thành Assisi (Khó Khăn), là đấng yêu Chúa Giêsu, Thiên Chúa ở cùng chúng ta, như một con người một cách sâu xa.
Người viết tiểu sử của ngài, ông Thomas đệ Celano, trong “Vita Seconda” đã kể lại rằng Thánh Phanxicô, “cử hành Lễ Giáng Sinh của Chúa Hài Nhi Giêsu với một sự chú ý không thể tả được, trên tất cả các lễ trọng khác, và ngài gọi lễ này là ngày lễ của các ngày lễ, mà trong đó Thiên Chúa trở nên một hài nhi bé nhỏ, được con người cho bú mớm” (Fonti Francescane, Số 199, tr. 492).
Từ sự sùng kính Mầu Nhiệm Nhập Thể các đặc biệt này đưa đến việc mừng Lễ Giáng Sinh thời danh ở Greccio. Chắc là Thánh Phanxicô được linh hứng để mừng lễ này nhờ cuộc hành hương Đất Thánh của ngài và bởi máng cỏ ở Đền Thờ Đức Bà Cả tại Rôma. Điều làm Người Khó Nghèo thành Assisi cảm động là ao ước được cảm nghiệm cách thực sự, cụ thể và sống động sự cao cả khiêm tốn của biến cố Giáng Sinh của Hài Nhi Giêsu, và truyền thông niềm vui của ngài cho mọi người.
Trong tiểu sử thứ nhất, ông Thomas đệ Celano nói về đêm Bethlehm ở Greccio một cách sống động và cảm động, đem lại một đóng góp quyết định vào việc truyền bá truyền thống Giáng Sinh đẹp đẽ nhất này, cảnh Giáng Sinh. Thực ra, đêm ở Greccio đã trả lại cho Kitô giáo sự sâu đặm và mỹ miều của Lễ Giáng Sinh, và đã dạy dân Thiên Chúa học sứ điệp chân chính nhất cùng sự đầm ấm đặc biệt của Lễ này, và dạy họ yêu mến cùng thờ kính nhân tính của Đức Kitô.
Cách mừng Giáng Sinh đặc biệt này đã đem lại cho Đức Tin Kitô giáo một chiều kích mới. Lễ Phục Sinh chú tâm đến quyền năng chiến thắng sự chết của Thiên Chúa, khai trương đời sống mới và dạy chúng ta hy vọng vào thế giới sắp đến. Với Thánh Phanxicô, cảnh Giáng Sinh của ngài bày tỏ tình yêu bất lực của Thiên Chúa, nhân tính và sự tốt lành của Người, là điều được tỏ lộ cho loài người qua việc Ngôi Lời Nhập Thể, cũng để dạy chúng ta một cách sồng và yêu thương mới.
Ông Celano kể rằng trong đêm Giáng Sinh, Thánh Phanxicô được Thiên Chúa cho thấy một thị kiến tuyệt vời. Ngài thấy một hài nhi nằm yên trong máng cỏ; hài nhi thức dậy vì Phanxicô đến gần. Và ông thêm rằng: “Thị kiến này không khác sự thật bao nhiêu, vì qua tác động của ân sủng của Người và bằng cách thế của người tôi tớ thánh thiên của Người là Phanxicô, Hài Nhi Giêsu được sống lại trong lòng nhiều người, những kẻ đã quên Người, và điều này được in sâu vào ký ức yêu thương của ngài” (Vita prima, op. cit., n. 86, p. 307).
Những giòng này diễn tả cách rất đúng về đức tin sống động của Thánh Phaxicô về nhân tính của Đức Kitô và tình yêu của ngài đối với nhân tính ấy đã được truyền cho Lễ Giáng Sinh của Kitô giáo như thế nào: việc khám phá ra Thiên Chúa tự tỏ mình trong những ngón tay bé nhỏ của Chúa Giêsu. Nhờ Thánh Phanxicô, dân Kitô giáo có thể hình dung được rằng trong Lễ Giáng Sinh, Thiên Chúa thật sự trở nên Đấng Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta, mà không một chướng ngại hay khoảng cách nào có thể tách rời chúng ta khỏi Người. Trong Hài Nhi này, Thiên Chúa đã đến quá gần mỗi người chúng ta, quá gần gũi, đến nỗi chúng ta có thể tin tưởng thưa chuyện với Người và giữ một mối liên hệ mến yêu sâu xa đầy tin tưởng, như chúng ta có với một em bé mới sanh.
Thực ra, trong Hài Nhi này, Thiên Chúa Tình Yêu được tỏ lộ: Thiên Chúa đến không mang theo vũ khí, và sức mạnh, chúng ta có thể nói, bởi vì Người không có mục đích chinh phục từ bên ngoài, nhưng trái lại Người muốn đón chào con người trong tự do. Thiên Chúa trở nên một Hài Nhi bất lực để chinh phục tính kiêu căng, bạo động, và ước muốn chiếm hữu của con người. Trong Chúa Giêsu, Thiên Chúa nhận lấy hoàn cảnh nghèo hèn và bất lực này để lấy tình yêu mà chinh phục và dẫn đưa chúng ta đến căn tính thực sự của mình. Chúng ta đừng quên rằng danh hiệu cao quý nhất của Đức Chúa Giêsu Kitô chính là “Chúa Con”, Con Thiên Chúa. Phẩm giá của Thiên Tính được ám chỉ bằng một thuật ngữ nói về điều kiện khiêm tốn của máng cỏ ở Bethlehem, dù liên hệ đặc biệt với thiên tính của Người, là thiên tính của “Chúa Con”.
Hoàn cảnh của Người như một Hài Nhi chi cho chúng ta phải tìm thấy Thiên Chúa và vui hưởng sự hiện diện của Người cách nào. Chính trong ánh sáng của Lễ Giáng Sinh mà chúng ta có thể hiểu lời của Chúa Giêsu: “Nếu các con không trở nên giống như trẻ nhỏ, thì các con sẽ không vào được Nước Trời” (Mt 18:3).
Ai không hiểu Mầu Nhiệm Giáng Sinh thì cũng không hiểu yếu tố quyết định của đời Kitô hữu. Ai không đón nhận Chúa Giêsu với tâm hồn của một trẻ nhỏ thì cũng không thể vào được Nước Trời. Đó là điều mà Thánh Phanxicô muốn nhắc nhở cho Kitô giáo thời đại của ngài và mọi thời đại cho đến ngày nay.
Chúng ta hãy cầu xin với Chúa Cha để Ngài ban cho tâm hồn chúng ta sự đơn giản này là nhận ra Chúa trong Hài Nhi ấy, như Thánh Phanxicô đã nhận ra ở Greccio. Rồi sau đó, chính chúng ta cũng cảm nghiệm được điều mà ông Thomas đệ Celano đã nói là xảy ra cho những người trong biến cố ở Greccio -- về kinh nghiệm của các mục đồng trong đêm thánh (x. Luca 2:20) – “Mỗi người trở về nhà mình lòng đầy niềm vui trìu mến” (Vita prima, op. cit., n. 86, p. 479).
Đây là ước ao mà tôi muốn thân ái trình bày cho anh chị em, cho gia đình và những người tânh yêu của anh chị em. Chúc mọi người một Lễ Giáng Sinh Vui Vẻ.