Lễ Thánh Gia – Năm C (1 Samuel 1: 20-22, 24-28; 1 John 3: 1-2, 21-24; Luke 2: 41-52)
Con đường dẫn đến tình mẫu tử là một cuộc hành trình dài đằng đẵng đầy gian truân đối với Hannah cũng như đối với nhiều “phụ nữ hiếm muộn” của Kinh Thánh. Bà không chỉ đã phải đối phó trước thất vọng bởi sự vô sinh mà còn là điều xấu hổ và cũng là sự vi phạm tội lỗi. Vì sự vô sinh được cho là một hình phạt hoặc lời nguyền từ Thiên Chúa. Thậm chí không phải lời khẩn cầu cua Hannah tới Thiên Chúa không gặp khó – bà đã phải chịu đựng những lời buộc tội ác ý và khinh bỉ của đám công chúng say sưa từ tiên tri Eli. Nhưng bà là một phụ nữ có đức tin mãnh liệt và những lời cầu của bà đã được phúc đáp.
Con trai của Hannah sẽ trở thành một tiên tri vĩ đại – Samuel. Câu chuyện của Hannah là một mô thức văn chương trong Cựu Ước – của “phụ nữ hiếm muộn”. Mô thức này được lặp đi lặp lại trong câu chuyên của Sarah cũng như mẹ của Samon. Nó tạo ra một sự xuất hiện khác trong Tin Mừng của Thánh Lu-ca đối với trường hợp của Elizabeth thân mẫu của Gio-an Tẩy Giả. Ý niệm của con trẻ trong những câu chuyện này luôn chiếu sáng sự can thiệp thiêng liêng trong mỗi trường hợp cũng như tính chất bất thường và vai trò của đứa trẻ được sinh ra.
Tác giả 1 Gio-an nói đến một kiểu khác về ý niệm sự khai sinh bất thường: đó là những con trẻ thuộc về Thiên Chúa. Theo thần học Gio-an, con người không đi vào thế giới này với tư cách là con Thiên Chúa trong ý nghĩa đầy đủ nhất của từ này. Nó là một điều gì đó đạt được bởi đức tin trong một con người được gửi đến từ trời – Chúa Giê-su – và sự đón nhận ấy được truyền đạt đến tất cả trên những tín đồ trong Danh Người. Con người tái sinh từ trời ấy mang sự sống loài người với phẩm chất vô cùng khác biệt – những cảm giác tâm linh tinh tuyền và rộng mở với một mức độ như vậy con người có thể nhận biết một cách thành tín trải qua mối quan hệ con cái với Thiên Chúa. Thay vì gặp gỡ Thiên Chúa như một ý tưởng, khái niệm hay học thuyết, những ai được tái sinh là con của Thiên Chúa trong một đường lối cá nhân và trực tiếp.
Mỗi năm, nhiều trẻ em biến mất một cách âm thầm. Trong một số trường hợp, có một kết thúc có hậu – đứa bé được tìm thấy an toàn và hoàn hảo. Nhưng trong rất nhiều trường hợp, kết quả là một bi kịch thậm chí tồi tệ hơn, mãi mãi không được giải quyết. Chúng ta có thể tưởng tượng nỗi sợ hãi của Ma-ri-a và Giu-se khi khám phá ra rằng Chúa Giê-su không ở trong chuyến hành hương kéo dài. Nhiều kịch bản đen tối có lẽ hiện ra trong tâm trí họ. Nhưng rồi Chúa Giê-su được tìm thấy trong một đền thờ đang tranh luận với những nhà thông thái. Nỗi sợ hãi và lo âu của Ma-ri-a chuyển sang tức giận và lúc ấy bà yêu cầu một lời giải thích. Câu trả lời khá thờ ơ lãnh đạm của Người đã làm Ma-ri-a bối rối và lung túng: sao mẹ lại tìm con? Mẹ không hiểu rằng con phải ở trong ngôi nhà cùa Cha con sao? Câu chuyện ấy đã sản sinh tất cả những dấu hiệu về tiểu sự Hy Lạp cổ đại của một triết gia – Chúa Giê-su trong Tin Mừng của Thánh Lu-ca sớm phát triển đặc biệt vế mặt tinh thần vượt xa tuổi tác của Người cũng như những đáp ứng tình cảm của Người được đo lường và kiểm soát. Bên cạnh đó, việc phác họa chân dung Chúa Giê-su như một người nào đó hoàn toàn phi thường, câu chuyện đã chứng minh rằng sứ vụ và mục đích trong cuộc đời của Người đã được xác định bởi Thiên Chúa và không có những mối liên quan bởi con người. Về nhiều sự hợp nhất quan trọng trong cuộc đời Người, Chúa Giê-su đã phải chọn lựa sứ vụ ấy vượt lên trên bạn bè, gia đình và thậm chí cả cuộc sống. Và trong một vài cơ hội, Chúa Giê-su đã nhắc nhở những môn đệ của Người rằng họ sẽ phải mong chờ và thực hiện y như vậy.
Trong ý nghĩa này, kết quả tìm kiếm đứa trẻ khi thi hành sứ vụ chúa Giê-su là hạnh phúc lẫn cay đắng ngọt ngào vì nó gợi ý những gì phải đến. Chúng ta ai nấy đều sống trong cuộc đời này với những ấn tượng về Đấng Sáng Tạo đối với linh hồn của chúng ta. Mục đích căn bản của chúng ta trong cuộc sống là phấn đấu để được ở cùng với thiên hướng thiêng liêng thay vì cho chính mình. Phần quan trọng của điều này là sự phấn đấu thậm chí là những phương thức nhỏ nhoi và ẩn giấu để trở thành nguồn ơn phúc đối với thế giới và tha nhân.
(Nguổn: Regis College – The School of Theology)
Con đường dẫn đến tình mẫu tử là một cuộc hành trình dài đằng đẵng đầy gian truân đối với Hannah cũng như đối với nhiều “phụ nữ hiếm muộn” của Kinh Thánh. Bà không chỉ đã phải đối phó trước thất vọng bởi sự vô sinh mà còn là điều xấu hổ và cũng là sự vi phạm tội lỗi. Vì sự vô sinh được cho là một hình phạt hoặc lời nguyền từ Thiên Chúa. Thậm chí không phải lời khẩn cầu cua Hannah tới Thiên Chúa không gặp khó – bà đã phải chịu đựng những lời buộc tội ác ý và khinh bỉ của đám công chúng say sưa từ tiên tri Eli. Nhưng bà là một phụ nữ có đức tin mãnh liệt và những lời cầu của bà đã được phúc đáp.
Con trai của Hannah sẽ trở thành một tiên tri vĩ đại – Samuel. Câu chuyện của Hannah là một mô thức văn chương trong Cựu Ước – của “phụ nữ hiếm muộn”. Mô thức này được lặp đi lặp lại trong câu chuyên của Sarah cũng như mẹ của Samon. Nó tạo ra một sự xuất hiện khác trong Tin Mừng của Thánh Lu-ca đối với trường hợp của Elizabeth thân mẫu của Gio-an Tẩy Giả. Ý niệm của con trẻ trong những câu chuyện này luôn chiếu sáng sự can thiệp thiêng liêng trong mỗi trường hợp cũng như tính chất bất thường và vai trò của đứa trẻ được sinh ra.
Tác giả 1 Gio-an nói đến một kiểu khác về ý niệm sự khai sinh bất thường: đó là những con trẻ thuộc về Thiên Chúa. Theo thần học Gio-an, con người không đi vào thế giới này với tư cách là con Thiên Chúa trong ý nghĩa đầy đủ nhất của từ này. Nó là một điều gì đó đạt được bởi đức tin trong một con người được gửi đến từ trời – Chúa Giê-su – và sự đón nhận ấy được truyền đạt đến tất cả trên những tín đồ trong Danh Người. Con người tái sinh từ trời ấy mang sự sống loài người với phẩm chất vô cùng khác biệt – những cảm giác tâm linh tinh tuyền và rộng mở với một mức độ như vậy con người có thể nhận biết một cách thành tín trải qua mối quan hệ con cái với Thiên Chúa. Thay vì gặp gỡ Thiên Chúa như một ý tưởng, khái niệm hay học thuyết, những ai được tái sinh là con của Thiên Chúa trong một đường lối cá nhân và trực tiếp.
Mỗi năm, nhiều trẻ em biến mất một cách âm thầm. Trong một số trường hợp, có một kết thúc có hậu – đứa bé được tìm thấy an toàn và hoàn hảo. Nhưng trong rất nhiều trường hợp, kết quả là một bi kịch thậm chí tồi tệ hơn, mãi mãi không được giải quyết. Chúng ta có thể tưởng tượng nỗi sợ hãi của Ma-ri-a và Giu-se khi khám phá ra rằng Chúa Giê-su không ở trong chuyến hành hương kéo dài. Nhiều kịch bản đen tối có lẽ hiện ra trong tâm trí họ. Nhưng rồi Chúa Giê-su được tìm thấy trong một đền thờ đang tranh luận với những nhà thông thái. Nỗi sợ hãi và lo âu của Ma-ri-a chuyển sang tức giận và lúc ấy bà yêu cầu một lời giải thích. Câu trả lời khá thờ ơ lãnh đạm của Người đã làm Ma-ri-a bối rối và lung túng: sao mẹ lại tìm con? Mẹ không hiểu rằng con phải ở trong ngôi nhà cùa Cha con sao? Câu chuyện ấy đã sản sinh tất cả những dấu hiệu về tiểu sự Hy Lạp cổ đại của một triết gia – Chúa Giê-su trong Tin Mừng của Thánh Lu-ca sớm phát triển đặc biệt vế mặt tinh thần vượt xa tuổi tác của Người cũng như những đáp ứng tình cảm của Người được đo lường và kiểm soát. Bên cạnh đó, việc phác họa chân dung Chúa Giê-su như một người nào đó hoàn toàn phi thường, câu chuyện đã chứng minh rằng sứ vụ và mục đích trong cuộc đời của Người đã được xác định bởi Thiên Chúa và không có những mối liên quan bởi con người. Về nhiều sự hợp nhất quan trọng trong cuộc đời Người, Chúa Giê-su đã phải chọn lựa sứ vụ ấy vượt lên trên bạn bè, gia đình và thậm chí cả cuộc sống. Và trong một vài cơ hội, Chúa Giê-su đã nhắc nhở những môn đệ của Người rằng họ sẽ phải mong chờ và thực hiện y như vậy.
Trong ý nghĩa này, kết quả tìm kiếm đứa trẻ khi thi hành sứ vụ chúa Giê-su là hạnh phúc lẫn cay đắng ngọt ngào vì nó gợi ý những gì phải đến. Chúng ta ai nấy đều sống trong cuộc đời này với những ấn tượng về Đấng Sáng Tạo đối với linh hồn của chúng ta. Mục đích căn bản của chúng ta trong cuộc sống là phấn đấu để được ở cùng với thiên hướng thiêng liêng thay vì cho chính mình. Phần quan trọng của điều này là sự phấn đấu thậm chí là những phương thức nhỏ nhoi và ẩn giấu để trở thành nguồn ơn phúc đối với thế giới và tha nhân.
(Nguổn: Regis College – The School of Theology)