Quê tôi ở miền Trung, thời thiếu nữ của tôi, giấc mơ về Đà Lạt xa xôi lắm …Đà lạt chỉ là trong sách vở, trong thi ca, trong “Vòng tay học trò” của Nguyễn thị Hoàng, trong những chuyện kể của các chàng “Quản Trị Kinh Doanh” Đà Lạt, hay trong ông anh họ GHHV của tôi …

Đã bao nhiêu lần tôi hình dung ra một Đà lạt nên thơ, Đà lạt đồi thác mộng mơ, Đà lạt phong cảnh hữu tình,… mà hình như hể ai đặt chân đến đó rồi thì cũng được đổi thay. Tôi ước chi được một lần ghé đến, một lần thôi, mà sao … chẳng được một lần nào.

Anh họ tôi và tôi, cha mẹ mất sớm, chúng tôi cùng nương nấu trong ngôi nhà ông bà Ngoại, vì thế anh em chúng tôi thân thiết với nhau như ruột thịt.

Cứ vào mùa tựu trường thì anh lên GHHV Đà lạt, tôi vào trường Phaolô Đà nẵng. Tết đến, Hè về, chúng tôi về lại ngôi nhà ông bà Ngoại của mình, sống với nhau những ngày nghĩ thật vui vẻ. Quà của anh thường là những tấm ảnh anh siêng năng chụp tất cả những hoạt động trong trường, những thắng cảnh, những nơi anh được đến, những lần trường cho đi dã ngoại … vì thế hình ảnh Đà lạt anh cho tôi thật là phong phú, thật là gần gũi, và thật là thân thương nếu tôi được một lần ghé thăm.

Cho đến một ngày giấc mơ tôi sắp được nắm giữ, là ngày anh mời mọi người lên Đà lạt dự Lễ Chịu Chức Thầy Sáu của anh. Thế nhưng, tôi vẫn không đi được, Đà lạt tuột ra khỏi tầm tay…

Biết đến bao giờ mới có dịp đến thăm Trường anh học, nơi anh ở, xứ sở sương mù tuyệt vời mà chính anh đã gieo vào tâm trí tôi sự mơ ước viếng thăm? Riêng anh thì gượng gạo che dấu nổi buồn, khi vô cùng mong đợi ít nhiều những người thân ái ở làng Quê xa xôi ấy, về tham dự ngày hạnh phúc nhất của mình.

Đời con gái qua đi với bao thăng trầm của đất nước …, những chuyện mộng mơ của ngày ấy nay chỉ là những kỷ niệm, chôn chặt những ước mơ để bằng lòng với hiện tại “chồng con, cơm áo”.

Nhiều năm tháng … qua đi, gánh nặng vơi dần. Tôi mới có thời gian làm việc cho riêng mình. Tôi vào ca đoàn và sinh hoạt từ thiện nhiều nơi.

Tôi cũng cố thực hiện ước mơ ngày nào, là đến thăm miền “Đất Hứa” ngày đó. Nhưng chuyến đi thăm làm tôi ngỡ ngàng … thật sự thất vọng với những gì vẫn còn ấp ủ, tơ vương. Đà Lạt sỗ sàng, như người tình phụ bạc, nhẫn tâm dẫm nát những mơ mộng, e ấp của tuổi học trò ngày ấy. Tôi lang thang đi mãi.. vẫn không tìm lại được những cảm xúc về Đà Lạt thuở xa xưa, Đà lạt thay đổi mất rồi, không kịp chờ ngày tôi đến gặp mặt, từ khướt mối tình thầm lặng nhiều năm của cô gái miền xa luôn một lòng chung thủy. Và tôi không nghĩ sẽ một lần trở lại.

Thế nhưng, tôi đã trở lại. Hơn 5 năm nay, cứ sau Chủ Nhật Áo Hồng, ca đoàn tôi lại tổ chức “Vân Du Đà Lạt”. Họ có thông lệ đi làm Hội Chợ Giáng Sinh cho trại Phong Di Linh, và kết hợp ghé Đà lạt cho ca đoàn nghĩ ngơi vài ngày. Vô tình cả hai điều này lại rất hợp ý với tôi.

Tôi vẫn còn nhiều thắc mắc, nhiều câu hỏi muốn Đà lạt trả lời, tôi vẫn không tin Đà lạt của tôi đã phụ tình tôi như thế, đã làm mất đi của tôi những lối đi về đầy hoa vương lối, những tình non, tình thác, tình người, như những bài ca nghe mãi không nhàm.

Cam Ly vô tư lên tiếng ca muôn đời.

Thông reo vi vu than thở như ngậm ngùi



Như ru ai say trong giấc mơ dạt dào.

Cho thế thân thôi, rủ hết âu sầu để lòng quay về bến mơ.

Tôi vẫn còn những hình ảnh trường GHHV mà tôi không đến được, phải đến xem ngôi trường mà trước khi nhập học, anh báo cho bà Ngoại tôi “30 tuần sau con về lại Ngoai nhé” là hằng tuần Ngoại tôi quẹt vào bên trong cánh cửa một quẹt vôi, để đúng 30 vết quẹt là Ngoại vui vẻ tuyên bố như biết trước được sự việc sắp xảy ra là “Trong tuần này Anh Hai con về”. Ngoại tôi chờ anh hằng tuần dưới làn vôi trắng nghuệch ngoạc trên cửa, đôi mắt già nua, xa xăm mong đợi …

Cũng vì thế mà năm nào “Vân Du Đà Lạt” tôi cũng ghé về GHHV. Trường không còn là trường của anh nữa, tôi chỉ đến chụp hình rồi gởi về cho anh.

“Em đã đến Trường của anh”

Năm nay tôi cũng đi, cũng đến thăm trường của anh, nhưng họ không cho vào, không cho chụp hình, trường của anh đã bị đào xới xung quanh, họ không để nguyên hình đất nhà xưa nữa, lời đồn đãi sẽ được trả lại cho chủ cũ đâu không thấy, chỉ thấy toàn bụi mù mịt xe cộ ra vào thi công gấp rút.

Trong bài giảng chiều thứ bảy vừa qua, Cha Chủ tế cho phép anh chị em lên nói những cảm nghĩ của mình cho những chuyến đi hằng năm của ca đoàn…

“Thưa Cha, con thực sự muốn xin nói lên những cảm nghĩ này, nhưng anh chị em quá đông, dù tóm tắc cũng mất khá nhiều thời gian cho anh chị em muốn nói được cảm nghĩ của mình, nên con đành im lặng, suy nghĩ thêm…”.

Càng tràn đầy cảm xúc hơn, khi Cha Chủ Tế cũng vừa cho biết. Cha là bạn hoc cùng lớp với anh trai tôi năm nào ở GHHV.

Nghe được những tâm tình của anh chị em trong Mùa Giáng Sinh năm nay, nhờ bài giảng “mở rộng” của Cha, tôi cảm thấy thật vui trong lòng. Chúa Hài Đồng nhiều năm nay đã nghe được tâm tình chờ đón của họ, đã thấy họ trân trọng trong công tác của ca đoàn vào Mùa Giáng Sinh, nhìn xem thì như là đi chơi, đi hưởng thụ … Nhưng không, đó là những quyết tâm âm thầm mong làm đẹp lòng Chúa trong những ngày đón chờ Chúa đến. Và không phải 5,6 bài giảng ngắn vừa nghe, mà là còn nhiều bài giảng tâm tình lắm, đã âm thầm nói với Chúa trong những dịp “Vân Du “ này.

Vui nhất của tôi là vô tình tôi biết được những cái khó giống giống nhau trong những chuyến đi này khi ông Xã hỏi.

- “Em có đi nổi không ?”

-“Không nổi em cũng cố, em sẽ uống thuốc và ngũ cho đến nơi thôi”

-“Em không ói mềm người như chuyến đi Cần Thơ thăm anh trai bị tai biến vừa rồi, rồi tuyên bố từ này sẽ không bao giờ đi xe đường xa nữa sao ?”

-“Sẽ không đi đâu xa bằng xe nữa, nhưng đi “Vân Du” thì phải đi, và chỉ đi “Vân Du” thôi”.

Chuyến đi năm nào kết thúc cũng tốt đẹp, vui vẻ, tình đoàn kết của anh chị em qua những ngày sống bên nhau, làm việc bên nhau, mỗi ngày mỗi đậm đà hơn, hiểu cho nhau hơn, và dể bỏ qua những phiền hà nho nhỏ với nhau hơn.

Phần tôi, Đà lạt của tôi bây giờ như ký ức đẹp cần phải gìn giữ, có những điều không vừa lòng cũng nhắm mắt làm ngơ.

Dù sao thì Đà Lạt vẫn còn có thiên nhiên xinh đẹp, đồi cao vẫn còn có mây ngàn giăng lối, sương mù mát lạnh vẫn thu hút lòng người và ngàn hoa Đà lạt vẫn cứ đua nhau hé nở …

Tôi thầm nghĩ rằng với thiên nhiên đặc biệt ưu đãi này, sẽ tẩy xóa dần dần được những vết hằn, những loang lổ, nham nhở mà người ta đã tô vẽ, phá hoại trên khuôn mặt đáng yêu của Đà lạt năm nào.

Giã từ Đà lạt thân thương và hẹn gặp nhau vào Mùa Giáng Sinh năm tới.

(Giáng Sinh 2009, riêng tặng …)