Chốn hư vô hay tinh cầu xa lạ?
Ta vẫn chờ Người khắc khoải cô đơn
Thân phận con người u tối chập chờn,
Người sẽ đến đưa bàn tay thánh hóa.

Người sẽ đến giữa đông buồn hiu hắt,
Trong lạnh lùng hoang vắng cánh đồng xa,
Để sưởi ấm muôn lòng đang thổn thức,
Nơi gian trần rét mướt những hồn ma.

Người sẽ đến cùng hành trang Thánh Ái,
Đem yêu thương ấp ủ mọi hồn hoang.
Người dấn thân xây dựng lại hoang tàn
trong đổ nát một lâu đài thân ái.

Người sẽ đến từ Ngôi Lời Mặc Khải,
Thế giới hôm nay, một, thế giới ngày mai
Giữa vũ trụ bao la bao huyền diệu,
Một tinh cầu thực thể với muôn loài.

Trong cơn mê, ta hỏi Người có đến?
Tự xa xôi giọt sương nào tỉnh thức,
Đưa ta về với đau buốt cơn đau,
Bàng hoàng bờ môi lay nhẹ nguyện cầu.

Ta mở mắt bốn bề sao vắng lặng?
Thực hay hư mà trắng xóa mênh mông,
Thấp thoáng bên ta thiên thần áo trắng,
Hàm tiếu nụ cười tin phúc mùa đông.

Người sẽ đến đưa bàn tay thánh hóa
Đời con!

(1/ 12/ 09 – ngày xuất viện)