Giáo hội Công giáo khắp năm Châu đang bước vào mùa Vọng mở đầu cho một năm Phụmg vu mới. Trong lịch Phụng vụ của Giáo hội, mùa Vọng kéo dài 4 tuần lễ là thời kỳ chuẩn bị đón mừng đại lễ Gíang Sinh. Theo cách hiểu của người tín hữu Công giáo Việt Nam thì mùa Vọng là mùa trông đợi Chúa Cứu Thế như những lời hát thường nghe được trong mùa này:

Trời cao hãy đổ sương xuống
Và ngàn mây hãy mưa Đấng chuộc tội
Trời cao hãy đổ sương xuống
Và ngàn mây hãy mưa Đấng cứu đời
”.

Mùa Vọng được hiểu là mùa trông đợi có lẽ do chữ “vọng” có nghĩa là chờ đợi, ngóng trông, mong mỏi. Thế nhưng đối với thời đại của chúng ta hiện nay thì Chúa Cứu Thế đã đến trần gian từ hơn 2000 năm rồi. Và trước ngày tự nộp mình chịu tử nạn, Chúa Giêsu đã lập phép Thánh Thể để ở lại với nhân loại mọi ngày cho đến tận thế. Chúa Cứu Thế đã đến và Người đang ở giữa chúng ta sao lại còn trông chờ?

Thật ra chữ “vọng” không chỉ có nghĩa là trông đợi hay chờ mong. Chẳng hạn viễn vọng kính là loại kính mà các nhà thiên văn dùng quan sát những vật thể trong vũ tru thì chữ “vọng” có nghĩa là nhắm tới hay hướng tới.Theo ý nghĩa này, tôi thích hiểu mùa Vọng là mùa tìm kiếm Chúa, hướng về Chúạhơn là chờ đợi Chúa đến. Trong mùa Vọng chắc hẳn Giáo hội cũng không muốn người tín hữu ngồi chờ Chúa cách thụ động mà phải chủ động đến với Chúa, trở về với Chúa.

Chúa đã đến trong thế gian và hàng năm chúng ta vẫn thường đón mừng lễ Giáng sinh, kỷ niệm ngày Chúa giáng thế. Nhưng phải thành thật mà nói rằng nhiều khi chúng ta chỉ mừng lễ bề ngoài còn trong lòng thì chẳng hề có hình bóng Chúa. Mỗi người tín hữu đều đã được rửa tội để trở thành con cái của Chúa nhưng nhiều khi chúng ta đã chẳng tốt lành gì mà còn tệ hơn những người chưa biết Chúa. Nhiều lúc chúng ta đã sống như chẳng hề có Chúa hoặc bất chấp những giáo huấn của Chúa. Mùa vọng thời điểm chuẩn bị đón mừng Chúa Giáng sinh chúng ta cần điều chỉnh cách sống để trở về với Chúa.

Trở về với Chúa trong thái độ sám hối lỗi lầm, thành khẩn sửa chữa khuyết điểm để rồi mạnh dạn đổi mới cuộc sống như người thanh niên trong dụ ngôn “Người con hoang đàng” quyết tâm từ bỏ lối sống cũ để trở về với cha mình. Trở về với Chúa bằng cuộc sống đích thực của người tin Chúa để làm chứng nhân cho Chúa trong cuộc sống hàng ngày.

Chúa Giêsu đang ở giữa chúng ta trong bí tích Thánh Thể nhưng nhiều người trong chúng ta đã qúa hờ hững, không hề quan tâm. Chúng ta đã qúa lo lắng cho của ăn phần xác nhưng lại thơ ơ với Mình Thánh Chúa là của ăn thiêng liêng nuôi dưỡng linh hồn. Chúa chờ đợi chúng ta mỗi ngày trong nhà tạm ở các thánh đường nhưng chúng ta chẳng đáp lại. Chúng ta cần đến với Chúa nhiều hơn trong mùa Vọng.

Đến với Chúa qua việc siêng năng rước lễ và viếng Thánh Thể mỗi khi có thể để đáp lại tình thương bao la của Chúa. Tôi nhớ có lần một thành viên trong Cộng đoàn nêu ra câu hỏi về lý do của việc chầu hay viếng Thánh Thể và ích lợi của việc làm này. Người bạn này còn yêu cầu tôi viết một bài nói rõ về vấn đề này. Tôi vẫn chưa làm được việc đó vì thú thật tôi cũng rất mù mơ về nguồn gốc và không am hiểu nhiều về việc chầu hay viếng Thánh Thể. Hồi còn nhỏ khi ở trong đoàn Nghĩa binh Thánh thể của giáo xứ tôi được dạy bảo phải năng viếng Mình Thánh Chúa. Khi lớn lên thỉnh thoảng tôi vẫn thích qùy trước Mình Thánh Chúa trong thinh lặng để tìm sự bình an nhất là khi thấy lòng bối rối. Theo sự hiểu biết nông cạn của tôi thì việc viếng Mình Thánh Chúa cũng bình thường như những cuộc thăm viếng khác. Nếu chúng ta coi việc thăm hỏi bạn bè, người thân là phải lẽ. Nếu chúng ta coi việc lâu ngày không ghé thăm hay gọi điện thoại cho cha mẹ là thiếu sót thì sẽ là một thiếu sót lớn nếu chúng ta không thể dành chút thì giờ ghé thăm Chúa đang mỏi mòn chờ đợi chúng ta. Ngày xưa ở trong vườn cây dầu Chúa Giêsu trách các tông đồ “Anh em không thể thức nổi một giờ với Thầy sao?”. Phải chăng đó cũng là lời nhắc nhở chúng ta đừng bỏ Chúa cô đơn trong nhà tạm?

Đến với Chúa cũng là đến với tha nhân vì con người mang hình ảnh của Thiên Chúa. Trong một lá thư mùa vọng tôi đọc được trên internet, một vị Gíam mục Việt Nam đã mời gọi giáo sỹ, tu sỹ, chủng sinh và mọi tín hữu trong giáo phận của Ngài hãy bước vào mùa Vọng với tinh thần “Yêu thương và phục vụ”. Yêu thương và phục vụ những người nghèo khổ, cơ hàn, người bị bỏ rơi, bị khinh miệt, những người bị đẩy ra ngoài lề cuộc sống. Yêu thương và phục vụ tha nhân bất kỳ họ là ai, cho dù họ là những người rất xa lạ, những người không cùng tôn giáo, màu da hay ngôn ngữ.

Trong xã hội ngày nay có qúa nhiều hoàn cảnh cần được yêu thương và phục vụ mà lắm khi chúng ta không có đủ khả năng để đáp ứng hết được. Tuy nhiên không vì thế mà chúng ta quay mặt làm ngơ, không thể viện bất cứ lý do nào để dửng dưng trước nỗi khổ của người khác. Bác ái là cốt lõi của đạo Công giáo và là bổn phận của người Kitô hữu. Lời Chúa nói rất rõ trong Thánh Kinh rằng những gì chúng ta làm cho tha nhân cũng chính là làm cho Chúa; ngược lại khi chúng ta từ chối làm cho tha nhân điều gì cũng chính là đã từ chối Chúa.

Mùa Vọng Giáo hội nhắc nhở người tín hữu phải tỉnh thức. Tỉnh thức để khỏi sa chước cám dỗ và xa lánh tội lỗi để sẵn sàng cho ngày giờ Chúa gọi. Ai cũng biết ngày giờ đó có thể đến bất cứ lúc nào, với bất cứ ai nhưng có lẽ không mấy ai quan tâm.

Hồi đầu tháng này chỉ trong vòng một tuần lễ tôi đã chứng kiến cái chết của hai người trong cộng đồng Việt Nam. Người thứ nhất tôi đến viếng thi thể tại nhà quàn và thắp một nén nhang cho người qúa cố. Người thứ hai thì tôi đã tiễn đưa đến nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang. Chứng kiến cảnh chiếc quan tài từ từ được thả xuống huyệt mộ rồi từng nắm đất được ném xuống trong tiếng khóc thảm thiết của thân nhân sao thấy buồn qúa. Tiếc thương người qúa cố tôi không khỏi bùi ngùi khi nghĩ đến thân phận của kiếp người. Và từ đó nghĩ đến cùng đích của cuộc sống.

Người ta thường ví đời người là một cuộc hành trình. Đối với người Kitô hữu thì cuộc đời là cuộc lữ hành trần thế. Cuộc hành trình nào cũng giống nhau, cũng có điểm khởi hành và điểm đến. Trong một cuộc hành trình của người du khách thì ở cuối cuộc hành trình người du khách có thể chọn cho mình một nơi cư ngụ. Tùy theo túi tiền người du khách có thể chọn một khách sạn hạng sang, một khách sạn vừa phải hay là một nhà trọ kém tiện nghi. Còn ở cuối cuộc lữ hành trần thế thì người Kitô hữu không thể tự chọn mà sẽ được chỉ định cư ngụ ở một trong ba nơi. Nơi được chỉ định sẽ tùy thuộc vào việc người lữ khách đã sống mật thiết với Chúa hay xa rời Chúa. Và chắc chắn cũng còn tùy thuộc vào mức độ yêu thương và phục vụ tha nhân trong suốt cuộc sống ở trần gian.

Phải chăng mùa Vọng là lúc chúng ta cần suy nghĩ về điều này.

Vermont Mùa Vọng 2009