MÁU TIM
“ Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu” (Ga 19,37)
Quắt quay một nguồn cơn
Đớn đau vùi cô đơn
Thê lương và thảm thiết
Còn xót xa nào hơn ?
Máu sôi trong buồng tim.
Tim ngừng, máu chưa im,
Vết đâm ri rỉ nước
Hòa máu tươi nên tình.
Tả tơi trên giá thô
Xác tàn treo chơ vơ
Tim mở ra toang hoác
Yêu no nê chừng mô !
Điên rồ hay say mê ?
Máu tuôn trào hả hê.
Tình trào ra theo máu,
Yêu trào ra tràn trề.
Máu tim ! Ôi máu tim !
Chảy thành suối thần linh
Mọc cây trời vĩnh cửu
Trái trĩu nặng ân tình. /.
VƯỜN ĐÊM
Ghết-sê-ma-ni (Lc 22,39-45)
Vườn đêm lạnh
Ướt mồ hôi
Một mình thôi
Sầu tê tái.
Chén khổ ải
Đậm oan khiên
Đắng muộn phiền
Sao uống nổi ?
Vườn đêm tối
Lặng canh thâu
Đẫm âu sầu
Mươn mướt máu.
Cha yêu dấu
Cất hộ con
Gánh tủi buồn
Con phải vác.
Gió
Ào ạt …
Lá
Rụng rơi …
Cha,
Cha ơi !
Xin vâng ý. /.
NỖI NIỀM
“ Đây Chiên Thiên Chúa,
đây Đấng gánh tội trần gian”
Kiếp người
Mong manh.
Phận người
Lênh đênh.
Biển đời
Mông mênh.
Đường đời
Chông chênh.
Nụ cười
Tan mau.
Ưu phiền
In sâu.
Nghĩa tình
Nhẹ tênh.
Oán thù
Triền miên.
Ai khóc ?
Ai cười ?
Ai trả ?
Ai vay ?
Mở lớn
Đôi tay.
Vươn rộng
Bờ vai.
Ôm hết
Cõi đời.
Gánh trọn
Kiếp người.
Ai khóc ?
Ai cười ?
Ai ngược ?
Ai xuôi ?
Tôi khóc
Mình tôi.
Người cười
Vạn người.
Tôi trả
Cho đời
Món nợ
Người vay.
Ai đắng ?
Ai cay ?
Ai sầu ?
Ai thảm ?
Mình tôi
Tôi dám
Trả nợ
Cho đời.
Người hỡi !
Người ơi !
Hỏi người
Có biết ?
CỨU THẾ
Từ trên cúi xuống nỗi đau
Bạc đen nhầy nhụa một màu nhân sinh.
Thế gian bảy nổi ba chìm,
Vương chi phiền lụy lênh đênh kiếp người ?
Đầu sông một cánh bèo trôi,
Cuối truông một nhánh rong xuôi vật vờ.
Mỏng manh cọng chỉ sợi tơ,
Tử sinh cách chỉ một bờ cỏn con.
Đáng chi chút phận mỏng giòn,
Một cơn gió thoảng chẳng còn tăm hơi.
Sá chi tiếng khóc câu cười,
Ba sinh gom lại chưa vơi canh tàn.
Thương chi cái nghiệp đa đoan
Mà mang lấy lụy mà quàng lấy đau ?
Mười phương gom một chén sầu
Cớ chi uống trọn cả bầu oan khiên ?
Cây khô dựng đứng trên triền,
Giang tay đón hết ưu phiền nhân gian. /.