CHÚA GIÊ-SU KI-TÔ VUA VŨ TRỤ
(Dn 7, 13-14; Kh 1, 5-8; Ga 18, 33b-37)
DẪN
Ngày nay, trên thế giới, đa phần các nước không còn chế độ quân chủ “ Vua - Tôi”. Lãnh đạo các quốc gia thưởng là vị Tổng thống hoặc Chủ tịch nước.
Thế nhưng, trong ngày Chúa nhật cuối cùng của năm phụng vụ Hội Thánh lại tuyên xưng Chúa Giê-su Ki-tô là vua vũ trụ và mời gọi các tín hữu hướng đến vương quốc của Người.
Một cách tự nhiên, ta có thể hỏi: Chúa là vua thế nào? Vương quốc của Người ra sao?
I. CHÚA GIÊ-SU KI-TÔ LÀ VUA
Theo lẽ tự nhiên, vua là người đứng đầu quốc gia cai trị thần dân; vua có quyền trên mạng sống của dân và có trách nhiệm phục vụ dân.
Vì thế việc tuyên xưng Chúa Giê-su Ki-tô là vua vũ trụ vũ trụ có thể nói được là một cách diễn tả lòng thần phục suy tôn quyền năng và tình thương của Người. Quyền năng ấy là “quyền thống trị, vinh quang và vương vị; muôn người thuộc mọi dân tộc, quốc gia và ngôn ngữ đều phải phụng sự Người. Quyền thống trị của Người là quyền vĩnh cửu không bao giờ mai một.” (Bài đọc I: Dn 7, 14).
Quyền năng ấy sẽ giải thoát con người (x. Ga 8, 32) khỏi quyền lực ma quỉ, kẻ đã trói buộc họ trở thành nô lệ cho: danh vọng, vật chất, thú tính, áp lực và mặc cảm… để đưa họ vào Vương quốc “chẳng hề suy vong” (Dn 7, 14): vĩnh cửu vô biên, đầy tràn sự thật và sự sống, đầy tràn ân sủng và thánh thiện, đầy tràn tình thương công lý và bình an…
II.VƯƠNG QUỐC CỦA CHÚA
1. Vương quốc Giê-su
Lần nọ, trả lời cho sự thắc mắc của đám đông dân chúng về Nước Thiên Chúa, Đức Giê-su đã nói: “Triều đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông” (Lc 17, 21).
Theo lời này, vương quốc Thiên Chúa là chính Chúa Giê-su đã đến và hiện diện trong trần gian.
Thế nên, Công đồng Vatican II đã xác quyết: Nước Thiên Chúa “chiếu sáng trước mặt mọi người qua lời nói, hành động và sự hiện diện của Chúa Ki-tô” (x. LG 5).
Trình thuật Tin Mừng (Ga 18, 33b-37) diễn tiến:
- Lời nói của Đức Giê-su là lời chủ động: “Ngài tự ý nói điều ấy, hay những người khác đã nói với ngài về tôi?” (Ga 18, 34). Ở đây tình thế đảo ngược, Đức Giê-su, người bị xét xử lại ở thế chủ động chất vấn Philatô viên quan đang xét xử mình.
- Hành động của Chúa là hành động xác quyết mạnh mẽ về ơn cứu độ: “Tôi sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi (Ga 18, 37).
- Sự hiện diện của Chúa là sự hiện diện tự do, không lệ thuộc vào luật lệ trần thế: “Nước tôi không thuộc về thế gian này… Nước tôi không thuộc về thế chốn này ” (Ga 18, 36).
Từ những diễn tiến vừa nêu, ta càng tin tưởng lời xác quyết của Hội Thánh: “Nước Thiên Chúa biểu lộ trong chính Con Người Chúa Ki-tô, con Thiên Chúa và con loài người” (LG 5).
2. Vương quốc Tự do
Trước tòa án Phi-la-tô, Đức Giê-su đã hỏi ngược lại ông ta: “Ngài tự ý nói điều ấy, hay những người khác đã nói với ngài về tôi?” (Ga 18, 34). Như vậy, Vương quốc Đức Giê-su không bị ảnh hưởng bởi những dư luận của con người.
Tiếp theo, Đức Giê-su đã quả quyết: “Nước tôi không thuộc về thế gian này” (Ga 18, 36). Rõ ràng, Vương quốc của Đức Giê-su là vương quốc tự do, không bị giới hạn bởi thời gian, không gian hay quy luật trần thế. Trọn đời dương thế, Đức Giê-su cũng đã nêu gương một đời sống tự do, không bị ràng buộc bởi vật chất, danh vọng và cái tôi kiêu ngạo (x. Mt 4, 1, 11).
Rất tự do và tràn đầy tình yêu, Người đã đi vào trần gian và đã bước lên thập giá và đi vào cái chết (x. Mt 26, 39). Chính giờ khắc tưởng chừng như vô vọng đó, Thiên Chúa Cha đã tặng ban Người danh hiệu vuợt trên mọi danh hiệu, để từ đây khi nghe đến danh của Người mọi gối phải bái quỳ và thưa lên: Giê-su Ki-tô là Chúa (x. Pl 2, 6-11).
3. Vương quốc yêu thương
Sau khi chất vấn Philatô, Đức Giê-su khẳng định:“Tôi sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi (Ga 18, 37).
Chúa Giê-su đã đến thế gian, làm chứng cho sự thật bằng con đường yêu thương như lời Người dạy: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15, 13).
Khi tình yêu đã đến đỉnh điểm, Chúa đã quì xuống rửa chân cho các môn đệ (x. Ga 13, 4 tt), chữa lành cho kẻ bắt Người (x. Lc 22, 51), đã nhìn và tha thứ cho người môn đệ chối Thầy (x Lc 22, 61), đã tha thứ cho người trộm lành biết ăn năn (x. Lc 23, 43) và nhất là tha thứ cho những người giết mình: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23, 34). Tình yêu Chúa đã hóa giải hận thù, đã mạc khải sức mạnh và quyền năng vô biên của Thiên Chúa.Trên thập giá, trong giờ phút Chúa Giê-su trút hơi thở cuối cùng thì chính viên đại đội trưởng, người chỉ huy cuộc hành quyết Đức Giê-su phải quỳ xuống thốt lên: “Quả thật, ông này là con Thiên Chúa” (Mt 27, 54).
Thật là một tình yêu bao la, lan tỏa khắp nơi.
III. ÁP DỤNG
1. Vương quốc Giê-su
Tôn thờ Chúa Giê-su là vua vũ trụ, ta thêm lòng xác tín vương quốc Thiên Chúa biểu lộ nơi chính Chúa Giê-su, Đấng là chủ của thời gian, của lịch sử “là An-pha và Ô-mê-ga, là Đấng hiện có, đã có và đang đến, là Đấng toàn năng” (Bài đọc I: Kh 1, 8).
2. Vương quốc Tự do
Tôn thờ Chúa Giê-su là vua vũ trụ, ta thêm lòng xác tín và sống niềm hạnh phúc được làm thần dân của Chúa. Một dân đã được giải thoát khỏi những nô lệ, những ràng buộc bởi quyền lực, vật chất hầu trở nên “hàng tư tế mà phụng thờ Thiên Chúa là Cha của Người” (Bài đọc I: Kh1, 5-6).
3. Vương quốc yêu thương
Tôn thờ Chúa Giê-su là vua vũ trụ, ta cảm nhận tình yêu thương và ơn tha thứ của Chúa, Người đã “yêu mến chúng ta và lấy máu mình rửa sạch tội lỗi chúng ta” (Bài đọc I: Kh1, 5). Nhờ vậy, ta cũng được mời gọi sống yêu thương. Hẳn khi yêu thương thì tâm hồn ta trở nên miền đất nơi vương quốc Thiên Chúa đang hiển trị.
KẾT
Vương quốc Thiên Chúa biệu lộ nơi chính Chúa Giê-su (x. LG 5), Đấng là “Trưởng Tử trong số những người từ cõi chết sống lại” (Kh 1, 5). Vương quốc ấy trường tồn vĩnh cửu không hề suy vong (x. Dn 4, 14).
Nhờ ơn cứu độ của Chúa Giê-su, ta đã được lãnh nhận vương quốc bền vững và không lay chuyển. Ai ai cũng được mời gọi “trở thành hàng tư tế mà phụng thờ Thiên Chúa là Cha của Người” (Kh1, 6) bằng đời sống tốt lành thánh thiện, mở rộng tâm hồn cho vương quốc Thiên Chúa ngự trị.
Trong niềm hân hoan và biết ơn ta hãy kính sợ và phụng thờ Thiên Chúa “kính dâng Người vinh quang và uy quyền đến muôn thuở muôn đời Amen” (Kh 1, 6).
ụ
(Dn 7, 13-14; Kh 1, 5-8; Ga 18, 33b-37)
DẪN
Ngày nay, trên thế giới, đa phần các nước không còn chế độ quân chủ “ Vua - Tôi”. Lãnh đạo các quốc gia thưởng là vị Tổng thống hoặc Chủ tịch nước.
Thế nhưng, trong ngày Chúa nhật cuối cùng của năm phụng vụ Hội Thánh lại tuyên xưng Chúa Giê-su Ki-tô là vua vũ trụ và mời gọi các tín hữu hướng đến vương quốc của Người.
Một cách tự nhiên, ta có thể hỏi: Chúa là vua thế nào? Vương quốc của Người ra sao?
I. CHÚA GIÊ-SU KI-TÔ LÀ VUA
Theo lẽ tự nhiên, vua là người đứng đầu quốc gia cai trị thần dân; vua có quyền trên mạng sống của dân và có trách nhiệm phục vụ dân.
Vì thế việc tuyên xưng Chúa Giê-su Ki-tô là vua vũ trụ vũ trụ có thể nói được là một cách diễn tả lòng thần phục suy tôn quyền năng và tình thương của Người. Quyền năng ấy là “quyền thống trị, vinh quang và vương vị; muôn người thuộc mọi dân tộc, quốc gia và ngôn ngữ đều phải phụng sự Người. Quyền thống trị của Người là quyền vĩnh cửu không bao giờ mai một.” (Bài đọc I: Dn 7, 14).
Quyền năng ấy sẽ giải thoát con người (x. Ga 8, 32) khỏi quyền lực ma quỉ, kẻ đã trói buộc họ trở thành nô lệ cho: danh vọng, vật chất, thú tính, áp lực và mặc cảm… để đưa họ vào Vương quốc “chẳng hề suy vong” (Dn 7, 14): vĩnh cửu vô biên, đầy tràn sự thật và sự sống, đầy tràn ân sủng và thánh thiện, đầy tràn tình thương công lý và bình an…
II.VƯƠNG QUỐC CỦA CHÚA
1. Vương quốc Giê-su
Lần nọ, trả lời cho sự thắc mắc của đám đông dân chúng về Nước Thiên Chúa, Đức Giê-su đã nói: “Triều đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông” (Lc 17, 21).
Theo lời này, vương quốc Thiên Chúa là chính Chúa Giê-su đã đến và hiện diện trong trần gian.
Thế nên, Công đồng Vatican II đã xác quyết: Nước Thiên Chúa “chiếu sáng trước mặt mọi người qua lời nói, hành động và sự hiện diện của Chúa Ki-tô” (x. LG 5).
Trình thuật Tin Mừng (Ga 18, 33b-37) diễn tiến:
- Lời nói của Đức Giê-su là lời chủ động: “Ngài tự ý nói điều ấy, hay những người khác đã nói với ngài về tôi?” (Ga 18, 34). Ở đây tình thế đảo ngược, Đức Giê-su, người bị xét xử lại ở thế chủ động chất vấn Philatô viên quan đang xét xử mình.
- Hành động của Chúa là hành động xác quyết mạnh mẽ về ơn cứu độ: “Tôi sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi (Ga 18, 37).
- Sự hiện diện của Chúa là sự hiện diện tự do, không lệ thuộc vào luật lệ trần thế: “Nước tôi không thuộc về thế gian này… Nước tôi không thuộc về thế chốn này ” (Ga 18, 36).
Từ những diễn tiến vừa nêu, ta càng tin tưởng lời xác quyết của Hội Thánh: “Nước Thiên Chúa biểu lộ trong chính Con Người Chúa Ki-tô, con Thiên Chúa và con loài người” (LG 5).
2. Vương quốc Tự do
Trước tòa án Phi-la-tô, Đức Giê-su đã hỏi ngược lại ông ta: “Ngài tự ý nói điều ấy, hay những người khác đã nói với ngài về tôi?” (Ga 18, 34). Như vậy, Vương quốc Đức Giê-su không bị ảnh hưởng bởi những dư luận của con người.
Tiếp theo, Đức Giê-su đã quả quyết: “Nước tôi không thuộc về thế gian này” (Ga 18, 36). Rõ ràng, Vương quốc của Đức Giê-su là vương quốc tự do, không bị giới hạn bởi thời gian, không gian hay quy luật trần thế. Trọn đời dương thế, Đức Giê-su cũng đã nêu gương một đời sống tự do, không bị ràng buộc bởi vật chất, danh vọng và cái tôi kiêu ngạo (x. Mt 4, 1, 11).
Rất tự do và tràn đầy tình yêu, Người đã đi vào trần gian và đã bước lên thập giá và đi vào cái chết (x. Mt 26, 39). Chính giờ khắc tưởng chừng như vô vọng đó, Thiên Chúa Cha đã tặng ban Người danh hiệu vuợt trên mọi danh hiệu, để từ đây khi nghe đến danh của Người mọi gối phải bái quỳ và thưa lên: Giê-su Ki-tô là Chúa (x. Pl 2, 6-11).
3. Vương quốc yêu thương
Sau khi chất vấn Philatô, Đức Giê-su khẳng định:“Tôi sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi (Ga 18, 37).
Chúa Giê-su đã đến thế gian, làm chứng cho sự thật bằng con đường yêu thương như lời Người dạy: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15, 13).
Khi tình yêu đã đến đỉnh điểm, Chúa đã quì xuống rửa chân cho các môn đệ (x. Ga 13, 4 tt), chữa lành cho kẻ bắt Người (x. Lc 22, 51), đã nhìn và tha thứ cho người môn đệ chối Thầy (x Lc 22, 61), đã tha thứ cho người trộm lành biết ăn năn (x. Lc 23, 43) và nhất là tha thứ cho những người giết mình: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23, 34). Tình yêu Chúa đã hóa giải hận thù, đã mạc khải sức mạnh và quyền năng vô biên của Thiên Chúa.Trên thập giá, trong giờ phút Chúa Giê-su trút hơi thở cuối cùng thì chính viên đại đội trưởng, người chỉ huy cuộc hành quyết Đức Giê-su phải quỳ xuống thốt lên: “Quả thật, ông này là con Thiên Chúa” (Mt 27, 54).
Thật là một tình yêu bao la, lan tỏa khắp nơi.
III. ÁP DỤNG
1. Vương quốc Giê-su
Tôn thờ Chúa Giê-su là vua vũ trụ, ta thêm lòng xác tín vương quốc Thiên Chúa biểu lộ nơi chính Chúa Giê-su, Đấng là chủ của thời gian, của lịch sử “là An-pha và Ô-mê-ga, là Đấng hiện có, đã có và đang đến, là Đấng toàn năng” (Bài đọc I: Kh 1, 8).
2. Vương quốc Tự do
Tôn thờ Chúa Giê-su là vua vũ trụ, ta thêm lòng xác tín và sống niềm hạnh phúc được làm thần dân của Chúa. Một dân đã được giải thoát khỏi những nô lệ, những ràng buộc bởi quyền lực, vật chất hầu trở nên “hàng tư tế mà phụng thờ Thiên Chúa là Cha của Người” (Bài đọc I: Kh1, 5-6).
3. Vương quốc yêu thương
Tôn thờ Chúa Giê-su là vua vũ trụ, ta cảm nhận tình yêu thương và ơn tha thứ của Chúa, Người đã “yêu mến chúng ta và lấy máu mình rửa sạch tội lỗi chúng ta” (Bài đọc I: Kh1, 5). Nhờ vậy, ta cũng được mời gọi sống yêu thương. Hẳn khi yêu thương thì tâm hồn ta trở nên miền đất nơi vương quốc Thiên Chúa đang hiển trị.
KẾT
Vương quốc Thiên Chúa biệu lộ nơi chính Chúa Giê-su (x. LG 5), Đấng là “Trưởng Tử trong số những người từ cõi chết sống lại” (Kh 1, 5). Vương quốc ấy trường tồn vĩnh cửu không hề suy vong (x. Dn 4, 14).
Nhờ ơn cứu độ của Chúa Giê-su, ta đã được lãnh nhận vương quốc bền vững và không lay chuyển. Ai ai cũng được mời gọi “trở thành hàng tư tế mà phụng thờ Thiên Chúa là Cha của Người” (Kh1, 6) bằng đời sống tốt lành thánh thiện, mở rộng tâm hồn cho vương quốc Thiên Chúa ngự trị.
Trong niềm hân hoan và biết ơn ta hãy kính sợ và phụng thờ Thiên Chúa “kính dâng Người vinh quang và uy quyền đến muôn thuở muôn đời Amen” (Kh 1, 6).
ụ