Lá thư không còn người nhận

Bạn thân mến,

Tôi không biết phải làm thế nào để có thể liên lạc được với bạn nữa. Mặc dù trước đây, bạn đã cho tôi số điện thoại di động, địa chỉ email và cả facebook. Viết những dòng muộn màng này, tâm hồn tôi không tránh khỏi nỗi bàng hoàng và niềm xúc động cứ không ngớt trào dâng từ khi nghe tin bạn đã vĩnh viễn từ giã cõi đời này. Hình ảnh, nụ cười và vóc dáng trẻ trung của bạn cứ hiển hiện trong tâm trí tôi. Ở độ tuổi 30 trai trẻ, có biết bao nhiêu công việc đang chờ đợi bàn tay, khối óc, trí tuệ và lòng nhiệt huyết của bạn. Tôi không có quyền xét đoán hành động bồng bột của bạn, nhưng lại cảm thấy bạn đáng thương hơn là đáng trách.

Hoàn cảnh gia đình và những thử thách gặp phải đã khiến bạn nghi ngờ rằng liệu có còn tình thương hiện diện trên đời này. Theo như lá thư để lại, bạn đã hoàn toàn mất đi niềm tin ấy. Không thiếu gì cách thức để kiểm chứng điều này. Điều cần thiết là phải có thời gian mới thấy được câu trả lời. Người dân Việt chúng tôi có câu tục ngữ « Thức khuya mới biết đêm dài. Sống lâu mới biết lòng người có nhân ». Phần bạn, bạn đã không đủ kiên nhẫn để tin vào lòng trắc ẩn của anh em đồng loại. Ngày mai đây, sẽ có biết bao nhiêu người sụt sùi rơi lệ và ngậm ngùi khóc thương khi tham dự lễ tang của bạn. Tuy nhiên khi thấy được câu trả lời này thì đã quá muộn đối với bạn.

Được quen biết bạn từ 4 năm nay, tôi vẫn còn nhớ như in hình ảnh năng động đầy nhiệt huyết của bạn trong nhóm các bạn trẻ mới bước vào ngưỡng cửa nghề nghiệp. Mọi người trong nhóm đều thấy những buổi gặp gỡ hàng tháng trong tinh thần huynh đệ, cầu nguyện, chia sẻ những khó khăn và những trăn trở đã nâng mỗi thành viên rất nhiều. Chắc hẳn bạn cũng cảm nghiệm được điều ấy.

Anh chị em trong nhóm đã niềm nở tiếp nhận bạn. Ai nấy đều cảm phục về trường hợp đặc biệt của bạn. Rời đất nước mang đậm nét tôn giáo và nền văn hóa Hồi Giáo ngay từ thời niên thiếu vào đầu thập niên 90, bạn dần dần có thiện cảm với Kitô giáo. Những ai có vinh dự đồng hành cùng bạn trên con đường khám phá đức tin đã rất vui và tự hào về bạn. Sau hai năm tìm hiểu, bạn đã đón nhận bí tích Rửa Tội và Thêm Sức. Ngày ấy cách đây gần hai năm, bạn tràn ngập trong niềm vui vì được chính giám mục giáo phận cử hành bí tích trong thánh lễ và được rất nhiều bạn hữu quây quần bên bạn. Đặc biệt, cha mẹ đỡ đầu đã dành cho bạn những quan tâm và tình cảm thật đáng trân trọng. Chính họ đã viết những lời cầu nguyện tự đáy lòng làm đánh động tâm hồn mọi người tham dự. Chính họ đã chu đáo tổ chức bữa tiệc mừng trọng thể mang lại niềm vui cho bạn và những người có mặt hôm ấy. Cũng chính cha mẹ đỡ đầu đã đón nhận, nâng đỡ và ở bên cạnh bạn trong những ngày tháng khó khăn vừa qua.

Bạn đã không giấu nổi niềm vui khi được gia nhập gia đình Kitô giáo và còn muốn tiến thật xa và thật nhanh hơn nữa. Bạn cũng thường xuyên lui tới một tu viện để tránh những ồn ào náo động của cuộc sống. Bạn đã cầu nguyện lâu giờ trước icôn thập giá Chúa Kitô. Nhưng mặt khác, chính bạn cũng đã thất vọng về những giới hạn và những khiếm khuyết nơi bản thân mình. Bạn đã đề cập đến điều trăn trở này trong lá thư tuyệt mệnh. Không thể chấp nhận sự bất toàn của mình lại mất đi niềm tin về tình thương nơi đồng loại, bạn đã rơi vào ngõ cụt như lời tâm sự của bạn trong thư: « không còn thấy hương vị của cuộc sống ».

Cuộc sống không thiếu những thử thách cam go đôi khi làm chúng ta chao đảo và muốn buông xuôi tất cả. Những lúc ấy, mất đi niềm tin sẽ đánh mất tất cả. Hiện nay trời đang ngả dần sang đông. Tiết trời lạnh giá đã không thương tiếc cướp đi những sắc màu bàng bạc lộng lẫy của mùa thu. Cây cối trở nên trơ trụi và oằn mình trước những cái lạnh thấu tận da thịt. Trong khi đó, trên những cánh đồng rộng mênh mông, những hạt lúa mì vẫn âm thầm chấp nhận mục nát để nảy mầm và vẫn lạc quan trước những đợt vùi dập tầng tầng lớp lớp của các đợt bão tuyết. Chúng kiên trì chờ đợi trong hy vọng tiết trời mưa thuận gió hòa để tăng trưởng, đơm bông kết hạt và hứa hẹn một mùa lúa bội thu.

Bạn chỉ tin vào Đấng Tuyệt Đối thì ít ra cũng cần tin tưởng vào quyền năng của Ngài trong cách thức cứu chuộc những con người vốn dĩ tương đối và mỏng dòn. Xin phó thác bạn cho Đấng giầu lòng xót thương, chậm bất bình và hay tha thứ.

Ngày 11 tháng 11 năm 2009