Thi sĩ Tagore đã từng viết thế này: Tình Ngài yêu con không bơ, không bến nhưng có thấy bóng Ngài đâu. Dù không thấy, nhưng bằng lòng yêu mến của mình, Tagore dám khẳng định: Tình Ngài yêu con không bờ, không bến. Yêu như thế nào mà Tagore lại bảo là không bờ, không bến? Quay về với nội dung Tin Mừng Chúa nhật hôm nay, bạn và tôi có thể cảm nghiệm như Tagore: Tình Ngài yêu con
Một lần, Chúa Giêsu tìm vào hoang địa vắng vẻ. Nhưng dân chúng nghe biết thì đi theo Ngài. Họ theo đông lắm, có đến trên năm ngàn người! Đến chiều, dẫu đã đói, họ vẫn cứ theo. Vì thương họ, Chúa đã làm phép lạ để nuôi họ. Tin Mừng kể rằng, Chúa cầm bánh và cá mà các môn đệ mang đến, rồi đọc lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ, để các ông phân phát cho dân.
Một phép lạ phi thường: Chỉ một hành động bẻ ra đã trở nên lương thực nuôi một đám người không thể tưởng tượng: trên năm ngàn nugười mà vẫn dư! Nhưng phép lạ ấy không thuộc về quá khứ. Ngày hôm nay, để nuôi linh hồn, nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng của ta, Chúa đã bẻ chính cuộc đời Ngài, bẻ chính thân xác Ngài. Là Thiên Chúa, Chúa Giêsu hạ mình làm người ngang hàng với ta, không là một sự bẻ ra hay sao? Bị thù nghịch, bị giết chết, chết ô nhục như một tên tử tội, chết tức tưởi trên cây gỗ giá, không là bẻ ra đó sao? Trong bí tích Thánh Thể, Chúa là tâm bánh nuôi hồn ta, cũng chính là sự tự bẻ ra. Mãi mãi Chúa Giêsu là Thiên Chúa tự bẻ chính mình, bẻ chính cuộc đời, bẻ chính sự sống của Ngài cho ta, vì ta, yêu ta.
Trong mỗi thánh lễ, linh mục chủ tế sẽ bẻ tấm bánh mà mọi tín hữu đều tin đó là Mình thánh Chúa. Chủ tế nâng cao Mình thánh và nói: Đây là Chiên Thiên Chúa, đây là Đấng xóa tội trần gian. Dấu chỉ bẻ Mình Thánh từ tay linh mục là dấu chỉ Chúa Kitô tự bẻ chính mình trong bí tích Thánh Thể. Thánh Thể là lời nói chung quyết, mạnh mẽ của tình yêu, là sự bẻ ra tuyệt đỉnh mà chỉ có một mình Chúa chúng ta mới làm thế. Ngài bẻ ra vì yêu ta không bờ, yêu không bến.
Tôn vinh Mình thánh trên tay, chủ tế còn mời gọi: Phúc cho ai được dự tiệc Chiên Thiên Chúa. Bạn có yêu mến Chúa Giêsu không? Nếu yêu mến, ta hãy cung kính rước Ngài vào tâm hồn mình. Nếu lỡ biết mình bất xứng, lo xưng tội và rứơc Chúa. Khi đến nhà thờ, anh em chúng ta cùng vào trong nhà thờ dự lễ sốt sắng, dự lễ trọn vẹn từ đầu đến cuối, cũng là dấu chứng tỏ lòng mến của ta đối với Thánh Thể. Hay lễ xong, ngồi lại năm phút, ba phút để cầu nguyện cho nhau, cho gia đình, cho bản thân, hay để cảm tạ Chúa, đó cũng là dấu chứng tỏ lòng mến đối với Thánh Thể.
Chúa bẻ cuộc đời Ngài ra, đó là sự tự xóa mình, cho không từng người, vì sao ta không nhận? Ngài xóa mình để làm bằng chứng tình yêu, vì sao ta từ chối tình yêu đó?
Nhân đọc bài Tin Mừng về việc Chúa bẻ bánh và cá làm phép lạ nuôi dân, chúng ta suy nghĩ về Thánh thể để thêm yêu mến Ngài. Ước gì từ hôm nay, mỗi lần đến nhà thờ, ta bước vào trong nhà thờ dự lễ trang nghiêm, sốt sắng. Và ước gì trong từng thánh lễ, ta luôn luôn cảm nghiệm rằng: tình Chúa thương ta không bờ, không bến như Tagore đã từng cảm nghiệm.
Một lần, Chúa Giêsu tìm vào hoang địa vắng vẻ. Nhưng dân chúng nghe biết thì đi theo Ngài. Họ theo đông lắm, có đến trên năm ngàn người! Đến chiều, dẫu đã đói, họ vẫn cứ theo. Vì thương họ, Chúa đã làm phép lạ để nuôi họ. Tin Mừng kể rằng, Chúa cầm bánh và cá mà các môn đệ mang đến, rồi đọc lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ, để các ông phân phát cho dân.
Một phép lạ phi thường: Chỉ một hành động bẻ ra đã trở nên lương thực nuôi một đám người không thể tưởng tượng: trên năm ngàn nugười mà vẫn dư! Nhưng phép lạ ấy không thuộc về quá khứ. Ngày hôm nay, để nuôi linh hồn, nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng của ta, Chúa đã bẻ chính cuộc đời Ngài, bẻ chính thân xác Ngài. Là Thiên Chúa, Chúa Giêsu hạ mình làm người ngang hàng với ta, không là một sự bẻ ra hay sao? Bị thù nghịch, bị giết chết, chết ô nhục như một tên tử tội, chết tức tưởi trên cây gỗ giá, không là bẻ ra đó sao? Trong bí tích Thánh Thể, Chúa là tâm bánh nuôi hồn ta, cũng chính là sự tự bẻ ra. Mãi mãi Chúa Giêsu là Thiên Chúa tự bẻ chính mình, bẻ chính cuộc đời, bẻ chính sự sống của Ngài cho ta, vì ta, yêu ta.
Trong mỗi thánh lễ, linh mục chủ tế sẽ bẻ tấm bánh mà mọi tín hữu đều tin đó là Mình thánh Chúa. Chủ tế nâng cao Mình thánh và nói: Đây là Chiên Thiên Chúa, đây là Đấng xóa tội trần gian. Dấu chỉ bẻ Mình Thánh từ tay linh mục là dấu chỉ Chúa Kitô tự bẻ chính mình trong bí tích Thánh Thể. Thánh Thể là lời nói chung quyết, mạnh mẽ của tình yêu, là sự bẻ ra tuyệt đỉnh mà chỉ có một mình Chúa chúng ta mới làm thế. Ngài bẻ ra vì yêu ta không bờ, yêu không bến.
Tôn vinh Mình thánh trên tay, chủ tế còn mời gọi: Phúc cho ai được dự tiệc Chiên Thiên Chúa. Bạn có yêu mến Chúa Giêsu không? Nếu yêu mến, ta hãy cung kính rước Ngài vào tâm hồn mình. Nếu lỡ biết mình bất xứng, lo xưng tội và rứơc Chúa. Khi đến nhà thờ, anh em chúng ta cùng vào trong nhà thờ dự lễ sốt sắng, dự lễ trọn vẹn từ đầu đến cuối, cũng là dấu chứng tỏ lòng mến của ta đối với Thánh Thể. Hay lễ xong, ngồi lại năm phút, ba phút để cầu nguyện cho nhau, cho gia đình, cho bản thân, hay để cảm tạ Chúa, đó cũng là dấu chứng tỏ lòng mến đối với Thánh Thể.
Chúa bẻ cuộc đời Ngài ra, đó là sự tự xóa mình, cho không từng người, vì sao ta không nhận? Ngài xóa mình để làm bằng chứng tình yêu, vì sao ta từ chối tình yêu đó?
Nhân đọc bài Tin Mừng về việc Chúa bẻ bánh và cá làm phép lạ nuôi dân, chúng ta suy nghĩ về Thánh thể để thêm yêu mến Ngài. Ước gì từ hôm nay, mỗi lần đến nhà thờ, ta bước vào trong nhà thờ dự lễ trang nghiêm, sốt sắng. Và ước gì trong từng thánh lễ, ta luôn luôn cảm nghiệm rằng: tình Chúa thương ta không bờ, không bến như Tagore đã từng cảm nghiệm.