PARIS (Zenit.org).- Tòa thánh Vatican nhắc nhở Liên hiệp quốc: Một nền văn hóa không xứng đáng được gọi là văn hóa nếu không đặt căn bản trên sự tôn trọng con người.
Điều đó được khẳng định do Đức ông Francesco Follo, đại diện của Tòa thánh tại phiên họp khoáng đại lần thứ 35 của UNESCO (Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hiệp quốc) kết thúc vào ngày 23 tháng 10. Diễn từ của ngài đọc hôm 10 tháng 10 và được Tòa thánh công bố hôm nay.
Sau đây là những ý chính ngài đã phát biểu:
“Con người là gì? Đó là một câu hỏi to lớn và phức tạp mà mỗi nền văn hóa thực sự nhân bản phải tự đặt ra và phải trả lời.”
Câu trả lời cho vấn nạn đó, phải vượt quá mọi rào cản và “không thể khác hơn là con người trong sự thật của con người”, chẳng hạn như mỗi con người đều có quyền được sinh ra đời.
“Do đó, chúng ta hãy tránh đừng nói đến những quyền này mà không ý thức và không đề cập đến sự kiện là những quyền đó có căn cội trong sự tôn trọng sâu xa con người toàn diện, từ lúc một người được hoài thai đến lúc chết tự nhiên.
Một nền văn hóa chỉ có thể tự coi là cao quý khi đặt căn bản vào khả năng hiểu biết con người trong sự thật của con người và công nhận những quyền liên hệ tới sự thật về sự tồn tại của nó.”
Do đó, UNESCO phải xem xét để cho “mỗi nền văn hóa không thể tự bế” mà “làm cho người ta hiểu rằng mỗi nền văn hóa luôn luôn sống tác động với các nền văn hóa khác, và văn hóa là một biến cố hơn là một sự kiện đã đạt thành.”
Cuộc khủng hoảng kinh tế
Đức ông Follo đề cập đến một đoạn trong thông điệp “Caritas in Veritate (Bác ái trong Sự thật)” nói rằng, tính cách phức tạp và trầm trọng của tình hình kinh tế hiện nay “mời gọi người ta đảm nhiệm những trách nhiệm mới, những nhiệm vụ chúng ta được kêu gọi thực thi do hoàn cảnh của một thế giới cần phải tự đổi mới.”
Ngài nhấn mạnh rằng “điều quan trọng là phải ý thức sự kiện là nền kinh tế phải phục vụ con người. Chính con người và văn hóa mới là những đối tượng kinh tế phải phục vụ.”
“Văn hóa – đó là bước tiến của con người đi vào bản tính nhân loại hoàn toàn của mình – không phải là một thứ xa xỉ phẩm chỉ dành riêng cho những nền kinh tế phát đạt.”
Văn hóa được tìm thấy “nơi nào con người quan tâm đến sư thật và tìm kiếm sự thật.”
Do đó, ngài kêu gọi phải có sự tôn trọng nhiều hơn giữa các nền văn hóa với nhau, và trên hết cả, phải có sự tôn trọng con người, vì con người là chúa tể và chủ thể của văn hóa.”
Mặt khác ngài đề nghị phải có sự tái thẩm định giá trị của triết học, “bất hạnh thay thường quá nhiều lúc được coi như là những thứ kỷ luật vô dụng nhất, bởi vì là thứ tự do nhất trong các lợi ích riêng biệt và phe phái.”
“Thay vào đó, triết học phải là một thứ kỷ luật hữu ích và tối cần, bởi vì nó đặc biệt dùng để phục vụ con người và, do đó, phục vụ điều thiện hảo của toàn thể nhân loại.”
“Bằng cách thúc đẩy tất cả những gì góp phần vào sự lớn mạnh của phẩm giá con người, của trí tuệ và óc thông minh nơi con người, UNESCO sẽ trung thành với thiên hướng và sứ mạng cao cả của mình.”
Điều đó được khẳng định do Đức ông Francesco Follo, đại diện của Tòa thánh tại phiên họp khoáng đại lần thứ 35 của UNESCO (Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hiệp quốc) kết thúc vào ngày 23 tháng 10. Diễn từ của ngài đọc hôm 10 tháng 10 và được Tòa thánh công bố hôm nay.
Sau đây là những ý chính ngài đã phát biểu:
“Con người là gì? Đó là một câu hỏi to lớn và phức tạp mà mỗi nền văn hóa thực sự nhân bản phải tự đặt ra và phải trả lời.”
Câu trả lời cho vấn nạn đó, phải vượt quá mọi rào cản và “không thể khác hơn là con người trong sự thật của con người”, chẳng hạn như mỗi con người đều có quyền được sinh ra đời.
“Do đó, chúng ta hãy tránh đừng nói đến những quyền này mà không ý thức và không đề cập đến sự kiện là những quyền đó có căn cội trong sự tôn trọng sâu xa con người toàn diện, từ lúc một người được hoài thai đến lúc chết tự nhiên.
Một nền văn hóa chỉ có thể tự coi là cao quý khi đặt căn bản vào khả năng hiểu biết con người trong sự thật của con người và công nhận những quyền liên hệ tới sự thật về sự tồn tại của nó.”
Do đó, UNESCO phải xem xét để cho “mỗi nền văn hóa không thể tự bế” mà “làm cho người ta hiểu rằng mỗi nền văn hóa luôn luôn sống tác động với các nền văn hóa khác, và văn hóa là một biến cố hơn là một sự kiện đã đạt thành.”
Cuộc khủng hoảng kinh tế
Đức ông Follo đề cập đến một đoạn trong thông điệp “Caritas in Veritate (Bác ái trong Sự thật)” nói rằng, tính cách phức tạp và trầm trọng của tình hình kinh tế hiện nay “mời gọi người ta đảm nhiệm những trách nhiệm mới, những nhiệm vụ chúng ta được kêu gọi thực thi do hoàn cảnh của một thế giới cần phải tự đổi mới.”
Ngài nhấn mạnh rằng “điều quan trọng là phải ý thức sự kiện là nền kinh tế phải phục vụ con người. Chính con người và văn hóa mới là những đối tượng kinh tế phải phục vụ.”
“Văn hóa – đó là bước tiến của con người đi vào bản tính nhân loại hoàn toàn của mình – không phải là một thứ xa xỉ phẩm chỉ dành riêng cho những nền kinh tế phát đạt.”
Văn hóa được tìm thấy “nơi nào con người quan tâm đến sư thật và tìm kiếm sự thật.”
Do đó, ngài kêu gọi phải có sự tôn trọng nhiều hơn giữa các nền văn hóa với nhau, và trên hết cả, phải có sự tôn trọng con người, vì con người là chúa tể và chủ thể của văn hóa.”
Mặt khác ngài đề nghị phải có sự tái thẩm định giá trị của triết học, “bất hạnh thay thường quá nhiều lúc được coi như là những thứ kỷ luật vô dụng nhất, bởi vì là thứ tự do nhất trong các lợi ích riêng biệt và phe phái.”
“Thay vào đó, triết học phải là một thứ kỷ luật hữu ích và tối cần, bởi vì nó đặc biệt dùng để phục vụ con người và, do đó, phục vụ điều thiện hảo của toàn thể nhân loại.”
“Bằng cách thúc đẩy tất cả những gì góp phần vào sự lớn mạnh của phẩm giá con người, của trí tuệ và óc thông minh nơi con người, UNESCO sẽ trung thành với thiên hướng và sứ mạng cao cả của mình.”