Đời Sống Tâm Linh # 14

MÙ LOÀ THỂ XÁC – MÙ LOÀ TÂM LINH

“Lạy Thầy ! Xin cho tôi nhìn thấy được ! “ (Mc 10, 51)

* Chuyện kể: Ông bà Richart Even đều bị mù từ thở bé; nhưng sau nhiều năm cố gắng học hỏi, ông đã trở thành một nhà chuyên môn quốc tế về hệ thống chữ Braile là chữ dành riêng cho người mù.

Ông là trưởng ban phát triển chữ Braile của thư viện Quốc hội Hoa Kỳ ở Washington, là bộ chuyên dịch các sách Anh ngữ ra chữ Braile cho các độc giả mù ở tiểu bang Maryland. Theo bạn bè cho biết thì họ chỉ xem sự khiếm thị là một bất tiện nhỏ trong sinh hoạt thôi!

Thế nhưng vào lúc 8 giờ 30 tối 13-01-1887, khi ông bà vừa từ bến xe điện ngầm lên đại lộ Georgia ở Wheaton, tiểu bang Maryland, phiá trước có con chó dẫn đường để băng qua đại lộ, thì họ bị xe đụng chết tại chỗ. Theo cảnh sát cho biết, nơi họ băng qua đường không có đèn đỏ, cũng không có vạch sơn trắng, dành riêng cho người đi bộ, còn con chó thì không biết hai dấu hiệu đó.!!

* Một phút suy tư: Câu chuyện đáng thương trên đã xảy ra chỉ vì người ta không còn nhìn thấy những gì chung quanh. Nếu sự mù loà thể xác mang lại kết quả bi thảm như thế, thì sự mù loà tâm linh chắc chắn còn bi thảm hơn!!

Con người trải qua cuộc đời này như một kẻ khiếm thị, dò dẫm từng bước, phiá trước chỉ toàn là bóng tối, bởi vì ai sẽ biết được chuyện gì trong tương lai? Những bước đi mà không có sự dẫn dắt của Lời Chúa, bạn sẽ dễ dàng rơi vào những cạm bẫy của điều ác. Nếu bạn đang có trách nhiệm dẫn dắt người khác, cũng cần điều chỉnh nhãn quan tâm linh của mình luôn, là suy gẫm Kinh Thánh hàng ngày, bằng không bạn đang bước những bước sai lầm thảm bại mà cứ tưởng là đúng, còn kéo theo những tâm hồn vô tội khác nữa!!!

* Chúa Giêsu nghiêm răn: “Cứ để mặc họ. Họ là những người mù dắt người mù. Mù mà lại dắt người mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố” (Mt 15, 14), thật là lời cảnh giác bạn trong sứ vụ hàng ngày!!

* Câu Kinh thánh tôi ghi vào lòng: “Lời Chúa là đèn soi cho con bước và là ánh sáng chỉ đường con đi.” (TV 119,105)

Phó tế: GB Nguyễn văn Định * johndvn@yahoo.com