Chúa Nhật XXIX Thường Niên – Năm B (Isaiah 53: 19-11; Psalm 33; Hebrews 4: 14-16; Mark 10: 35-45)

Đau khổ - điều đó lành hay dữ? Chúng ta hoảng sợ bởi biết bao nhiêu đau khổ áp đảo trên thế giới và chúng ta muốn làm dịu nỗi đau này. Đồng thời, chúng ta nói về sự đau khổ ám chỉ một lực tích cực với một giá trị cứu chuộc. Rất nhiều phụ thuộc đối với những người mà đang gánh chịu đau khổ và vì sao.

Rất ít người vượt qua cuộc sống nguyên vẹn mà không bị tổn thương. Mọi người đều có nhược điểm riêng của mình, những đấu tranh và thất vọng, và cuộc sống có thể phân xử một vài tai họa thân xác nặng nề - những bi kịch và những thảm họa cũng như bệnh tật và thất bại. Nhưng tồi tệ nhất là phản bội và bất công: có vẻ rất thiên vị và vô tri.

Chúng ta phải hết sức thận trọng khi nói về sự đau khổ, bởi nó thường dễ dàng được bào chữa hoặc biện minh những gì là bất công trắng trợn. Những người lao động dưới gánh nặng của tàn bạo và bất công không thể được yên tâm với những lời sáo rỗng chẳng hạn “dâng nó lên cho Chúa” hay “vương quốc của tôi không phải là thế giới này.” Vì sự đau khổ để được chuộc tội nó phải được chấp nhận và sự thúc đẩy là tình yêu. Daon95 trích Người Phục Vụ Đau Khổ của Isaiah đã vẽ chân dung này tuyệt hảo – người mà âm thầm lặng lẽ và khiêm nhường chấp nhận bất công và lạm dụng đem đến bởi những kẻ áp bức đầy quyền lực như một người đại diện cho dân riêng của mình.

Chúng ta không nên nhầm lẫn bởi ngôn ngữ tôn giáo cổ xưa không còn thông dụng – đó không phải là ý muốn của Thiên Chúa để đán áp bất kỳ ai. Nó có thể được nói rằng sự đau đớn của mình phục vụ một mục đích thiêng liêng cuối cùng. Chúng ta không biết người phục vụ này là ai – đó là lúc lưu đày ở Babilon. Nhiều học giả tin rằng người phục vụ này có thể là một ẩn dụ vì Israel tự nó. Phần thưởng của người đầy tớ đau khổ sẽ là kiến thức mà tư thế can đảm và kiên định sẽ khuấy động nhiều đến sự cách tân đạo đức và tinh thần. Ông là kiểu mẫu hoặc mô hình cho tất cả các nhà cải cách tinh thần và đạo đức vĩ đại trong suốt lịch sử. Họ sẵn sàng hiến dâng tiện nghi, an toàn vật chất, danh tiếng và thậm chí ngay cả sự sống của họ vì sự thăng tiến của tha nhân. Chúng ta sẽ làm tốt hơn gấp bội để chấp nhận và thực hiện chúng như người đóng vai được người khác bắt chước hơn là thần tượng văn hóa khả nghi trong thời đại của chính chúng ta.

Chúa giê-su đã được khắc họa chân dung như một biểu hiện hoàn hảo của Người Phục Vụ Đau Khổ. Người đã đối diện trước cám dỗ và thử thách cùng những nỗi thống khổ thể chất và tử nạn và Người đã không hề nao núng. Chúa giê-su đã bằng con đường của quá nhiều bởi hoặc trở nên cay đắng, tức giận và hoài nghi yếm thế hoặc bằng cách phải dùng sức mạnh và bạo lực. Người đã thoát bỏ tất cả từ đó và dẫn dắt những gì mà người khác đã gọi là một cuộc sống “tốt”. Nhưng đau khổ đã kết hợp với tình yêu vô điều kiện cho tha nhân là một lực mạnh mẽ. Người đã có thể vượt qua những giới hạn loài người và những ràng buộc của Trần Gian và đi qua bầu trời. Với tư cách linh mục cao trọng, Chúa Giê-su có thể cảm thông với những đau khổ và yếu đuối của chúng ta – chúng ta có thể không bao giờ tuyên bố rằng chúng ta đơn độc và bị hiểu lầm.

Phải chăng sự đau khổ và yếu đuối của chính chúng ta thêm lòng nhân từ và thương cảm tới người khác hoặc thêm ác nghiệt và không tha thứ? Sự lựa chọn là của chúng ta; hy vọng chúng ta sẽ chọn con đường chính chúng ta cho phép để trở nên suối nguồn của lòng nhân từ và độ lượng với tha nhân.

Bạn đã thấy họ - những người với một ý thức áp đảo của quyền lợi. Họ muốn tiến triển nhanh dựa trên những mối liên kết và tham vọng của họ. Họ sẽ cố gắng bằng mọi kế hoạch đặc biệt để vượt lên trước ngoại trừ việc chi trả những quyền lợi của họ. Với lối làm việc dây kéo như thế người ta chỉ có thể thực hiện trên thế giới thế tục này. Trong vương quốc của Thiên Chúa những điều này khác hẳn, và chúa Giê-su lập tức đã thức tỉnh hai môn đệ đầy tham vọng của Người bằng cách biểu thị cho họ điều gì là sự tiến bộ có ý nghĩa trong lĩnh vực tinh thần. Họ hy vọng để được đắm mình và chia sẻ trong quyền năng và vinh quang của Người, và họ sẽ, nhưng con đường phải được lát bằng sự đau khổ và khước từ. Thậm chí sau khi sự an toàn liến thoắng của họ mà họ sẽ có thể tham gia chén đau khổ của Người, Chúa Giê-su từ chối chấp nhận những lời thỉnh cầu của họ. Thậm chí Chúa Giê-su không có kiểu lôi kéo như thế và Người sẽ không thực hiện nó nhân danh họ nếu Người đã làm. Đây là sự biểu thị của Thiên Chúa và nó không phải là chủ đề đối với thao tác nhân loại.

Chúa Giê-su dùng điều này như một cơ hội giáo huấn để quả quyết rằng họ không được sao chép những mô thức và những mối quan hệ quyền lực nhân loại được tìm thấy trong nền văn hóa vây quanh mình – một sự khuyến cáo mà giáo hội thường đã không chú ý. Mô thức mới là phục vụ, khiêm tốn và cho đi chính mình vì sự tốt lành của tha nhân đó là cách vĩ đại duy nhất có và chỉ một mà nó có giá trị trong ánh mắt Thiên Chúa.

(Nguồn: Regis college – The School of Theology)