Chúa Giêsu nhìn chung quanh và bảo các môn đệ rằng: "Những người giàu có vào nước Thiên Chúa khó biết bao!" Các môn đệ kinh ngạc vì những lời đó. Nhưng Chúa Giêsu lại nói tiếp và bảo các ông rằng: "Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào nước Thiên Chúa biết bao! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước Thiên Chúa". Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau rằng: "Như vậy thì ai có thể được cứu độ?" Chúa Giêsu chăm chú nhìn các ông, và nói: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng không phải đối với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự".
Lậy Thiên Chúa Nhân Lành của toàn thể nhân loại của chúng con ơi! Quả thật thì ai có thể vào được Nước Thiên Chúa, khi mà tất cả chúng con đây có cái túi tham không đáy! Thế mà Chúa lại bảo chúng con hãy về mà bán hết của cải để cho người nghèo rồi đi theo Chúa, để được Nước Thiên Đàng ư!?? Giả sử như Chúa cho tất cả chúng con được dịp mà lên Nước Chúa một lần thôi, để nhìn thấy được tất cả sự gì mà trần gian này không có, thì có thể, con chỉ nói là có thể thôi nhé! Để chúng con trở về trần gian mà đắn đo mà suy nghĩ lại xem, có đáng để chúng con đem hết của cải mà cho người nghèo, ngộ nhỡ của mất mà tật thì mang, hay không hở Chúa của chúng con. Từ một con người bần hèn nghèo khổ, từ là một con người lem luốc sống một cuộc đời với cầy sâu cuốc bẫm, chịu theo chủ mà học tất cả những mánh lới, có đến 10 lá gan, ra tù vào khám không biết bao nhiêu lần, chỉ cần một lần trúng mánh làm ăn mà nay leo lên được một địa vị không nhỏ. Từ một người làm công mang cái thân ở đợ để kiếm cơm, nay con cũng có người làm công giúp việc hầu hạ suốt từ sáng cho đến tối, được lên chức ông, được đè cổ lại thiên hạ để trả thù đời, mà Chúa lại bảo con bán hết của cải để đánh đổi cho được Nước Thiên Chúa ư!??? Chúa ơi! Tuổi đời con còn sống dài lắm Chúa ạ! Con đã muốn chết đâu! Con còn chưa được hưởng thụ hết những gì con muốn cơ mà! Bởi có phải Chúa là Thiên Chúa, nên Chúa không thể nào hiểu hết được lòng tham của con người chúng con đâu Chúa ạ!
Quả thật tình trong thời buổi gạo châu củi quế, chúng con không biết thế nào là đúng và thế nào là sai nữa Chúa ơi! Có những điều chúng con biết chúng con làm thì rất là sai, nhưng lòng người gian ác và luôn gian xảo của chúng con thì luôn luôn tìm cớ để không cảm thấy việc mình làm là phạm tội là làm lỗi mất đức công bằng. Điều cần nhất mà chúng con muốn biết là Chúa xét tội chúng con ra làm sao!?? Con cho Chúa một thí dụ thôi nhé! Giả sử tội hay ăn cắp vặt trong bất cứ một nơi nào mà chúng con đến hay có mặt như: trong quán ăn, trong sở làm, mấy thùng bán báo tự động bỏ tiền vào để lấy báo,. .... Trong mấy quán ăn của Mỹ khi mà họ bỏ trên bàn những lọ tiêu, muối, giấy, hoặc trên kệ nào là ống hút, đường, sữa kem, thì chúng con cứ thế mà tự tiện lấy bỏ vào bóp hay túi sách, mà không nghĩ rằng mình đang ăn cắp của chung??? Trong sở làm mà hễ có gì xài chung thì cũng sẽ bị ăn cắp như giấy chùi tay, giấy đi cầu, muỗng nỉa, ly uống nước,.... Ngay cả những thùng báo khi bỏ 25 xu vào để lấy 1 tờ báo, thì chúng con cũng lấy ít nhất là 3,4,5 tờ để về bán lại??? Lậy Chúa những tội ăn cắp vặt vẵn này, chúng con chẳng ai nghĩ đó là tội ăn cắp cả! Nhưng trong thâm tâm chúng con biết đích thị đó là tội ăn cắp, nhưng nghĩ rằng ai mà chẳng thế!?? Có làm hại ai đâu!?? Vào nhà thờ có gì mà lấy được thì cứ lấy thí dụ như sách Thánh Ca chẳng hạn. Hễ có lấy mang về thì bảo lòng là mình mượn, chừng nào muốn trả thì chỉ việc đem lại nhà thờ mà trả thì xong, Chúa nào trách cứ việc mình làm??? Chúng con lại chẳng ai thèm hiểu cho rằng, sự việc ăn cắp này đã làm hại rất nhiều cho những người tiêu thụ, bởi chủ quán, chủ tiệm, chủ shopping, họ không bao giờ chịu lỗ cả! Cho nên hàng hóa càng bị thất thoát càng bị hao hụt thì chủ chỉ việc tăng giá hàng hóa lên để bồi đắp lại số hàng hóa bị thất thoát do những người mang cái bệnh ăn cắp vặt như chúng con đây!
Lậy Chúa, có những sự việc mà gai con mắt, biết là lỗi đức công bằng, nhưng chúng con vẫn phải làm là vì sao thưa Chúa!? Sở dĩ cả một ngân quỹ thật khổng lồ của chính phủ Mỹ nay bị thâm thủng và bị thất thiệt một cách rất trầm trọng là vì sao!? Có phải trong đó có rất nhiều thành phần sống gian dối, lợi dụng, và làm thâm thủng ngân sách của cả một nước Mỹ không??? Giầu có, mạnh khoẻ, có khả năng đi du lịch hàng năm, thế thì vì cớ gì để khai cho được bị khùng, để đổi bác sĩ khai bệnh tùm lum, để chỉ được hai bữa cơm chăng?? Không khùng thì khai cho khùng để lấy thuốc rồi bán rẻ lại hoặc không uống, mất đi biết bao nhiêu tiền của chính phủ, trong khi một người bệnh thật thì không được tiêu chuẩn vì ngân quỹ không còn, bởi những con người tham lam này! và rồi lại giúp cho những con người mà có tài chỉ vẽ họ ham được sống ăn trên ngồi trước. Lậy Chúa, khi nào những con người này mới hiểu được rằng, chẳng những mình mang cái tội lỗi đức công bằng, mà còn phá hoại cả một nguồn cơ cấu của cả một quốc gia, mà chính họ là một con sâu vô cùng bẩn thỉu là thành phần gây tai hại chung cho tất cả mọi người???
Lậy Chúa Giêsu Ngài là Đấng Nhân Lành! Có phải nếu chúng con tất cả đều có trái tim giống Chúa có nghĩa cho nhiều hơn là nhận, luôn thương cảm, luôn xót xa, giữ 10 Điều Răn, và không tham lam, thì con nghĩ chẳng có ai mà có của dư để chất đống chất đầy Chúa nhỉ! Nếu chúng con không có lòng tham thì ai cũng có nhà, ai cũng sống trong no đủ, trong hạnh phúc Chúa trao ban. Được như thế thì quả gia đình nào cũng có hạnh phúc, niềm vui, gia đình, họ hàng, hàng xóm, láng giềng, và chẳng một ai bị đói bị thiếu thốn, bị bỏ rơi, bị cô đơn, bị chai đá vì thiếu tình yêu của đồng loại trao cho nhau.
Thưa có phải lòng tham của chúng con đã và sẽ đưa chúng con đến sự diệt vong và đến tận sâu thẳm của Hỏa Ngục, nơi mà những tiếng than khóc ấy sẽ muôn đời không còn có hy vọng để thấy được Ánh Sáng và Sự Sống muôn đời, vĩnh cửu, trên Nước Hằng Sống. Xin Chúa Giêsu cho chúng con biết tìm thời giờ để tìm kiếm Chúa và Nước Hằng Sống của Chúa, khi mà chúng con hiện giờ còn có thể thở được, khi mà chúng con hiện giờ còn có sức khoẻ Chúa ban, còn có gia đình, còn có người thân thương, và còn có thể đi đây đi đó mang khả năng của mình cách riêng, để đến cùng những anh chị em đang có nhu cầu, đang cần đến chúng con, nhất là những anh chị em đã và đang mất hết trong trận bão vừa qua. Giúp người là tự giúp mình và linh hồn của mình không bị sa hỏa ngục đời đời, phải không thưa Chúa!?? Amen.
Lậy Thiên Chúa Nhân Lành của toàn thể nhân loại của chúng con ơi! Quả thật thì ai có thể vào được Nước Thiên Chúa, khi mà tất cả chúng con đây có cái túi tham không đáy! Thế mà Chúa lại bảo chúng con hãy về mà bán hết của cải để cho người nghèo rồi đi theo Chúa, để được Nước Thiên Đàng ư!?? Giả sử như Chúa cho tất cả chúng con được dịp mà lên Nước Chúa một lần thôi, để nhìn thấy được tất cả sự gì mà trần gian này không có, thì có thể, con chỉ nói là có thể thôi nhé! Để chúng con trở về trần gian mà đắn đo mà suy nghĩ lại xem, có đáng để chúng con đem hết của cải mà cho người nghèo, ngộ nhỡ của mất mà tật thì mang, hay không hở Chúa của chúng con. Từ một con người bần hèn nghèo khổ, từ là một con người lem luốc sống một cuộc đời với cầy sâu cuốc bẫm, chịu theo chủ mà học tất cả những mánh lới, có đến 10 lá gan, ra tù vào khám không biết bao nhiêu lần, chỉ cần một lần trúng mánh làm ăn mà nay leo lên được một địa vị không nhỏ. Từ một người làm công mang cái thân ở đợ để kiếm cơm, nay con cũng có người làm công giúp việc hầu hạ suốt từ sáng cho đến tối, được lên chức ông, được đè cổ lại thiên hạ để trả thù đời, mà Chúa lại bảo con bán hết của cải để đánh đổi cho được Nước Thiên Chúa ư!??? Chúa ơi! Tuổi đời con còn sống dài lắm Chúa ạ! Con đã muốn chết đâu! Con còn chưa được hưởng thụ hết những gì con muốn cơ mà! Bởi có phải Chúa là Thiên Chúa, nên Chúa không thể nào hiểu hết được lòng tham của con người chúng con đâu Chúa ạ!
Quả thật tình trong thời buổi gạo châu củi quế, chúng con không biết thế nào là đúng và thế nào là sai nữa Chúa ơi! Có những điều chúng con biết chúng con làm thì rất là sai, nhưng lòng người gian ác và luôn gian xảo của chúng con thì luôn luôn tìm cớ để không cảm thấy việc mình làm là phạm tội là làm lỗi mất đức công bằng. Điều cần nhất mà chúng con muốn biết là Chúa xét tội chúng con ra làm sao!?? Con cho Chúa một thí dụ thôi nhé! Giả sử tội hay ăn cắp vặt trong bất cứ một nơi nào mà chúng con đến hay có mặt như: trong quán ăn, trong sở làm, mấy thùng bán báo tự động bỏ tiền vào để lấy báo,. .... Trong mấy quán ăn của Mỹ khi mà họ bỏ trên bàn những lọ tiêu, muối, giấy, hoặc trên kệ nào là ống hút, đường, sữa kem, thì chúng con cứ thế mà tự tiện lấy bỏ vào bóp hay túi sách, mà không nghĩ rằng mình đang ăn cắp của chung??? Trong sở làm mà hễ có gì xài chung thì cũng sẽ bị ăn cắp như giấy chùi tay, giấy đi cầu, muỗng nỉa, ly uống nước,.... Ngay cả những thùng báo khi bỏ 25 xu vào để lấy 1 tờ báo, thì chúng con cũng lấy ít nhất là 3,4,5 tờ để về bán lại??? Lậy Chúa những tội ăn cắp vặt vẵn này, chúng con chẳng ai nghĩ đó là tội ăn cắp cả! Nhưng trong thâm tâm chúng con biết đích thị đó là tội ăn cắp, nhưng nghĩ rằng ai mà chẳng thế!?? Có làm hại ai đâu!?? Vào nhà thờ có gì mà lấy được thì cứ lấy thí dụ như sách Thánh Ca chẳng hạn. Hễ có lấy mang về thì bảo lòng là mình mượn, chừng nào muốn trả thì chỉ việc đem lại nhà thờ mà trả thì xong, Chúa nào trách cứ việc mình làm??? Chúng con lại chẳng ai thèm hiểu cho rằng, sự việc ăn cắp này đã làm hại rất nhiều cho những người tiêu thụ, bởi chủ quán, chủ tiệm, chủ shopping, họ không bao giờ chịu lỗ cả! Cho nên hàng hóa càng bị thất thoát càng bị hao hụt thì chủ chỉ việc tăng giá hàng hóa lên để bồi đắp lại số hàng hóa bị thất thoát do những người mang cái bệnh ăn cắp vặt như chúng con đây!
Lậy Chúa, có những sự việc mà gai con mắt, biết là lỗi đức công bằng, nhưng chúng con vẫn phải làm là vì sao thưa Chúa!? Sở dĩ cả một ngân quỹ thật khổng lồ của chính phủ Mỹ nay bị thâm thủng và bị thất thiệt một cách rất trầm trọng là vì sao!? Có phải trong đó có rất nhiều thành phần sống gian dối, lợi dụng, và làm thâm thủng ngân sách của cả một nước Mỹ không??? Giầu có, mạnh khoẻ, có khả năng đi du lịch hàng năm, thế thì vì cớ gì để khai cho được bị khùng, để đổi bác sĩ khai bệnh tùm lum, để chỉ được hai bữa cơm chăng?? Không khùng thì khai cho khùng để lấy thuốc rồi bán rẻ lại hoặc không uống, mất đi biết bao nhiêu tiền của chính phủ, trong khi một người bệnh thật thì không được tiêu chuẩn vì ngân quỹ không còn, bởi những con người tham lam này! và rồi lại giúp cho những con người mà có tài chỉ vẽ họ ham được sống ăn trên ngồi trước. Lậy Chúa, khi nào những con người này mới hiểu được rằng, chẳng những mình mang cái tội lỗi đức công bằng, mà còn phá hoại cả một nguồn cơ cấu của cả một quốc gia, mà chính họ là một con sâu vô cùng bẩn thỉu là thành phần gây tai hại chung cho tất cả mọi người???
Lậy Chúa Giêsu Ngài là Đấng Nhân Lành! Có phải nếu chúng con tất cả đều có trái tim giống Chúa có nghĩa cho nhiều hơn là nhận, luôn thương cảm, luôn xót xa, giữ 10 Điều Răn, và không tham lam, thì con nghĩ chẳng có ai mà có của dư để chất đống chất đầy Chúa nhỉ! Nếu chúng con không có lòng tham thì ai cũng có nhà, ai cũng sống trong no đủ, trong hạnh phúc Chúa trao ban. Được như thế thì quả gia đình nào cũng có hạnh phúc, niềm vui, gia đình, họ hàng, hàng xóm, láng giềng, và chẳng một ai bị đói bị thiếu thốn, bị bỏ rơi, bị cô đơn, bị chai đá vì thiếu tình yêu của đồng loại trao cho nhau.
Thưa có phải lòng tham của chúng con đã và sẽ đưa chúng con đến sự diệt vong và đến tận sâu thẳm của Hỏa Ngục, nơi mà những tiếng than khóc ấy sẽ muôn đời không còn có hy vọng để thấy được Ánh Sáng và Sự Sống muôn đời, vĩnh cửu, trên Nước Hằng Sống. Xin Chúa Giêsu cho chúng con biết tìm thời giờ để tìm kiếm Chúa và Nước Hằng Sống của Chúa, khi mà chúng con hiện giờ còn có thể thở được, khi mà chúng con hiện giờ còn có sức khoẻ Chúa ban, còn có gia đình, còn có người thân thương, và còn có thể đi đây đi đó mang khả năng của mình cách riêng, để đến cùng những anh chị em đang có nhu cầu, đang cần đến chúng con, nhất là những anh chị em đã và đang mất hết trong trận bão vừa qua. Giúp người là tự giúp mình và linh hồn của mình không bị sa hỏa ngục đời đời, phải không thưa Chúa!?? Amen.