Xin Con Đừng Ngủ Nữa

Chúng ta phải chiêm ngắm Chúa trên đường tới Núi Sọ.
Chúng ta phải cùng Người đi lại con đường Thánh giá để có thể cảm nhận sâu xa tình yêu của Người đối với chúng ta.
Nhưng cuộc khổ nạn của Người vẫn chưa hoàn tất.
Chúa Cứu Thế đã sống để mang gánh tội lỗi và khổ đau của con người hai ngàn năm trước,
ngày nay vẫn tiếp tục như thế nơi thế giới này và còn kéo dài cho tới ngày sau hết. Chúa sống giữa đám dân Người,
tiếp tục khổ đau và chết cho ta ngay trước mắt ta.
Con đường Thánh giá ngoằn nghèo trong các phố phường,
đô thị, dẫn đến các bệnh viện và nhà máy, ra tới ngoài trận địa;
đó là con đường nghèo nàn vàkhổ đau dưới mọi hình thức.

Chính là trước những chặng đường Thánh giá mới này khiến ta phải ngừng lại,
suy niệm và cầu xin với Chúa khổ nạn cho ta yêu thương Người mạnh mẽ đủ để biến thành hành động.

Giờ đây, tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em.
Những gian nan thử thách Đức Ki-tô còn phải chịu,
tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức,
vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh. (Colosê 1:24)

Chúa nói: Ta sẽ còn hấp hối cho đến ngày sau hết
Ta sẽ còn bị đóng đinh cho tới hết thời gian
Con cái của Ta là các Kitô hữu dường như không nhận ra điều đó
Ta bị đánh đập, bị tát vả, bị kéo căng ra, bị đóng đinh:
Ta chết ngay trước mặt chúng mà chúng không hay.
Chúng không nhìn thấy gì, chúng mù lòa.
Chúng đâu phải là Kitô hữu đích thực,
vì nếu phải thì chúng đã chẳng cứ tiếp tục sống trong lúc ta đang chết.

Chúa ơi, con không hiểu gì,
chẳng thể như thế được, Chúa thổi phồng lên đó thôi.
Con sẽ bảo vệ Chúa nếu quả Ngài bị tấn công
Con sẽ ở bên cạnh Chúa nếu quả Ngài đang chết
Vì Chúa ơi, con yêu mến Ngài mà.

Chúa bảo: Trật lất hết.
Con người đang tự lưà dối mình đấy thôi.
Chúng nói chúng yêu mến Ta,
chúng tin là chúng yêu mến Ta,
và Ta cũng sẵn lòng chấp nhận là nhiều lúc chúng thành thực đấy,
nhưng chúng lầm lẫn quá chừng.
Chúng không hiểu,
chúng không nhìn thấy.
Mọi chuyện lần lần bị xuyên tạc, khô cạn dần đi, rồi mất hẳn.
Chúng tưởng chúng mến yêu Ta
vì mỗi tháng một lần chúng tôn kính Thánh Tâm Ta,
Cứ làm như là Ta yêu chúng chỉ có 12 lần một năm thôi!

Chúng tưởng chúng mến yêu Ta vì thường xuyên giữ các việc tôn kính,
dự chầu Thánh Thể, kiêng thịt ngày thứ sáu,
đốt một ngọn nến hay đọc một kinh trước ảnh Thánh Tâm Ta.

Nhưng mà, Ta đâu có phải làm bằng thạch cao,
đâu phải bằng đá, đâu phải bằng đồng.
Ta có xác thịt sống động, trái tim đang đập, đang đau khổ
Ta ở giữa loài người nhưng chúng đã không nhận ra Ta
Ta được trả lương rẻ mạt, Ta thất nghiệp,
Ta sống trong khu nhà ổ chuột, Ta mắc bệnh lao,


Ta ngủ dưới gầm cầu, Ta ở trong tù, Ta bị áp bức, Ta bị coi khinh
Thế Ta đã chẳng từng nói với chúng: “Những gì các ngươi làm cho các anh em của Ta,

dù là hèn mọn thế nào đi nữa, là làm cho chính Ta.” Thật rõ ràng mà.
Điều tệ hại là chúng biết điều đó, nhưng chẳng coi là quan trọng
Chúng làm trái tim Ta tan nát và Ta đã trông mong coi có ai thương xót Ta không,

nhưng nào thấy ai đâu.

Ta lạnh. Ta đói. Ta trần truồng
Ta bị cầm tù, bị chê cười, bị xỉ nhục

Nhưng đó mới chỉ là cuộc thương khó nhỏ thôi, vì con người đã phát minh ra những thử thách
kinh hoàng hơn thế nữa
Trang bị bằng tự do của chúng, trang bị dữ dằn bằng tự do của chúng
Chúng đã phát minh ra.
“Lạy Cha, xin tha thứ cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm”
Chúng đã phát minh ra chiến tranh, chiến tranh thật sự.
Chúng đã phát minh ra cuộc Tử nạn, còn tồi tệ hơn thế nữa.

Vì Ta ở bất cứ nơi đâu có con người ở.
Kề từ ngày Ta trà trộn giữa bọn chúng, trong sứ mạng cứu độ hết cả mọi người
Kể từ ngày Ta nhất định cam kết cố sao qui tụ chúng lại với nhau
Bây giờ thì Ta vừa là người giầu có, vừa là kẻ nghèo nàn, vừa là thợ vừa là chủ
Là công nhân nghiệp đoàn và là người ngoài nghiệp đoàn, là người đình công và là kẻ phản lại

cuộc đình công, vì chính con người, than ôi, làm cho Ta phải làm đủ trò đủ chuyện.
Ta về phe với bọn biểu tình, mà lại về phe với đám cảnh sát, bởi vì chính con người, than ôi,
biến đổi ta thành một cảnh sát viên.
Ta là người tả phái, là người hữu phái, và lại cả là kẻ đứng trung dung
Ta đứng bên này bức màn sắt và cả ở bên kia
Ta là người Đức mà lại là người Pháp, là người Nga mà lại là người Mỹ
Một người Trung hoa quốc gia mà lại là người Trung cộng
Ta là người Việt quốc gia mà cũng là anh Việt cộng
Ta ở bất cứ nơi đâu có con người ở.

Chúng đã đón tiếp Ta, mà lại bắt bớ Ta, quân phản bội!
Dạ, xin chào Thày!
Và lúc này Ta đang ở với chúng, làngười trong bọn chúng, chính là bọn chúng
Này để coi chúng làm gì cho Ta nào
Chúng đang đánh đập Ta, chúng đang đóng đinh Ta
Chúng xé Ta ra mỗi khi chúng cấu xé nhau

Chúng giết chết Ta mỗi khi chúng giết nhau
Con người đã sáng tạo ra chiến tranh

Ta đạp phải mìn, Ta ngoi ngóp thở hơi cuối cùng trong hố cá nhân
Ta rên rỉ, mình Ta lỗ chỗ vết đạn, Ta gục ngã dưới tràng nổ của súng đại liên
Ta đổ mồ hôi thấm máu con người trên các trận địa
Ta la lối trong đêm và chết cô đơn nơi trận chiến
Oi một thế giới xung đột, đó là cây thập giá vĩ đại trên đó mỗi ngày con người dằn ngửa Ta ra
Cây thập tự gỗ trên đồi Golgotha xưa chưa đủ hay sao?
Có cần chăng cái bàn thờ lớn lao này để Ta hiến tế vì tình yêu ?
Giữa lúc chung quanh Ta, con người tiếp tục la hét, hát hỏng, nhảy múa, và như điên khùng,
đóng đinh Ta giữa một tràng cười vĩ đại.

Chúa ơi! Chúa nói vậy đủ rồi, xin tội nghiệp con!
Chẳng phải thế đâu! Không phải con đâu.
Con à, phải đó, chính là con đó
Chính con và các anh chị em con, bởi vì
Cần nhiều nhát búa mới đóng được một cây đinh
Cần nhiều vết roi mới làm bờ vai nứt nẻ
Cần nhiều gai nhọn mới làm được một mão gai
Và con thuộc vào cái đám nhân loại đã tất cả đồng lòng kết án Ta
Cũng chẳng khác gì nhau nếu con ở giữa đám người đánh đập hay giữa những kẻ đứng nhìn,

giữa những kẻ thực hiện hay giữa những người để cho sự viêc xảy ra.
Tất cả đều có tội, dù là diễn viên hay là khán giả
Nhưng này con, trên hết cả, đừng là một trong đám người đang ngủ, một trong những kẻ còn
có thể rơi vào giấc ngủ trong an bình tự tại. Ngủ ư!
Ngủ thì quá lắm!
“Con không tỉnh thức với Ta được một giờ sao?”

Hãy quỳ xuống đi con. Con nghe không tiếng ầm ầm của trận chiến?Chuông đang đổ hồi
Thánh lễ đang khởi sự
Thiên Chúa bị con người đóng đinh
Đang chết vì con.

Viết theo Michel Quoist