Chúa Nhật XXVIII Thường Niên – Năm B (Wisdom 7: 7-11, Psalm 90, Hebrews 4: 12-13; Mark 10: 17-30)

Thông minh và khôn ngoan không có sự tương đồng – người ta có thể là một kẻ khờ khạo thông minh và rất có giáo dục. Một số lời thơ tuyệt mỹ trong Cựu Ước, tác giả của sách Khôn Ngoan phác họa hình ảnh về một điều gì đó giá trị hơn quyền lực, danh vọng, của cải vật chất hay trạng thái sức khỏe. Các nhà tiếp thị thích có được bàn tay của họ trên bất cứ cái gì đó là – những khoản sang trọng thượng hảo hạng. Không may cho họ nhưng lại may cho chúng ta vì nó không phải là thứ để kinh doanh buôn bán và không thể bị lừa gạt một cách trắng trợn – không sao chép phổ biến.

Món quà sự khôn ngoan của Thiên Chúa chỉ có thể có hiệu quả khi chúng ta sẵn sàng mở ra sự trải nghiệm bản thân. Những cấu thành cần thiết cho sự khôn ngoan bao gồm sự cởi mở phóng khoáng, sẵn sàng để nhận định, một tổng lượng hợp lý về sự kiên nhẫn và một liều lượng tự do của sự khiêm nhường. Có những phẩm chất quan trọng khác, chẳng hạn khả năng lắng nghe người khác một cách trân trọng và để thực hành kiên nhẫn. Một lời cam kết đối với sự khôn ngoan chứ không phải quyền sống để sẽ được nhiều lợi ích trong những cuộc tranh luận đạo đức và thần học vào thời đại của chúng ta. Chúng ta có thể cung cấp một dưỡng chất cho sự đồi bại, cuồng tín, phân cực đang nhiễm độc những môi trường tôn giáo, xã hội và chính trị của chúng ta.

Một thanh kiếm hai lưỡi không là nguồn hạnh phúc nhất của những biểu tượng để mô tả lời Chúa. Có lẽ một biểu tượng hiện đại hơn và ít bạo lực hơn sẽ hữu ích hơn. Nhưng thông điệp này vẫn giữ nguyên. Ngôn Lời của Thiên Chúa – và Lời không chỉ là những bản văn viết, mà là mọi hình thức tự bạch thiêng liêng – cuốn đi tính kiêu căng tự phụ của chính mình và tự dối lòng. Không sự ẩn giấu từ nó và không thể bị điều khiển hay bị lừa dối. Một cuộc chạm tràn với Ngôn Lời không bao giờ là một trải nghiệm thoải mái, vì nó bộc lộ tới mỗi người chúng ta những gì mà chúng ta thực sự tạo nên và những người thực sự chúng ta đáng có. Nó phản ảnh đến chúng ta những suy nghĩ, ý định, hành vi riêng tư của chúng ngoại trừ tất cả những sự tự biện minh và giải thích của chúng ta. Nó không thể được dùng như một thứ vũ khí chống lại bất kỳ người nào khác mà chỉ như một công cụ cho sự tự hiểu, khôn ngoan và hoàn toàn thay đổi.

Một thanh niên giàu có tình cờ gặp Lời Chúa – Chúa Giê-su – và đó là một kinh nghiệm vô cùng bối rối. Anh ta là một người tốt và ngay thẳng. Đây không phải là kẻ có tội đang tìm kiếm sự tha thứ mà chỉ là sự khao khát của con người mà nhận thức được rằng phải có nhiều hơn nữa. Chúa Giê-su bỏ qua lời chào trân trọng của Người và thậm chí được gọi là “tốt”. Mọi vinh quang là vì Thiên Chúa, người đơn độc có thể được gọi là tốt. Điều này đủ để làm cho người ta bối rối. Khi Chúa Giê-su cấp cho anh ta một bản kê khai kiểm tra tinh thần để anh ta có thể đo lường sự tiến bộ của mình, người thanh niên này có thể trả lời một cách trung thực rằng: anh ta đã xứng đáng với tất cả những điều này. Anh ta đã vô tình chạm phải một thực tế quan trọng: phải có thêm rất nhiều để trở thành môn đệ của Chúa Ki-tô hơn là chỉ được tốt. Chúa Giê-su nhận ra rằng người đàn ông này chỉ trông cậy vào sự giàu có của mình như một nguồn an toàn và sự nhận dạng. Người mời anh ta từ bỏ một điều mà cản trở sự tự do hoàn toàn của mình và khả năng duy nhất để trông cậy vào Thiên Chúa.

Sự bối rối và kích động của người đàn ông này nói lên nhiều vấn đề: anh ta không thể và bỏ đi với sự thất vọng ê chề. Chúa Giê-su nhìn người đàn ông với một nỗi yêu thương và dù vậy không đánh giá anh ta. Người chỉ nhận xét rằng thật vô cùng khó đối với những ai gắn bó với tài sản, quyền lực, uy tín và sự giàu có để bước vào Vương Quốc của Thiên Chúa.

Nhưng trong sự trả lời trước sự nhận thức dày vò của các môn đệ rằng rất ít người sẽ được lưu lại, Chúa Giê-su nhấn mạnh một thực tế mà sự cứu rỗi từ Thiên Chúa trong những ai mà tất cả mọi thứ đều có thể. Có rất nhiều điều mà chúng ta có thể gắn bó để vượt xa hơn những cái hiển nhiên như sự giàu có. Trong số đó là tiếng tăm, lối sống, danh tính, công việc của chúng ta, ý kiến và tư tưởng của chúng ta, và thậm chí tôn giáo của chúng ta. Chúa Giê-su đã gọi mời chúng ta trải nghiệm sự tự do của con cái Thiên Chúa.

(Nguồn: Regis College – The School of Theology)